Anh cũng đừng ngạc nhiên
Nếu hôm nào em bảo:
" Cây cũng biết khóc
Lá cũng biềt buồn
Vì trong từng giọt mưa tuôn
Cũng dấu nỗi buồn thiên cổ"
Anh cũng đừng ngạc nhiên
Tại sao em hiểu ra điều đó
Khi con tim rạn vỡ
Bởi thiếu lời yêu thương
Thì cây cũng biết khóc
Và lá cũng biết buồn
Anh cũng đừng ngạc nhiên
Nếu hôm nào em kể
Chuyện của biển
Và lời thì thầm của sóng
Có con tàu lẻ bóng
Lênh đênh trên đại dương
Trong mênh mông giữa nghìn trùng sóng vỗ
Lời yêu thương nhờ gió gửi về
Đến những bến bờ xa lắc
Anh cũng đừng ngạc nhiên
Nếu có khi em nói
Yêu màu mây tím ngắt lúc chiều buông
Yêu cánh chim lẻ bạn buổi hoàng hôn
Em bắt gặp
Từ lưng trời ở đó nỗi cô đơn
Đời thiếu vắng bạn tri âm, tri kỷ
Anh cũng đừng ngạc nhiên, anh nhé!
Nếu hôm nào em bảo
Những áng mây hồng, xanh, tím, đỏ
Vốn không màu
Aûo ảnh của hư vô
Vì em biết
Mây sẽ thành giọt lệ
Lệ của trời nhỏ xuống cõi đời thôi
Em sẽ tặng riêng anh
Một nụ cười hiền dịu
Để cuộc đời
Có mãi những niềm vui.
Nguyên Nhung, 2006
Tôi vạch tim ra tìm nỗi nhớ
Ôi lạ lùng sao ! Chẳng nhớ gì
Bao nhiêu kỷ niệm, người năm cũ
Lặng lẽ tan vào trong giấc mơ
Tôi lật hình ra tìm bóng cũ
Lạ lẫm nhìn nhau chẳng thấy quen
Ngày tháng đong đưa đời đã cạn
Tình chỉ dài thêm những lãng quên
Tôi thấy trùng trùng cơn sóng vỗ
Biển vẫn trầm trầm khóc tỉ tê
Thuyền ngút ngàn xa, bờ bãi vắng
Bầy chim xoải cánh rủ nhau về
Tôi gọi tôi về với gió thơm
Về với niềm vui, với nỗi buồn
Gió thổi luồn qua hồn trống rỗng
Kỷ niệm khoanh tròn con số không
Tôi hỏi bóng mình in đáy nước
Hồn ma bóng quế lạc đâu về?
Gợn sóng phù du tan biến cả
Cuộc đời ảo ảnh tựa cơn mê
Nguyên Nhung, hè 2006.
◊ Trở về TVCX ◊