Home

 

                                                                                 

THƯ MỤC VỤ MÙA VỌNG NĂM 2003

  Thư Mục Vụ Mùa Phục Sinh  2002

  Thư Mục Vụ Mùa Vọng và Giáng Sinh 2002

  Thư Mục Vụ Mùa Phục Sinh 2001

  Thư Mục Vụ Mùa Chay 2001

  Thư Mục Vụ Mùa Vọng 2001

  Thư Mục Vụ Năm Thánh 2000

  

  


THƯ MỤC VỤ

MÙA VỌNG NĂM 2003

  

Kính gởi :  Quý cha,

                    Quý nam nữ tu sĩ, chủng sinh

                    và toàn thể anh chị em giáo dân.

 

Anh chị em thân mến,

        Chúng ta bước vào Mùa Vọng năm nay với tâm trạng vừa phấn khởi, vừa mong đợi có thêm những đổi mới trong xã hội và Giáo Hội. Chúng ta hân hoan vì những lễ kỷ niệm 25 năm lên ngôi Giáo Hoàng của Đức Thánh Cha, lễ phong chân phúc Mẹ Têrêxa Calcutta, lễ tấn phong 30 vị hồng y mới, trong đó có Đức Hồng Y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, Tổng Giám Mục Giáo Phận Sài Gòn, trước đây là Giám Mục Phó tại Giáo Phận Mỹ Tho.

Chúng ta tạ ơn Thiên Chúa đã cho ta kết thúc một Năm Phụng Vụ tốt đẹp, một Năm Mân Côi sốt sắng. Và để chuẩn bị cho Năm Phụng Vụ mới, chúng ta hãy hân hoan bước vào Mùa Vọng với những tâm tình mà Phụng Vụ Mùa Vọng khơi lên trong Giáo Hội.

Tâm tình của Mùa Vọng mà tôi muốn nhắc đến trước tiên trong năm nay là “ Đừng sợ”! Đó là Lời Chúa trong sách tiên tri Xôphônia nhắn nhủ với Dân Chúa: Này Sion, đừng sợ!( Xp 3, 16).  Đó cũng là lời của Đức Thánh Cha Gioan -Phaolô đệ nhị, khi mới lên ngôi giáo hoàng, ngỏ lời với toàn thể Giáo Hội, và với cả thế giới nữa: Đừng sợ ! Hãy mở cửa cho Đức Kitô! Cùng với lời kêu gọi của Đức Thánh Cha trong tông thư  Bước vào thiên niên kỷ thứ ba, lời nhắn nhủ của Hội Đồng Giám Mục Việt nam trong thư mục vụ năm 2003, tôi mời gọi anh chị em: Đừng sợ, hãy ra khơi mà thả lưới bắt cá!

Trước hết chúng ta hãy xin Thiên Chúa giải thoát chúng ta khỏi những sợ hãi trong đời sống hằng ngày, vì sợ hãi không làm cho chúng ta vươn lên được,  sợ hãi làm cho chúng ta mang tâm tư của người nô lệ. Đạo của chúng ta là đạo yêu thương, mà yêu thương thì xua trừ sợ hãi. Chúng ta hãy thanh tẩy mọi tư tưởng làm cho ta sợ hãi Thiên Chúa hơn là yêu mến Thiên Chúa. Dĩ nhiên chúng ta không dám coi thường sự trừng phạt của Thiên Chúa, nhưng chúng ta tin tưởng vào lòng thương xót của Người nhiều hơn.

Chúng ta cũng cần được giải thoát khỏi sự sợ hãi chính mình, sợ hãi những giới hạn của mình, sợ hãi bệnh tật, sợ hãi sự chết , sợ hãi nghèo đói, sợ hãi các nhược điểm của mình. Hãy mạnh dạn, hãy tự tin, hãy chấp nhận chính mình để vươn lên. Hãy tin tưởng vào Thiên Chúa, chúng ta sẽ tự tin vào mình, vì Thiên Chúa là vách sắt thành đồng,  là núi đá cho ta nương tựa ( x. Tv 18, 3 ;  31, 3 ).

Đừng sợ hãi người khác, mặc dù có người làm hại ta, đe dọa, ức hiếp ta, xung đột quyền lợi với ta. Nếu trần gian có nhiều người xấu, thì cũng có nhiềâu người tốt, còn nhiềâu người tử tế. Đừng coi tha nhân như kẻ thù, chúng ta sẽ tránh bớt được sợ hãi. Có người coi tha nhân là hỏa ngục, vì thế bắt buộc họ phải sợ tha nhân, và sống trong sợ hãi làm cho cuộc đời họ trở nên địa ngục trần gian.

Chúng ta cũng đừng sợ xã hội nơi mà chúng ta đang sống, dù xã hội có nhiều tệ đoan, dù trong xã hội có nhiều quyền lực đen tối. Là những con người sinh ra ở đời và sống giữa lòng đời, sợ xã hội là sợ chính cuộc đời. Sợ xã hội chúng ta sẽ nghi ngờ mọi người, đề phòng mọi người và không còn sự tự do thanh thoát của một con người được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa, giống như Thiên Chúa ( St 1, 26 ).

Điều thứ hai tôi muốn nói vói anh chị em trong Mùa Vọng năm nay là: Đừng thất vọng! Một số người trong anh chị em có số phận không may, bị đè nặng bởi nhiều thứù bệnh tật, người khác thì còn nghèo đói thiếu thốn nhiều mặt, một số người không thấy được tương lai. Đừng thất vọng, vì tương lai của chúng ta, đâu phải chỉ là tương lai trần thế! Tương lai ở trần gian này chỉ là một khía cạnh của cuộc đời, chưa phải là điều quan trọng nhất. Anh chị em nhớ lời Chúa Giêsu đã nói “ lời lãi cả và thế gian mà mất linh hồn, thì nào có ích lợi gì?” (Mt 16, 26).

Dĩ nhiên chúng ta không nên cam phận;  phải phấn đấu hết sức để thoát nghèo đói bệnh tật. Tôi xin những người công giáo hãy liên đới với nhau nhiều hơn nữa, hãy chia sẻ nhiều hơn nữa với những người nghèo đói bệnh tật chung quanh mình, hãy góp phần nhiều hơn nữa với địa phương để khắc phục những khó khăn trước mắt và đạt được những tiến bộ cần thiết cho một cuộc sống ấm no hạnh phúc .

Đừng thất vọng về tha nhân, về gia đình, về trường học, về xã hội. Mặc dù đời sống gia đình ngày hôm nay gặp rất nhiều khó khăn, trong một số gia đình hạnh phúc bị lung lay tận gốc rễ một số gia đình khác đã và đang tan vỡ hãy tin tưởng vào hạnh phúc gia đình, vì ở thế gian, ngoài hạnh phúc của những người dấn thân phục vụ về mặt đời hay mặt đạo, chỉ còn lại hạnh phúc gia đình, không còn hạnh phúc nào khác! Các bạn trẻ, hãy thực tế một chút, đừng vội vã đưa nhau ra toà ly dị!

Trong giáo phận của chúng ta, có nhiều nơi thanh niên nam nữ phải đi xa để học hành hay kiếm việc làm, gia đình chỉ còn một vài người già với một vài trẻ nhỏ, bầu khí gia đình không còn được ấm cúng như xưa, bầu khí giáo xứ cũng buồn tẻ hơn trước. Thực trạng này đòi hỏi linh mục, tu sĩ phục vụ trong giáo xứ phải cố gắng nhiều hơn, cũng đòi hỏi những người còn lại trong giáo xứ cố gắng tập họp với nhau chung quanh cha xứ, để đời sống đạo được vui tươi phấn khởi hơn.

Các cha xứ nên lưu tâm đến mục vụ các giới nhiều hơn: giới hiền mẫu, giới gia trưởng, giới thanh niên, giới thiếu nhi. Một thứ mục vụ quá chung chung, tổng quát không còn đáp ứng được với hoàn cảnh và thời đại. Tôi cũng xin anh chị em giáo dân thuộc các lứa tuổi, các thành phần khác nhau, đáp ứng lời mời gọi quy tụ nhau lại của Giáo Hội và xã hội.

Nhiều lúc chúng ta có cảm tưởng những cố gắng vươn lên của chúng ta chẳng đi đến đâu, nên chúng ta chán nản và thất vọng, hãy nhớ chúng ta còn có Chúa, và Chúa là Đấng trợ lực cho chúng ta nhiều nhất. Chúa sẵn sàng cung cấp sinh lực mới cho chúng ta mỗi  ngày, nếu mỗi  ngày chúng ta đều kêu lên cùng Chúa. Theo Tin Mừng của Chúa Giêsu, ai trong chúng ta cũng có thể làm lại cuộc đời mỗi một ngày và bất cứ lúc nào.

Điều thứ ba tôi muốn nói với anh chị em là hãy ý thức thân phận lữ thứ của mình, của Giáo Hội và xã hội. Đừng vội đồng hoá Nước Trời với những thực tại trần gian, dù là đạo hay đời. Nước Thiên Chúa ở đâu? Ơû  đây hay ở kia?  (x. Lc 17, 21 ). Đừng vội tin những ai muốn tuyệt đối hoá bất cứ một thực tại nào ở trần gian! Chỉ có Chúa mới là Đấng Tuyệt Đối, là Tương Lai cuối cùng của chúng ta.

Xác tín này phải bắt đầu từ chính chúng ta, từ bản thân mình; đừng tuyệt đối hoá con người của mình, tư tưởng, cách làm việc, cách sống của mình, quan điểm lập trường của mình. Đừng tự tôn tự mãn, kẻo phải chết trong sự tự mãn. Người tự mãn không biết cuộc đời là một hành trình; phải tiến tới thì mới sống .

Đừng tuyệt đối hoá tiền của, coi tiền bạc là trên hết. Nếu coi tiền bạc là trên hết, anh chị em sẽ huỷ hoại tất cả, huỷ hoại tình cảm gia đình,  các tương quan xã hội, huỷ hoại cả niềm tin tôn giáo. Không ai có thể làm tôi hai chủ, vừa thờ tiền, vừa thờ Chúa. Anh chi em đừng học đòi những cách nói rất kém văn hoá của báo chí như  khách hàng là thượng đế! Những cách nói như vậy đang huỷ hoại chiều sâu tâm linh của nhiều thế hệ.

Ở Việt Nam chúng ta hiện nay, khắp nơi có tiếng gọi làm giàu, nhưng đừng làm giàu một cách bất chính trên đầu trên cổ người khác! Làm giàu một cách chính đáng sẽ đem lại hạnh phúc cho gia đình và lợi ích cho xã hội. Nhưng làm giàu cách bất chính sẽ có hại cho chính mình, cho người khác, nhất là những nạn nhân của việc làm giàu bất chính. Làm giàu bất chính là một quốc nạn cần phải đấu tranh để loại trừ.

Ai sống ở trần gian, nhất là những người trẻ thì phải chuẩn bị cho mình một tương lai trần thế tốt đẹp. Tương lai ấy bao gồm nhiều khía cạnh, trong đó có khía cạnh đạo đức luân lý mà không ai được phép coi thường, nếu muốn sống xứng đáng là con người. Tương lai nghề nghiệp hay địa vị xã hội  không là tuyệt đối, để chúng ta hy sinh tất cả, kể cả những giá trị tôn giáo và đạo đức.

Chấp nhận thân phận lữ thứ là không đòi hỏi sự hoàn hảo ngay ở đời này, một sự hoàn hảo không thể có được, nhưng là cố gắng mỗi ngày sống tốt hơn, làm tốt hơn, biến đổi đời mình, góp phần thay đổi xã hội. Đó là  niềm vui cụ thể của đời người, đặc biệt là của những người có đạo, những người môn đệ của Chúa Kitô, những người xác tín Thiên Chúa là Chân Thiện Mỹ.

Nguyện chúc quý cha, quý nam nữ tu sĩ, chủng sinh và toàn thể anh chị em giáo dân một Mùa Vọng an vui thánh thiện và Mùa Giáng Sinh tràn đầy hồng ân của Thiên Chúa.

                                                   Thân ái kính chào anh chị em.

                                                             Mỹ Tho, ngày 16 tháng 11 năm 2003

                                                            Chúa Nhật Lễ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam

  

                                                            +  Phaolô BÙI VĂN ĐỌC

                                                            Giám Mục Giáo Phận Mỹ Tho

   Home