Khép Một Vầng Trăng

Nguyên Nhung

Ngọc yêu trăng, dường như trăng là chứng tích duy nhất c̣n lại trong cuộc t́nh cuả Ngọc và Hiên, khi Hiên rời thành phố để trở ra đơn vị, và chàng đă không bao giờ trở lại. Hôm t́nh cờ gặp Hiên ở nhà chị Vân, sau mới biết chuyến về phép nào anh cũng ghé thăm chị, như để t́m một sự yên tĩnh cho tâm hồn, kể từ lúc anh giă từ khung trời Đại Học lên đường nhập ngũ. Ngày Hiên chưa đi lính, khu vườn nhà chị Vân là nơi có những buổi họp mặt nho nhỏ cho những người bạn trẻ yêu thơ văn, thời gian đó anh đă từng đến đây, lúc ấy Ngọc c̣n ở lứa tuổi ô mai vừa chập chững những vần thơ non nớt đầu đời. . .

 

Ngọc vẫn nhớ lần đầu gặp Hiên ở nhà chị Vân, vô t́nh hai người cùng đến đó một lúc. Ngọc thích khu vườn nhà chị, tối hôm ấy mùi ngọc lan vẫn  nồng nàn trong khoảng vườn tối, hay một mùi hương lạ mà Ngọc không phân biệt nổi, khi Hiên chạy ra mở cổng cho Ngọc đẩy chiếc xe vào.
    
Buổi tối hôm ấy vui hơn mọi lần, v́ có thêm một người lính trẻ từ đơn vị về thành phố.  Khi về, lúc đẩy chiếc xe ra khỏi cổng nhà chị Vân, Ngọc  nghe ḷng xôn xao v́ tiếng cười của chị  và tiếng nói ấm áp cuả anh vẳng theo, mùi hương cuả cỏ hoa vẫn nồng nàn trong khu vườn đă ẩm ướt sương khuya.
     
Đêm mông mênh như một dải nhung màu thẫm. Ngọc vẫn c̣n nhớ lúc bất chợt ngước nh́n bầu trời đêm, những v́ sao lung linh, Ngọc chợt thấy một mảnh trăng thật mỏng giát lên nền trời như một ṿng cung. Mảnh trăng non nớt ấy tự nhiên in vào ḷng Ngọc, vầng trăng như một dấu mở chưa có một lối khép. Đêm ấy trên đường về, đôi chân Ngọc nhẹ nhàng theo ṿng bánh xe lăn, mang theo h́nh ảnh của Hiên vào giấc ngủ. ....
     
Thế rồi Ngọc nhận được lá thư đầu tiên của Hiên từ đơn vị, đến bất ngờ khi  Ngọc không hề ngóng đợi. Đọc thư chàng, Ngọc h́nh dung mù mờ một vùng đóng quân xa xôi nơi đèo heo hút gió, treo lơ lửng trên bầu trời đêm một nửa vầng trăng mà Hiên đă mang theo ra mặt  trận. Đâu đó có một nỗi buồn , chút nhớ mênh mang và h́nh ảnh Ngọc chập chờn trong giấc ngủ không tṛn trịa một cơn mơ. Mang theo đó là khu vườn nhà chị Vân  thật  dễ thương, con đường trải sỏi với những cánh hoa tigôn màu hồng đan kín bờ giậu xanh, buổi tối c̣n ngửi thấy nồng nàn mùi hoa dạ lư ở góc vườn, mùi hoa bưởi, hoa chanh khiến không gian như ướt đẫm thơm tho. Khu vườn bỗng dưng trở thành nơi hẹn ḥ dù chưa hề một lời ḥ hẹn, Ngọc đă đến đây nhiều lần trước khi quen biết chàng, v́ chỉ nơi đây Ngọc mới thấy vầng trăng là cuả riêng ḿnh.
        
Ngọc chợt rùng ḿnh khi nh́n thấy ánh hỏa châu soi sáng một góc trời, h́nh như chiến trâïn vẫn đang xảy ra ở đâu đó. Ngọc lại nghĩ đến Hiên, và mong đợi những ngày về phép tới. Ánh hỏa châu làm lu mờ đi vầng trăng non phả ánh sáng dịu dàng trên cảnh vật, Ngọc cứ ngỡ Hiên đă mang đi một nửa và nơi này, Ngọc c̣n giữ lại một nửa. Hiên  không kể nhiều cho Ngọc nghe về nơi chàng ở, nhưng nh́n nét mặt Hiên, Ngọc đă đoán hiểu phần nào những gian khổ đời lính, và nỗi ḷng chàng qua những bài thơ của Hiên gửi lại.
         
Chị Vân hỏi Ngọc nghĩ sao khi đọc thư chàng, và có viết thư hồi âm cho một người đă đi xa? Ngọc không trả lời chị, như đang ngần ngừ  nh́n  cây dạ lư ở một góc vườn nhà chị, mà càng về khuya khi  trời đổ sương, mùi thơm lan tỏa khắp vườn. Ngọc chưa trả lời thư anh, như chưa bao giờ dám đến gần cây dạ lư vào buổi tối, v́ sợ những con rắn lục. Cô bé học tṛ tâm hồn c̣n e ấp như nụ hoa chưa nở, nhưng nỗi vấn vương th́ h́nh như đă gửi hết theo bóng h́nh của người lính ngoài mặt trận.
          
Măi ba tháng sau Hiên mới về phép lần nữa, những chuyến về phép thường là sau những trận đánh, chàng được về dưỡng quân, lúc ấy lại có những người lính trẻ thay chàng ngoài mặt trận. Mỗi chuyến đi và về của chàng, thành phố vẫn b́nh yên, nhưng ở nơi xa xôi đó, đă có thêm những người nằm xuống. Mỗi lần Hiên trở về, chị Vân lại mời một số bạn thân  đến nhà làm một bữa tiệc trà nho nhỏ mừng Hiên trở về b́nh yên. Hai chiếc bàn được đặt dưới giàn dây leo treo lủng lẳng những gị phong lan, không gian như thấm đẫm mùi hương của hoa cỏ.
          
Suốt buổi chiều hôm đó, Ngọc và Hiên bận rộn giúp chị Vân sắp xếp bàn ghế và bánh trái, Hiên nói lâu lâu về thăm chị Vân, anh lại được trở lại  những ngày vui cũ. Khi thấy Ngọc nâng niu những đóa tường vi đang hé nụ thật xinh, Hiên bỗng cất tiếng hát. Giọng chàng thật ấm :

 

" Sáng nay, vừa thức dậy, nghe tin anh gục ngă giữa chiến trường. Vô t́nh, trong vườn tôi, hoa tường vi vẫn nở thêm , vẫn nở thêm một đoá. Không, tôi vẫn sống, tôi vẫn ăn và tôi vẫn thở, nhưng biết bao giờ, tôi nói được, những điều tôi ước mơ..."
            
Bài thơ được phổ nhạc nghe buồn quá, khiến  Ngọc muốn rưng rưng nước mắt. Ngọc bảo Hiên:
" Anh hát hay nhưng buồn quá"
        Hiên cười:
" Cho cả những điều anh muốn nói."
       
Sau này, khi Hiên trở ra đơn vị, c̣n lại một ḿnh Ngọc mới nghĩ ra đấy là những lời tỏ t́nh đầu tiên lặng lẽ nhất, sự im lặng của t́nh yêu thật là tuyệt diệu. Tối hôm đó, chị Vân bắt Ngọc ngồi bên cạnh Hiên, khoảng cách thật gần đến nỗi Ngọc không biết đâu là của ḿnh, đâu là của chàng. Vẫn những chuyện nắng mưa, Ngọc hỏi Hiên về những ngày chàng xa thành phố, Hiên nói cho anh quên, v́ anh muốn có những giây phút thật b́nh yên, quên đi chiến tranh, quên những giây phút cận kề với nỗi chết. Càng về khuya trời càng ướt sương, nhưng Ngọc không thấy lạnh. Đêm ấy Hiên đưa Ngọc về, hai chiếc xe song song trên con đường rợp bóng cây tối. Hiên nói chờ thư của Ngọc, cuối cùng cũng hết một đoạn đường, Ngọc chia tay anh ở đầu ngơ, Hiên vẫy tay nh́n Ngọc cười im lặng.
       
Chưa bao giờ Ngọc thấy trăng đẹp và dịu dàng như đêm đó, khu vườn nhà chị Vân như bao phủ, ngập tràn trong thứ ánh sáng mờ ảo của những ǵ không thật. Dưới bóng cây ngọc lan, Ngọc nghe Hiên  hát lại bản nhạc ban chiều, với tiếng ngân trầm ấm mà Ngọc tưởng đó là những ǵ Hiên muốn nói cho riêng Ngọc:

 

" Biết bao giờ, biết bao giờ, tôi mới được, nói những điều, tôi ước mơ, tôi ước mơ..."
         
Không, anh đă nói rồi đó, người lính trở về từ trận địa mà nghe trong tâm tư c̣n âm vang tiếng đạn réo, tiếng bom rơi. Nơi ấy bóng tối như đồng lơa với sự chết, chắc có lúc anh đă nghĩ là ḿnh không bao giờ trở về, hay cũng như không bao giờ nói hết những điều anh  mơ ước.
       
Ngọc nhớ đôi mắt Hiên  lay động như hai  v́ sao dưới ánh trăng và mùi thơm của hoa ngọc lan, khi Hiên hỏi Ngọc về dự tính ở tương lai. Ngọc nói ḿnh  thích làm cô giáo, để sống măi với phấn trắng, bảng đen, v́ thích không khí êm ả của trường học. Hiên trêu Ngọc, anh cũng thích lấy vợ làm cô giáo, để thay chồng nuôi dạy con nếu chẳng may người lính tử trận. Nghe Hiên đùa mà Ngọc vẫn cảm thấy một chút xót xa tràn ngập trong ḷng . . .
          
Hiên lại trở ra đơn vị. Bây giờ những buổi tối có trăng nơi khu vườn nhà chị Vân, khi một ḿnh  đứng bên gốc cây ngọc lan, Ngọc không khỏi bùi ngùi nhớ chàng. Ngọc không c̣n cảm giác t́nh yêu là con rắn lục nép ḿnh trên cây dạ lư, nhưng nỗi bất an vẫn xâm chiếm hồn nàng mỗi lần Hiên rời thành phố về đơn vị.
         
Lần này anh đi khá lâu mà chưa thấy thư về. Đường ra miền Trung trắc trở những núi non, ḿn bẫy, bom đạn, mỗi lần chỉ c̣n một ḿnh ngồi nhớ kỷ niệm cũ, chỗ anh ngồi, lúc anh hát., Ngọc thấy ḿnh nao nao muốn khóc. Buổi tối chia tay, hai đứa ngồi dưới gốc cây ngọc lan trước sân nhà, Hiên có kể Ngọc nghe nỗi bức xúc của chàng về một cuộc chiến không lối thoát, đôi lúc chàng có cảm tưởng rằng những người lính nơi đèo heo hút gió ấy bị bỏ rơi, bởi những thiếu thốn tinh thần lẫn vật chất. Nơi thành phố gió cát với sương mù, ḍng sông Dak-Pla chảy ngược nguồn với núi rừng trùng điệp . Đất nước thật nên thơ nhưng dẫy đầy những bất an triền miên cho thân phận người lính. Đơn vị Hiên nằm cách xa thành phố Kontum khoảng 4 cây số đường chim bay, chỉ có ngần ấy đường mà mỗi một lần di chuyển là một lần đối diện với chết chóc, đau thương.
          
Ngày cuối cùng c̣n ở thành phố, sao lần này Ngọc  có linh cảm như chẳng bao giờ hai người c̣n gặp lại nhau nữa,  khi Hiên xiết nhẹ những ngón tay mềm của Ngọc trong tay chàng. Những bản nhạc chàng hát cho Ngọc nghe hôm ấy sao buồn quá, tâm hồn chàng dịu dàng như một gịng sông, cho nên Ngọc hiểu rằng ngay với quân thù chàng vẫn có một sự bao dung, và chiến tranh đối với chàng quả  là tàn bạo .

 

*   *   *

 

Sau mười năm tù Hiên trở về như một bóng ma, chàng thấy ḿnh lạ lẫm với cuộc đời và ngơ ngáo giữa gịng đời. Mười năm qua chàng chưa hề được sống như người, để đến lúc được thả ra khỏi những ṿng kẽm gai, chàng ngờ ngợ thấy ḿnh như con thú vẫn bị săn đuổi, xung quanh chàng mập mờ những hàng rào kẽm gai vô h́nh giăng mắc đó đây.
         
Hiên sợ cả tiếng thở dài của ḿnh, v́ nghe như có ǵ u uất lắm. Chàng sợ cả tiếng bước chân ḿnh, v́ cứ ngỡ như bị ai đuổi theo đằng sau lưng  để  hạch hỏi lăng nhăng một điều ǵ đó. C̣n ban đêm, tiếng chó sủa trăng cũng làm chàng rờn rợn nỗi ám ảnh đâu đâu, những ṿng kẽm gai cứ quấn lấy chàng trong giấc mơ, khiến có lúc giữa khuya chàng hốt hoảng choàng dậy v́ có cảm tưởng ḿnh đang bị săn đuổi.
          
Vậy mà một hôm nào đó, Hiên chợt nhớ đến nơi chốn của những ngày phép cuối cùng trong đời  lính. Đó là căn nhà của chị Vân, khu vườn đầy những mùi hương hoa cỏ, con ngơ mát rượi bóng nắng xuyên qua những cành trúc mềm mại.  Ngày chàng rời thành phố trở  ra đơn vị, cuộc chiến xô đẩy chàng đi một bước dài hơn mười năm sau đó, từ đấy Hiên tưởng rằng chàng đă vĩnh viễn mất đi tất cả. Ở đấy một thời gian chàng có Ngọc, có một vầng trăng dịu dàng mơn trớn cỏ hoa, để chàng quên đi những năm tháng tuổi trẻ bị chiến tranh tước đoạt.
          
Không biết Ngọc bây giờ ra sao? Mười năm rồi, trận đánh cuối cùng của tiểu đoàn 1 , trung đoàn 44, Sư Đoàn 23 Bộ Binh,  là trận đánh kinh hoàng trước nửa năm miền Nam bị rơi vào tay Cộng Sản. Chàng bị bỏ rơi giữa trùng điệp vây bủa của quân thù, trước khi địch tấn công, chúng nă xuống hằng ngàn trái đạn pháo suốt ba giờ liền. Buổi sáng hôm ấy khi căn cứ mờ mịt trong màn sương giữa núi rừng cao nguyên, Hiên c̣n ngồi uống ly cà phê nóng với người sĩ quan quân y của Tiểu Đoàn. Vậy mà chỉ buổi trưa hôm ấy, Hiên đă nh́n thấy xác người bạn trẻ  nằm vắt ḿnh trên hàng rào kẽm gai, khi anh ta đang làm nhiệm vụ cứu thương. C̣n  vị sĩ quan chỉ huy tiểu đoàn  đă gục xuống với lồng ngực nát bấy , anh để lại người vợ trẻ với đứa con đầu ḷng chưa chào đời ở hậu phương.
           
Trận đánh cuối cùng ấy là kết thúc một cuộc chiến kéo dài 20 năm, chàng bị bắt làm tù binh. Sau mấy ngày lê lết t́m đường về Nam, Hiên lọt vào ṿng vây của địch, lại bị đẩy theo đoàn tù binh dọc theo đường Trường Sơn, qua Lào, rồi khi cuộc chiến thực sự chấm dứt, chàng bị đưa trở lại vùng Đông Hà. Cuối cùng, đoàn tù binh được đưa qua sông Bến Hải, trôi nổi qua nhiều trại tù miền Bắc. Đầu trần, chân đất, quần áo tả tơi, người này dính với người kia như những mắt xích kéo lê trên con đường dẫn về địa ngục, chàng bắt đầu cuộc đời tù binh vào những tuổi đẹp nhất của đời người. Một đôi khi chàng có nhớ đến khu vườn nhà chị Vân, h́nh ảnh đẹp dịu dàng như một vầng trăng của người con gái mang tên Ngọc. Nhiều năm tháng về sau , chàng cứ bấu víu vào đó như một điểm tựa để đừng đánh mất dĩ văng, khi nh́n vầng trăng mười sáu  ngời ngời trên núi rừng vùng Việt Bắc.
           
Trên chiếc xe đạp cũ kỹ, người lính trẻ năm xưa nay buồn bă, ủ ê như một người đàn ông quá tuổi 40, như có sức réo gọi từ những con đường quen, Hiên trở về con ngơ nhà chị Vân lúc nào không biết. Mười năm rồi chàng có nghĩ đến sự thay đổi, và chàng bỗng lại nhớ đến Ngọc. Chắc ǵ chị Vân c̣n ở đó, và Ngọc có lẽ cũng đă lấy chồng, mười năm biệt tích không một cánh thư, dẫu có thay đổi chỉ là chuyện tất nhiên.
            
Vậy mà ngôi nhà của chị Vân vẫn c̣n đó, khu vườn vẫn c̣n đó, nhưng chất thơ th́ h́nh như chỉ c̣n rơi rớt lại như vạt nắng chiều se sắt.  Hai cánh cổng gỗ xộc xệch, trên chiếc cột gạch tái mét là tấm biển số nhà sơn xanh đă bạc màu, chỉ có giàn hoa ti gôn bên hàng giậu vẫn c̣n tươi tắn với những chiếc hoa đỏ hồng  màu tim vỡ. Điều chàng xúc động hơn cả là chị Vân vẫn c̣n đó, gầy g̣, đôi mắt sâu , mái tóc đă ngả màu muối tiêu và khuôn mặt hằn lên những đường nhăn cơ cực. Chị ôm chầm lấy Hiên, đứa em kết nghĩa năm xưa, Hiên cảm thấy những giọt nước mắt của chị chảy ấm trên vai áo chàng:

 

" Cậu đă về, chị tưởng không bao giờ gặp lại em nữa..."
         
Rồi chị nức lên khóc, h́nh như nước mắt không làm sao ngừng chảy:

 

" Hôm em về phép lần cuối rồi trở ra đơn vị, măi không có tin của em, chị tưởng em đă chết. Mặt trận quân khu II lúc ấy dữ dội quá, mà họ tiến vào cũng nhanh, cả miền Nam như ch́m trong cơn băo lớn..."
         
Hiên hỏi, khi nh́n tấm thân gầy guộc của chị:

 

" Chị làm ǵ để sống?"
          
Chị Vân nh́n quanh căn nhà đă trống trải những đồ đạc năm xưa, chị buồn rầu:

 

" Chị vẫn đi dạy, vất vả lắm mới lo được cho các cháu. Kịp lúc chúng nó vừa lớn lên, là lăn ngay vào đời t́m miếng ăn, chả học hành được bao nhiêu, chỉ mong yên thân thôi em ạ."
         
Rồi chị dẫn Hiên ra mảnh vườn nho nhỏ bao quanh nhà, khu vườn đầy những hoa cau, hoa bưởi, hoa hồng, hoa dạ lư năm xưa nay được thay vào những vạt rau cải, rau dền, rau muống, những dây khoai lang, bí rợ ḅ tràn lan trên mặt đất. Chị Vân cười nhẫn nhục:

 

" Chiều nay cậu ở lại ăn cơm với chị nghe, đọt bí vườn nhà xào tỏi ngon lắm em ạ."
        
Hiên cảm động v́ những lời lẽ ân cần của chị, vẫn chân thành như mười năm trước, dù trong hiện tại, chàng đă nh́n thấy cái thê thảm của những cuộc đời không lối thoát. Tự nhiên chàng buột miệng hỏi, dù chưa định hỏi:

 

" Ngọc bây giờ ra sao hở chị?"
         
Chị Vân thẫn thờ nh́n vào một khoảng trống, như chị chưa chuẩn bị để trả lời câu hỏi của Hiên. Hiên lại hỏi:

 

" Chắc Ngọc  lấy chồng rồi phải không chị?"
         
Chị Vân lắc đầu, rươm rướm nước mắt:

 

" Không, cô ấy đi lâu rồi, sau ngày em biệt tích ba năm. Chị không biết Ngọc có thoát không, v́ nếu thoát được, Ngọc không nỡ nào quên chị. Trước khi đi, Ngọc có đến đây với chị nhiều lần, Ngọc yêu em nhiều lắm, cố chờ em ba năm mà không có tin về, cô ấy gửi chị tập nhật kư, dặn là nếu em có trở về, chị trao lại cho em ."
         
Có một cái ǵ đè nặng trên ngực chàng, khiến Hiên bàng hoàng đứng lặng một lúc lâu. Chị Vân đưa Hiên vào pḥng khách, rồi vào  buồng trong lấy  đưa cho Hiên một tập giấy học tṛ đă ngả màu, được cột lại bằng một sợi nơ vàng, h́nh như nó đă nằm yên lâu lắm không có ai đụng tới. Chị nói:

 

"Chị vào nấu cơm nghe, lâu lắm rồi chị em ḿnh không được ăn cơm với nhau, mà lại..."
         
Không biết chị định nói ǵ, h́nh như chị định nói "mà lại không có Ngọc", nhưng chị đă nén kịp khi nh́n thấy cái buồn thăm thẳm trong đôi mắt Hiên.
       
C̣n lại ḿnh chàng trong căn pḥng khách nhà chị Vân, bộ xa lông bằng gỗ mun ngày trước nay được thay bằng bộ bàn ghế đơn sơ, vừa dùng làm chỗ tiếp khách, vừa dùng làm bàn cơm. Chiếc tủ ly ngày trước chưng đầy những ấm chén màu lam ngọc, và những bát đĩa bằng sứ thật đẹp nay cũng không c̣n, chắc nó đă được đem đổi lấy cơm gạo. Hiên vẫn không quên cái kệ sách bên cửa sổ có tấm rèm màu xanh, xếp đầy những cuốn sách quư b́a bọc da thơm tho, phẳng phiu giờ đây đă biến mất, những cuốn sách ấy đi về đâu?
          
Ngọn đèn trần vàng úa hắt xuống căn pḥng vẻ buồn rầu của một cuộc sống đầy những chịu đựng và chịu đựng. Mười năm từ cơi chết trở về không có Ngọc, chỉ c̣n đây những trang nhật kư, những lá thư không gửi v́ không có một địa chỉ để tới. Những gịng chữ được viết bằng cảm xúc và nước mắt của Ngọc dành cho chàng với một vầng trăng khi khuyết, khi đầy. Hiên nh́n những gịng chữ nghiêng nghiêng, mềm mại của người xưa mà quặn thắt cả ḷng.
        
" Anh dễ thương của em,
        
Thế là anh lại ra đi, những ngày về phép ngắn ngủi của anh  trong khu vườn nhà chị Vân, vẫn măi măi là những kỷ niệm đẹp trong ḷng em.  Cứ mỗi lần chia tay, cứ mỗi buổi tối qua song cửa, nh́n vào bóng đêm mà bất chợt  ánh hỏa châu lơ lửng một góc trời, em không tránh khỏi nỗi khắc khoải khi nghĩ về anh. Có bao giờ chúng ḿnh không c̣n nh́n thấy nhau nữa không anh?
       
Hiên ơi! Anh có linh cảm ǵ không khi buổi tối chúng ḿnh từ biệt nhau trong khu vườn nhà chị Vân, bàn tay em nhỏ bé trong tay anh như muốn trao gửi  hết những yêu thương. Lúc ấy, em vô t́nh ngước nh́n vầng trăng tṛn trịa đang phơi phới trên cây cỏ, lá hoa, bất chợt một áng mây đen vắt ngang che gần hết vầng trăng mười sáu, làm khu vườn của nhà chị Vân tối hẳn lại, em run rẩy với nụ hôn của anh. Bàn tay anh nóng ấm xiết nhẹ những ngón tay học tṛ bé nhỏ, anh muốn gửi gấm ǵ cho người ở lại?
             
Không, anh sẽ về với em phải không Hiên? người lính trẻ tâm hồn đầy ắp chất thơ và nồng nàn như cỏ hoa, máu lửa, bom đạn, chết chóc vẫn không làm mất đi một vẻ đẹp sáng tươi của tuổi trẻ thèm khát b́nh yên. Anh đă kể em nghe về một vùng đồi cỏ xanh, mà ở đó đơn vị anh vừa xảy ra một trận đụng độ ác liệt với quân thù. Buổi sáng trên cây thông cành c̣n xém vết đạn, anh nghe có tiếng chim hót. Chỉ có người nghệ sĩ mới nh́n ra vẻ đẹp trong cái điêu tàn của đời sống. Tâm hồn anh, trái tim anh, dẫu trong hoàn cảnh xót xa nhất vẫn t́m ra điểm tựa để vươn lên, em yêu anh v́ những điều nhỏ nhoi ấy, anh có biết không?
           
Anh dễ thương của em,
        
Anh có biết là em đă ghi lại mấy vần thơ nho nhỏ, để anh hiểu được em yêu anh biết chừng nào:
           " Người đi, đi khuất tôi c̣n ngóng,
              Dơi mắt nh́n theo chút bụi hồng."
Em vẫn chờ anh về, người lính trẻ tội t́nh của thế kỷ 20, khi chúng ta sinh ra trong đất nước chiến tranh, cả một thời xuân xanh anh và em căng mắt nh́n  quê hương quằn quại trong khói lửa. Ước ǵ anh trở về với em, để hạnh phúc như những chồi non đem mùa Xuân đến cho đôi ḿnh, anh nhỉ!"
           
Chị Vân vẫn lui cui nấu cơm trong bếp, có lẽ chị muốn Hiên được một ḿnh đọc những trang nhật kư của Ngọc, ch́m đắm trong những kỷ niệm và cảm xúc của mười năm biền biệt vắng xa, nay chỉ c̣n lại một nỗi đau thương. Chị Vân đang nghĩ ǵ? Những vần thơ tuyệt vời hằng chục năm trước của cô giáo Việt Văn có c̣n không, hay chị đang tính toán những món ăn chiều nay cho người em kết nghĩa vừa trở về từ cơi chết. Những đọt bí xào tỏi với chút tóp mỡ, mấy con cá khô chiên , hai quả trứng tráng, người ta đă mất đi tất cả khi hiện tại chỉ quẩn quanh nghĩ về bữa cơm thường , như ngày xưa phải làm một mâm cỗ lớn.
           
Hiên xếp cuốn nhật kư và những lá thư chưa gửi của Ngọc viết cho chàng lại trên mặt bàn. Lát nữa đây khi ra về chàng đă có một thứ mang theo, như chàng sẽ suốt đời mang theo h́nh ảnh Ngọc, dịu dàng  như một vầng trăng đến bất cứ nơi nào chàng đến. Mười năm rồi phải không Ngọc? Không biết giờ này em ở đâu, lưu lạc phương nào, hay đă bỏ xác ngoài biển khơi ? Nghĩ đến đây Hiên không khỏi rùng ḿnh, khi nhớ lại những tháng ngày biệt giam ở trại tù Hà Tây, nh́n bạn bè kẻ trước, người sau lần lượt gục ngă v́ đói, kiệt quệ cả tinh thần lẫn thể xác. Lúc đó Hiên đă mê đi, chàng sắp lả xuống và thấy ḿnh mấp mé giữa hai bờ sinh tử. Chính lúc ấy Hiên thấy Ngọc chập chờn như ảo ảnh, nắm tay chàng kéo lên. Như có một sức mạnh vô h́nh, Hiên chợt chổi dậy, loạng choạng bước theo bóng Ngọc lờ mờ như khói sương. Và Hiên đă sống. . .
              
Tối hôm ấy, sau bữa cơm hội ngộ với gia đ́nh chị Vân, lúc ra về, Hiên bàng hoàng thấy mùi hoa ngọc lan vẫn nồng nàn như buổi tối ngồi với Ngọc trước lúc chia tay. Mặt trăng mười sáu tṛn trĩnh nhô lên toả ánh sáng dịu hiền trên cây cỏ khu vườn tối. Tiếng chị Vân nói khẽ bên tai chàng:

 

" Chị có cảm tưởng là Ngọc vẫn quanh quẩn đâu đây. . ."
            
Lúc Hiên dắt chiếc xe đạp đi ngang cây ngọc lan, chàng bỗng giật ḿnh v́ tiếng gió thổi lao xao trong ṿm cây tối, nghe như những tiếng th́ thầm của Ngọc ngày xưa. Thốt nhiên, hồn thơ của người lính trẻ năm xưa trong một phút giây chừng sống lại, Hiên th́ thầm một vần thơ cho Ngọc:
            
" Có phải em về?  Em của anh..."

 

             NGUYÊN NHUNG