Ngo Quang Kiet - Ke Vong Ban & Ten Giao Gian

Welcome!

"Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam".

 

Nghe audio phát biểu của Ngô Quang Kiệt:

http://www.youtube.com/watch?v=gRbjBQ6G8ro

http://www.youtube.com/watch?v=nguvmODKews

http://www.youtube.com/watch?v=WfTLYKOQxNg

http://www.youtube.com/watch?v=sbjzh65fF8Y

http://www.youtube.com/watch?v=xaWvj9KYBO4

http://www.youtube.com/watch?v=Uxak5Dj9354&NR=1

http://www.youtube.com/watch?v=L0Ng2gXoHuY&feature=related

http://www.youtube.com/watch?v=lK4AR1fHf0Y&feature=related

http://www.youtube.com/watch?v=d5P-RNuDXgM&feature=related

http://www.youtube.com/watch?v=jStGMZ5xCMU&feature=related

http://www.youtube.com/watch?v=huqs1myCOiM&feature=related

Tin nhanh Toà Giám Mục Hà Nội=> http://www.freewebs.com/vuthanhan/ 

 

moimatine@free.fr => Đức Chúa Giêsu từ trong cái lỗ ấy chui ra. Vậy cái lỗ ấy goị là gì? 5 bạn nào trả lời sớm nhất sẽ được lãnh 1000đ.....(Moimartin)

 

Không ai được phép phỉ báng dân tộc mình

 

Xin cho phép chúng tôi được không nhắc lại câu nói mà Tổng giám mục giáo phận Hà Nội đã nói, vì dù đó là suy nghĩ thật lòng hay bột phát, đó cũng là điều không ai và không bao giờ được phép nói, được phép nghĩ. Nhưng ông đã nói, và tất cả những người nghe được đều phẫn nộ...

 

* Kính chào Tổng Giám Mục! Tôi là một người Việt Nam! Tôi chỉ mới chính thức có được quyền công dân chưa được bao lâu, nhưng tôi tự hào về điều đó: Tự hào vì là công dân Việt Nam, đất nước có một trang lịch sử hào hùng. Tự hào vì được là con cháu của nòi giống Tiên Rồng cao quý từ bao đời nay.

Thiết nghĩ, ông cũng là một công dân Việt Nam như tôi, ông lại hơn tôi rất nhiều thứ. Ông lớn tuổi hơn tôi, chắc hẳn phải suy nghĩ chín chắn hơn tôi. Hơn nữa, ông lại là một Tổng Giám Mục, là người dẫn dắt toàn thể giáo dân Thủ Đô theo con đường đúng đắn. Thế mà ông lại bảo "nhục nhã khi cầm tấm hộ chiếu Việt Nam" ư? Khi nghe câu nói ấy của ông trên TV, tôi thật sự không tin vào tai mình nữa!

Ông có biết rằng để gìn giữ được đất nước này, biết bao người đã phải hy sinh xương máu hay không? Ông có biết rằng để xây dựng đất nước được như ngày hôm nay biết bao người đang phải cố gắng ngày đêm hay không? Thật sự không thể tin được là lại có một người Việt Nam dám nói những câu như vậy. Huống chi người đó lại là ông, một Tổng Giám Mục có uy tín tại Thủ Đô của Việt Nam. Những người nước ngoài khi nghe tin này, chắc là họ phải buồn cười lắm! 

Đỗ Nguyễn Đức Nhân

* Tôi là người Việt Nam tôi luôn tự hào về đất nước mình kiên cường bất khuất. Tôi rất bất bình về điều ông Ngô Quang Kiệt đã nói. Ông không còn xứng đáng là người Việt Nam. Tôi yêu cầu ông xin lỗi toàn thể dân tộc Việt Nam, chịu trách nhiệm hình sự vói việc mình đã làm. 

nguyen thanh lam

* Trước thái độ của ông Ngô Quang Kiệt mà tôi đã biết qua báo đài, tôi nghĩ chính quyền phải có biện pháp thật mạnh để ông ta không còn coi thường và có thái độ không đúng đối với chính quyền và dân tộc. Là một giáo dân, tôi đề nghị như vậy !

khanhvu

* Là một người Việt Nam đang sinh sống tại Pháp, tôi rất bất bình trước việc làm của một số người theo đạo Thiên chúa ở Việt Nam được ông Ngô Quang Kiệt kích động chống lại chính quyền. Trong những năm qua, tôi thấy chính phủ Việt Nam đã thực hiện chính sách tôn giáo rất cởi mở, tạo điều kiện cho các tín đồ của các tôn giáo hành đạo (kể cả đi ra nước ngoài học tập).

Trong dịp đi thăm nhà thờ ở Lourdes vừa qua, trước khi Giáo hoàng Benedicte 16 tới đây chủ trì lễ kỷ niệm 150 năm Đức Mẹ hiện hình, tôi có gặp một số tín đồ Thiên chúa giáo từ Việt Nam tới đây tham gia sinh hoạt tôn giáo. Tôi thấy rất vui vì trong hàng vạn người hành hương tới Lourdes có nhiều người Việt Nam. Các tín đồ này nói với chúng tôi rằng trong dịp ngày thanh niên Thiên chúa tại Australia vừa qua, có hàng ngàn thanh niên Thiên chúa giáo từ Việt Nam đi dự. Điều này cho thấy những người theo đạo Thiên chúa giáo ở Việt Nam rất được tự do.

So sánh với thực tế nước Pháp, tôi thấy một số giáo dân ở giáo xứ Thái Hà, và những người được ông Ngô Quang Kiệt kích động ở 42 Nhà Chung vừa qua đã vừa vi phạm pháp luật Việt Nam, vừa vi phạm đạo lý hoà bình của đạo Thiên chúa.

Việc ông Ngô Quang Kiệt cảm thấy bị xấu hổ khi mang hộ chiếu Việt Nam cho thấy ông hoàn toàn không hề có trách nhiệm với đất nước. Theo tôi, Chính phủ Việt Nam nên thu hồi hộ chiếu của ông Kiệt lại để ông ta không còn cảm thấy bị nhục nhã nữa.

Nguyen Antoine

* Tôi là công dân Việt Nam rất tự hào về tổ tiên, cha ông mình đã hy sinh máu xương, công sức, tiền bạc dành lại nền độc lập dân tộc. Người học cao, biết rộng như ông chắc đã từng qua quảng trường ở thủ đô nước Úc. Ông nghĩ gì khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng của dân tộc chúng ta đêm ngày tung bay trong rừng cờ ngang hàng với quốc kỳ của các nước lớn trên thế giới?

Rồi chuyện vợ chồng Tổng thống Hoa Kỳ đi lễ ở nhà thờ Việt Nam. Cả thế giới trân trọng, hình như chỉ có mỗi mình ông là không biết. Câu nói của ông vừa qua đã đủ để bộc lộ ông là ai. Xin ông đừng vì những động cơ xấu mà phỉ báng dân tộc mình.

Nguyễn Thùy Anh

* Tôi nghĩ bất cứ một đạo giáo nào đã tồn tại trong xã hội loài người đến ngày hôm nay cũng đã thể hiện được vai trò tích cực của nó. Ví như đạo Phật hay đạo Thiên chúa giáo đã ra đời hàng nghìn năm thì các vị Phật Tổ hay Chúa trời đều phải làm những việc hay việc tốt cho chúng sinh nói riêng và cho loài người nói chung. Vậy đất ở 42 Nhà Chung dùng để phục vụ cho nhu cầu giải trí, tinh thần của dân hoặc xây trường học, bệnh viện... đều là những mục đích tốt đẹp.

Nếu vì những suy nghĩ nhỏ nhoi, ích kỷ hay vì một lý do nào đó mà giành giật thì tôi nghĩ sẽ làm trái với lòng từ bi của đấng tối cao mà các con chiên đang thờ. Tôi nghĩ Đức Phật hay Chúa trời lòng của các ngài bao dung chứ không khép lại trong các cánh cửa của nhà thờ hay chỉ dành cho các con chiên của ngài.

Hiện tôi đang sống tại TP.HCM, tôi thấy chùa và nhà thờ đâu đâu cũng to và đẹp và số lượng cũng rất nhiều, hình như còn nhiều hơn trường học, việc đó chứng tỏ sự tự do tín ngưỡng ở Việt Nam. Vậy nhưng vẫn nghe đâu đó có nhiều vị vẫn chưa hài lòng đi nói xấu và xuyên tạc lung tung mà không nghĩ rằng họ nói xấu chính những người cùng máu mủ nòi giống của mình.

Nếu đất đai là của riêng một cá nhân hoặc tổ chức nào đó thì lãnh thổ của chúng ta sẽ bị bán đi tứ tung trên toàn thế giới. Đất là của nhân dân do nhà nước quản lý và phải thực hiện đúng theo khuôn khổ pháp luật. Tôi không học luật nhưng bản thân cũng tự hiểu rõ cái cơ bản nhất. Vậy nên tôi hoàn toàn phản đối các hành động đòi đất của Tổng giám mục giáo phận Hà Nội. Pháp luật của chúng ta phải công minh để gìn giữ kỹ cương phép nước, không vì một áp lực của một tổ chức nào để đi ngược lại quyền lợi chính đáng của nhân dân.

Phạm Xuân Hoa

* Nhà nước đã cố hết sức để giữ gìn sự đoàn kết dân tộc, nhưng những người thiếu trách nhiệm lại cố tình gây rối. Tôi nghĩ rằng đây không chỉ đòi quyền lợi về nhà đất mà có ý đồ sâu xa gây mất ổn định xã hội. Đề nghị Nhà nước cần nghiêm trị những hành vi sai trái để giữ gìn kỷ cương phép nước. Xin đề nghị thu hồi hộ chiếu của Ông Tổng Giám mục Hà Nội vì Ông đã xúc phạm đến quốc thể Nước Cộng Hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Nguyen Ngọc Binh

* Đất nước chúng ta khó khăn lắm, mất bao nhiêu máu xương mới giành được độc lập, nên không chấp nhận bất kỳ kẻ nào sỉ nhục điều này. Nếu thật sự ông Ngô Quang Kiệt đã nói ông cảm thấy nhục nhã vì mang quốc tịch Việt Nam khi sang nước khác, thì đó là sự sỉ nhục ghê gớm tới niềm tin đã phải đánh đổi bằng xương máu của chính ông bà, cha mẹ tôi. Xin đừng viện lý do tôn giáo vì không tôn giáo nào dạy cách phản bội dân tộc dù chỉ trong suy nghĩ.

ha.140883@

* Ông Ngô Quang Kiệt thân mến, ông là người có học thức là lãnh tụ tinh thần của giáo dân vậy mà ông nói một câu xúc phạm đến cả một dân tộc mà trong đó có cả bản thân và gia đình ông. Người Việt chúng ta vẫn có câu nói rằng: "con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nhà nghèo". Trong khi đất nước ta đang ngày một phát triển và nhân dân ta đang sống  trong hoà bình, ông hãy thử nhìn ra các nước đang có xung đột chết chóc tang thương hàng ngày, hàng giờ xem...

Trương Văn Cảm

* “Tôi ước sao: sau một đêm ngủ dậy, tôi bỗng trở thành người Việt Nam” (Tôi không nhớ nguyên văn) Đó là lời của một nhà báo châu Âu nổi tiếng và câu nói này đã là niềm tự hào của cả thế hệ thanh niên chúng tôi. Thế mà hôm nay ông Ngô Quang Kiệt, với cương vị người chăn dắt tinh thần người Việt lại có thể phát biểu một câu báng bổ như thế. Làm sao ông ta chăn dắt tinh thần cho con chiên Việt? Ông hãy làm người Việt Nam trước khi làm người rao giảng đạo cho giáo dân Việt Nam.

Thái Duy Tuấn

 

Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=279599&ChannelID=118

============

Nhận xét từ minh_thuy14@yahoo.com :

Tôi xin thêm rằng: Ngô Quang Kiệt còn có một cái nhục nữa mà y chẳng dám công nhận: Đó là y nhận lương từ nước ngoài.

Một chị công nhân Viêt nam làm nghề may giày dép cho một Công Ty Liên doanh với nước ngoài và đồng lương của chị dù lãnh từ nước ngoài nhưng  chị công nhân đó không thấy nhục mà là rất vinh quang. Bởi vì  chị ta đã lao động để tạo ra sản phẩm cho xã hội…đồng lương xứng đáng với sức lao động của mình. Người ta hỏi, Ngô Quang Kiệt lãnh lương có nguồn gốc từ đâu, ai trả lương cho y và nguồn tài chính đó do đâu mà có, nếu không phải từ bọn Đại Địa chủ kim luôn Tư Bản Vatican... và tất nhiên Ngô Quang Kiệt phải bỏ sức lao động của hắn ra để đáp ứng được mục đích của ông chủ ngoại bang của hắn...

Tôi chắc là đến bây giờ Ngô Quang Kiệt vẫn chưa biết nhục. Nếu hắn biết nhục thì chắc hẳn hắn sẽ không ngăn cản sự tạo ra của cải cho xã hội, hắn  đã kích động hàng ngàn người bỏ công ăn việc làm ra Hà Nội biểu tình đòi đất, rồi sống chui, sông nhủi như một đàn chuột nhắt, lũ chuột nhắt này luôn luôn hoảng hốt, lo sợ người lương thiện, chúng hèn nhát y chang như tên chủ chăn Ngô Quang Kiệt của chúng, một tiếng động, một con chuột cống chạy cũng làm cho lũ chiên ghẻ này phát hoảng và mỗi khi hốt hoảng thì chúng "Cầu Nguyện".

Một hành vi nhục nhã nữa của Ngô Quang Kiệt là sự đánh tráo danh từ, hắn đã dùng mỹ từ: "Hiệp thông Cầu nguyện" để thay cho danh từ "Bán Mình Cho quỷ", Ngô Quang Kiệt được trả lương từ chủ ngoại bang (Mỹ-Vatican) để cấu kết những tên linh mục gian manh phi dân tộc ở các nơi như: Vinh, Thái Bình, Hải Phòng, Lạng Sơn, Bắc Ninh… chúng tụ tập về Nhà Thờ Lớn Hà Nội bàn kế dơi chuột vu cáo lăng mạ chính quyền, nào là chính quyền phải trả lại đất cho chúa (síc… nếu chúa linh thiêng thì xuống mà đòi chính quyền VNam), trả lại chỗ thờ tự cho công giáo (lạm xưng từ ngữ… ở Vnam, “những kẻ ngu muội” thiên chúa giáo chưa đầy 10% dân số), nếu không chúng sẽ "kết liễu chính quyền", rồi thì:  "Chính quyền này nếu không muốn bị diệt vong"..thì phải trả đất cho chúng.....Chúng đắc ý qua cuộc "Hiệp thông Cầu nguyện" mà thực chất là bọn chúng lén lút bàn bạc để  "Bán mình cho quỷ"!

Cho nên Ngô Quang Kiệt cần phải được làm rõ những hành vi đánh tráo danh từ của chúng để lãnh lương của nước ngoài, những đồng tiền bẩn thỉu được trả công cho nhưng hành vi bẩn thỉu!

 

Các link hay cần tham khảo:

http://www.giaodiemonline.com/list_noidung.php?catid=16

http://sachhiem.net/indexTG.php

http://sachhiem.net/CN_TCCG/VNcanthuchien.php

http://sachhiem.net/indexCT.php

http://www.giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=2811

http://www.giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=2825

http://www.giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=2832

http://www.giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=2830

 

NHẬN ĐỊNH CỦA HỌC GIẢ TRẦN CHUNG NGỌC:

Tôi vừa đọc trên VietCatholic News bài phát biểu của ông Ngô Quang Kiệt trong cuộc họp với UBND TP Hà Nội ngày 20.09.2008. Sau đây tôi có vài nhận định về bài phát biểu đó.

Ngô Quang Kiệt: Tôi hết sức cám ơn ông Chủ tịch uỷ ban nhân dân thành phố Hà nội cũng như là tất cả các ban ngành trong Thành Phố Hà nội đã dành cho chung tôi một buổi tiếp xúc vừa trân trọng vừa cởi mở và chân tình. Những lời ông Chủ tịch nói kết thúc thật là đẹp và tất cả chúng ta ai cũng mong muốn, thật ra có một sự hài hoà trong cái khối đoàn kết thống nhất. Tuy nhiên muốn có cái hài hoà trong cái mối thống nhất thì đâu chỉ có cái tình mà phải có lý nữa, tục ngữ pháp có nói rằng: những cái tính toán nó đúng mực nó mới là những người bạn tốt được. Muốn bạn tốt với nhau cũng phải tình lý phân minh chứ không phải chỉ có tình mà thôi. Chính vì thế tôi cũng xin có một vài lời cuối cùng trước những lời kết thúc của ông Chủ tịch.

TCN: Thưa với ông Ngô Quang Kiệt, với cái lý nào mà ông huy động giáo dân, kể cả bà già và con nít, đến cầu nguyện ở ngoài đường phố suốt ngày này sang ngày khác, dùng loa phóng thanh gây ồn ào cho dân chúng quanh vùng, làm cản trở giao thông công cộng v…v…? Với cái lý nào mà ông để cho các con chiên của ông cầu nguyện với búa, kìm, xà beng và dùng chúng để phá sập hàng rào sắt trên vùng đất tòa khâm sứ cũ và mang cây thập ác và tượng bà Mary vào cắm đặt trong khuôn viên không thuộc giáo hội? Phải chăng đó là cái lý của một lũ côn đồ cuồng tín, bất chấp luật pháp quốc gia, hay là đó là cái lý của chúa? Dù sao chúng tôi cũng không thể chấp nhận cái lý đó và coi đó chỉ là những hành động hung hăng, lợi dụng chính sách cởi mở và khoan của Nhà Nước .

 

Ngô Quang Kiệt: Trước hết ông chủ tịch có nói rằng: Uỷ ban nhân dân TP đã tạo ra là nhiều điều kiện cho Giáo Hội Công Giáo trong những năm qua nhất là dịp Lễ Noel… chúng ta phải công nhận trong những năm gần đây có nhiều điều kiện, thế tuy nhiên khi như thế, khi nói tạo điều kiện vẫn còn mang cái tâm lý xin cho: tức là cái này là ân huệ tôi ban cho anh đó. Nhưng mà cái tôn giáo là cái quyền tự nhiên con người được hưởng. Và nhà nước vì dân cho dân phải có trách nhiệm tạo cái điều đó cho người dân chứ không phải cái ân huệ chúng tôi xin. Không có. Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải là cái ân huệ “xin cho”.

TCN: Ông Kiệt chỉ biết một mà không biết hai. Tôn giáo là cái quyền tự nhiên của con người được hưởng, ông nói đúng. Tuy nhiên còn phải xét đó là cái tôn giáo nào, và sự thực hành tôn giáo đó có phương hại gì đến quốc gia dân tộc hay không. Bài học của Mỹ, nước tuyệt đối tôn trọng quyền tự do tôn giáo, nhưng chính quyền Mỹ đã dùng đến xe tăng dẹp tan giáo phái của David Koresh ở Waco, Texas. Ở Việt Nam, nếu tôn giáo đó là công giáo thì tôn giáo đó đã có một lịch sử ô nhục phản bội quốc gia, làm tay sai cho Pháp để đưa đất nước vào vòng đô hộ của Pháp. Ông Kiệt có dám lên tiếng phủ nhận sự kiện lịch sử này không? Tôi xin giúp ông nhận rõ vấn đề qua vài tài liệu:

Trong cuốn The Vietnam Response to French Intervention, 1862-1874, Mark W. McLeod, giáo sư đại học về môn sử, viết, trang 45-47:

"Vai trò của những tín đồ Công giáo trong cuộc xâm lược của liên quân Pháp - Tây Ban Nha là gì?..Sự thực là, theo những tài liệu lưu trữ trong văn khố Pháp thì, ngay từ tháng 9, 1858, nhiều toán tín đồ Công giáo Việt Nam đã tới liên lạc với những đoàn quân chiến đấu của Tây phương. Rigauld de Genouilly (tướng chỉ huy liên quân Pháp - Tây Ban Nha ở Đà Nẵng; TCN) đã họp họ lại thành hai chi đội và huấn luyện họ trong một doanh trại ở Tiên Trà. Một trong hai chi đội trên chiến đấu sát cánh với quân Pháp - Tây Ban Nha ở Đà Nẵng, còn chi đội kia di chuyển xuống miền Nam, dự phần chiếa đấu trong cuộc xâm lược "lục tỉnh" và họ đã dự trận Kỳ Hòa. Sau trận Kỳ Hòa, những lính chiến đấu Công giáo Việt Nam đã phục vụ những người Tây phương ở Đà Nẵng tiếp tục phục vụ người Pháp, làm lính chiến, thông ngôn, cu-li và thám báo, trong những vùng chiếm được ở miền Nam. Vì những dịch vụ này, họ được Đô Dốc - Toàn Quyền de la Grandière ban thưởng cho một số đất quanh vùng Sài-gòn.

(What was the role of the Vietnamese Catholics during the Franco-Spanish invasion?... In fact, French archival sources show clearly that, as early as September 1858, groups of Catholics began to reach the embattled European armies. Rigauld de Genouilly formed the men into two indigenous detachments and trained them at a camp at Tien Cha. One of these detachments fought alongside the Franco-Spanish soldiers at Da-nang; the other went southward to participate in the invasion of the "luc tinh" and fought in the battle of Ky Hoa. After the battle of Ky Hoa, the indigenous Catholics militamen who entered the service of the Europeans at Da nang continued to serve the French in the occupied south as soldiers, interpreters, coolies, and guides. They were rewarded for their services by Admiral-Governor de la Grandière, who granted them concessions of land in the Saigon area.

Và ở trang 114-122:

"Bản chất và mức độ hỗ trợ những đoàn quân viễn chinh Pháp của những tín đồ Công giáo là như thế nào?

Những thư từ liên lạc và phúc trình của Balny và Harmand. được Garnier phái đi chinh phục nhiều tỉnh lỵ và những điểm trọng yếu trong miền đồng bằng, cho chúng ta thấy một kiểu hỗ trợ đáng kể của những tín đồ Công giáo bao gồm - nhưng không chỉ giới hạn ở - những nhiệm vụ hành chánh và quân sự. Những nguồn tài liệu này cũng cho chúng ta thấy một kiểu xoay sở lẫn nhau giữa các sĩ quan Pháp và các thừa sai Công giáo với kết quả là những kẻ "tình nguyện" thường cũng được lợi bằng hay hơn những sĩ quan Pháp.

... Để giúp chúng ta hiểu rõ hơn, chúng ta hãy xét tới những hành động của Balny tại Phủ Lý và Hải Dương và của Harmand ở Nam Định, và nhấn mạnh đến sự liên hệ giữa Bộ Truyền Giáo Công giáo và các lực lượng quân sự Pháp. Sự phân tích những hành động này cho thấy, trong những cuộc tấn công vào những cứ điểm của chính quyền Việt Nam, quân đội Pháp đã nhận được một mức độ hỗ trợ rất đáng kể từ những thừa sai và những tín đồ Công giáo Việt Nam. Hơn nữa, những phương pháp mà các sĩ quan Pháp và những cộng tác viên Công giáo dùng tuyệt đối không thể coi là có đạo đức cao theo những tiêu chuẩn đương thời của ngay chính họ, vì những phái bộ truyền giáo Công giáo đã dùng sức lao động, tài nguyên, và tin tức tình báo (của tín đồ Công giáo bản xứ; TCN), đổi lấy hậu thuẫn của Pháp để thực hiện sự tàn sát liên miên người "lương", mạo phạm những công trình xây dựng của Phật Giáo, thiêu hủy những làng mạc phi- Công giáo, và cướp bóc những thành phố của nhà Vua. Sự cộng tác với chủ nghĩa đế quốc Pháp của những tín đồ Công giáo thường không được các sử gia nhận biết đầy đủ, nhưng đó chính là một yếu tố đáng kể góp phần thắng lợi cho Pháp ở Bắc Kỳ."

(What was the nature and extent of the assistance that the Catholics brought to the French expedition?

The correspondence and reports of Balny and Harmand, who were dispatched by Garnier to obtain the submission of many of the provincial citadels and strongpoints of the delta, reveal pattern of significant Catholic assistance that included - but not limited to - formal administrative and military duty. These sources further reveal a pattern of mutual manipulation by French officers and Catholic missionaries in which the "volunteers" often had as much or more to gain from the relationship as did the French officers.

...It is useful to consider Balny's actions at Phu Ly and Hai-duong and Harmand's at Nam-dinh with an emphasis on the relationship between Catholic Missions and the French forces. The analysis reveals that the French were far from alone in their attacks on the loci of Vietnamese authority because the invaders received a significant level of support from the missionaries and the Vietnamese Catholics. Moreover, the methods of the French officers and their Catholic collaborators could hardly be considered as evidence of a superior morality even by their own contemporary standards, for the Catholic Missions exchanged labor, resources, and information in return for French assistance in perpetuating summary executions, desecreations of Buddhist religious edifices, burning of non-Catholic villages, and pillaging of imperial citadels. This Catholic collaboration with French imperialism has not been adequately recognized by historians, but it was a significant contributing factor to the French success in Tonkin.)

Nhưng văn kiện rõ ràng hơn cả và có tính cách khẳng định sau đây là của chính Giám mục Puginier, được trích dẫn trong cuốn Catholicisme et Sociétes Asiatiques của Alain Forrest và Yoshiharu Tsuboi:

"Giám Mục Puginier viết rằng: "Không có các thừa sai và giáo dân Công Giáo thì người Pháp cũng giống như những con cua đã bị bẻ gẫy hết càng. Thí dụ như vậy, tuy tầm thường mộc mạc nhưng không kém phần chính xác và mạnh mẽ. Thật vậy, không có các thừa sai và giáo dân Công Giáo, người Pháp sẽ bị bao vây bởi toàn là kẻ thù; họ sẽ không thể tin cậy vào một ai; họ sẽ chỉ nhận được những tin tức tình báo sai lầm, cung cấp với ác ý để phá hoại tình thế của họ; họ sẽ bị đẩy vào tình trạng không thể hoạt động được gì và sẽ phải hứng chịu những thảm họa thực sự một cách nhanh chóng. Địa vị của họ ở đây sẽ không giữ nổi được nữa, và họ sẽ bị buộc phải rời khỏi xứ, nơi đây quyền lợi và ngay cả sự hiện diện của họ sẽ bị nguy hại."

(Sans les missionnaires et les chrétiens, écrit Mgr. Puginier, les Francais seraient comme les crabes auxquels on aurait cassé toutes les pattes. La comparaison, pour être triviale, ne manque pas de justesse et de force. En effet, sans les missionnnaires et les chrétiens, les Francais se verraient entourés d'ennemis; ils ne pouraient se fier à personne; ils ne recevraient que de faux renseignements, méchamment donnés pour compromettre leur situation; ils se trouveraient donc réduits à l'impossibilité d'agir et seraient rapidement exposés à des vrais désastres. Leur position ici ne serait plus tenable, et ils ne verraient forcés de quitter un pays où leurs intérêts et leur existence même serait compromis.)

Vậy thì ông Ngô Quang Kiệt thử nghĩ, một tôn giáo như vậy có phải là quyền tự nhiên của con người không khi mà cái quyền đó chỉ là quyền phản quốc.

 

Ngô Quang Kiệt: Cái thứ hai, ông chủ tịch có nói mọi cư xử phải vừa dựa trên pháp luật và cũng phải trên tình người, và công dân. Cái điều đó tôi rất đồng ý, rất là tâm đắc. Tuy nhiên trong cái thực chúng ta phải làm như thế. Đó về phương diện pháp luật chúng ta phải làm theo pháp luật, thì cái gì cũng phải có cơ sở pháp lý. Ông chủ tịch có nói rằng: đất đai thì nó từ ngàn xưa không biết nguồn gốc từ đâu mà đến thời Giáo Hội Công Giáo thì lại được trao cấp cái đó thì chúng tôi công nhận cái đó. Thế nhưng ít ra khi cấp như thế người ta có một mảnh giấy công nhận là đây được cấp. Và đến thời chính quyền sau có thể thay đổi, nhưng phải có giấy tờ để chứng minh cái sự thay đổi (và không ai có thể thay đổi được là làm sao?). Thế thì trên mảnh đất 42 chúng tôi chưa được cái văn bản nào của nhà nước nói về cái sự thay đổi đó.

Không có đi vào cái diện cải tạo tư sản, không có đi vào cái diện cải tạo nông nghiệp, cũng không có cái văn bản nói lên sự tịch thu hay là trưng thu trao cho cơ quan nào… hoàn toàn không có. Thực ra có thể nói việc quản lý của cơ quan nào đó là chưa có hợp pháp, trên cái căn bản là chúng ta phải có giấy tờ, chứ bây giờ kẻ cướp vào nhà chúng tôi rồi ngang nhiên ở đó rồi không có giấy tờ gì hết và họ mạnh chúng tôi không đuổi ra được thì đương nhiên họ chiếm hay sao?! phải có giấy tờ, cần có văn bản pháp lý. Thế thì về vấn đề pháp luật thì vấn đề đất 42 chúng tôi chưa hai lòng với câu trả lời của ông. Chúng ta phải sống theo pháp luật, thì phải có văn bản giấy tờ của chính quyền. Thời chính quyền này có thể thay đổi, chính quyền sau có thể thay đổi nhưng phải có giấy tờ văn bản rõ ràng. Chúng tôi thấy đất 42 chưa có cái văn bản đó.

TCN: Tài liệu lịch sử đã rõ ràng: Vì những dịch vụ này [hỗ trợ quân Pháp, phản bội Việt Nam], họ [Công giáo] được Đô Dốc - Toàn Quyền de la Grandière ban thưởng cho một số đất quanh vùng Sài-gòn. Đất này có phải là do thực dân Pháp ăn cướp của nhân dân Việt Nam hay không. Và tòa khâm sứ cũng như nhà thờ lớn ở Hà Nội cũng không ra ngoại lệ, cũng chỉ đất của Chùa Báo Thiên của nhân dân Việt Nam mà thực dân Pháp đã ăn cướp rồi trao cho tay sai Nguyễn Hữu Độ xây dựng các cơ sở Công giáo. Vậy thì, dù có giấy tờ trao cấp, nhưng là ai trao cấp, và khi thực dân Pháp bị đuổi ra khỏi Việt Nam thì những giấy tờ trao cấp này có còn có giá trị pháp lý không. Người Công giáo, dựa thế của quân xâm lược Pháp, đã thực hiện sự tàn sát liên miên người "lương", mạo phạm những công trình xây dựng của Phật Giáo, thiêu hủy những làng mạc phi- Công giáo, và cướp bóc những thành phố của nhà Vua. Vậy thì, viết theo ý của ông Kiệt, chứ bây giờ kẻ cướp [Pháp và các tay sai công giáo Việt] vào nước chúng tôi rồi ngang nhiên ở đó rồi bày đặt ra các giấy tờ này nọ để chiếm hữu đất đai và họ mạnh, chúng tôi không đuổi ra được thì đương nhiên họ chiếm hay sao?! Nhưng khi chúng tôi đã đủ mạnh để đuổi bọn cướp đi rồi thì các giấy tờ, văn bả̉n phi phá́p đó có còn giá trị gì không? Và các tay sai có quyền gì trong các giấy tờ, văn bản đó?́. Ông nên biết, trong các nước tân tiến, mua phải đồ ăn cắp cũng là có tội, huống chi là toa rập với giặc ngoại xâm để ăn cướp. Giấy tờ nào trao cấp cho quyền sở hữu ở La Vang, vốn là đất chiếm đoạt của Chùa Lá Vàng? Giấy tờ nào trao cấp cho quyền sở hữu nhà thờ Đức Bà ở TP Hồ Chí Minh, vốn cũng là đất của Phật Giáo? Do đó, ở đoạn sau của bài phát biểu, ông Ngô Quang Kiệt nói về chuyện đòi đất ở tòa Khâm sứ và Thái Hà và cho đó là những nguyện vọng chính đáng thì không hợp lý mà cũng chẳng hợp tình. Nguyện vọng nào chính đáng với búa, kìm, và xà beng? Nguyện vọng chính đáng nào với những hành động côn đồ phá hoại cắm bậy cây thập ác và đặt bậy tượng bà Mary?

 

Ngô Quang Kiệt: "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng.”

TCN: Sau vụ 9-11 ở New York cách đây 7 năm thì tất cả mọi nước đều rất cẩn thận kiểm soát những người nhập cảnh, và điều này áp dụng cho mọi công dân các nước chứ không riêng gì Việt Nam. Ông cho đó là chuyện nhục nhã, nhưng đó chỉ là quan điểm phi dân tộc cố hữu của ông mà thôi. Nhưng nhân danh là một tổng giám mục người Việt nam mà ông phát ngôn bậy như vậy thì tôi không hiểu người dân Việt Nam sẽ nhìn ông và con chiên của ông với cặp mắt nào. Hay là ông coi ông là dân chúa nên có quyền miệt thị người dân Việt Nam. Tôi tuy là công dân Mỹ và mang sổ thông hành của Mỹ nhưng tôi rất tự hào là người gốc Việt Nam. Tôi dám chắc ông chưa đi nước ngoài nhiều như tôi, và đi đến đâu, khi được hỏi tôi cũng nói tôi là người Việt Nam. Có hai lý do: mũi tẹt da vàng mà nói là người Mỹ thì cũng hơi buồn cười, và Việt Nam rất được thế giới kính nể. Tại sao? Vì Việt Nam có một lịch sử chống ngoại xâm oai hùng nhất thế giới. Trong thời cận đại, từ hoàn cảnh bị đô hộ nhưng Việt Nam đã vùng lên để đánh bại hai nước mạnh nhất thế giới là Pháp và Mỹ.

Tôi nghĩ rằng ông Kiệt nên đổi câu nói lại thành: “…chúng tôi cảm thấy rất nhục nhã vì mang căn cước của người Công giáothì có lẽ đúng hơn. Tại sao?

- Vì người Công giáo chúng tôi đã có thành tích là một tập đoàn phi dân tộc, phản bội quốc gia.

- Vì người Công giáo chúng tôi đã lại liên kết với thực dân Pháp khi Pháp toan tính trở lại đô hộ Việt Nam, nhận vũ khí của Pháp để lập những khu công giáo Bùi Chu, Phát Diệm, giúp Pháp săn lùng giết hại người kháng chiến yêu nước.

- Vì năm 1954, khi Pháp thua trận và phải rút về miền Nam vĩ tuyến 17, thì 700000 người Công giáo chúng tôi lại líu ríu theo chân Đức Mẹ, đã chạy trước vào Nam, để chạy theo Pháp, rồi dựa thế chính quyền Công giáo Ngô Đình Diệm cưỡng chiếm đất đai của người dân, và giết hại vô số dân lành và người ngoại đạo, vu cho họ là CS.

- Và vì, chúng tôi đích thực là nô lệ của Giáo Hoàng người ngoại quốc, theo đúng như nhận định của Thomas Henry Huxley (1825-1895), một khoa học gia Anh, về người Công giáo và Tin Lành:

Từ một nô lệ của chế độ giáo hoàng [người Công giáo], người trí thức đã trở thành nông nô của cuốn Thánh kinh [người Tin Lành] (From being a slave of the papacy [a catholic] the intellect was to become the serf of the Bible [a protestant].)

 

Trần Chung Ngọc

 

 ==============

HỠI NHỮNG CON CHIÊN GHẺ…NÊN THỨC TỈNH, ĐỪNG TIẾP TỤC LÀM NGƯỜI VONG BẢN, ĐỪNG TIẾP TỤC CÓ TỘI VỚI TỔ TIÊN LẠC HỒNG. THIÊN CHÚA GIÁO LÀ MỘT TÔN GIÁO CUỒNG VỌNG, MÊ TÍN, KHÁT MÁU… MỘT TÔN GIÁO CỦA NHỮNG KẺ CHỈ BIẾT ĐẶT QUYỀN LỢI CÁ NHÂN VÀ TÊN TỘI ĐỒ BỊ TREO CỔ TRÊN THẬP GIÁ JESUS… MỘT TÔN GIÁO KHÔNG MINH TRIẾT…

 ===============

KHI HOÀ THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỘ VÀ TĂNG NI GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT RA TAY CỨU TẾ / TIẾP XÚC DÂN OAN, GIÚP ĐỠ NGƯỜI NGHÈO… BỌN CON CHIÊN THIÊN CHÚA NÀY TRỐN Ở ĐÂU? CHÚNG CÓ GIÚP ĐỠ DÂN OAN KHÔNG? RÕ LÀ MỘT BỌN NGU MUỘI ĐÊ HÈN… CHÚNG CHỈ BIẾT ĐẾN LỢI ÍCH CỦA CHÚNG…

KẾT LUẬN => BỌN THIÊN CHÚA GIÁO VIỆT NAM - MỘT LŨ VONG BẢN, PHẢN QUỐC, ĐI NGƯỢC LẠI LỢI ÍCH QUỐC GIA, DÂN TỘC…

==========================

 

Tìm hiểu đôi chút về đạo Công Giáo

 

Trái với sách báo ngọai viết về Công Giáo La Mã, sách báo Việt không viết về Công Giáo bao nhiêu. Còn có thể không dám viết vì chính quyền thực dân và Cần Lao Công Giáo dị ứng. Không kể giáo dân cuồng tín ngu đạo hăm dọa hay bạo hành vv …

Vậy, nên tìm hiểu về đạo Công Giáo và nhất là hành động hay tư cách phẩm hạnh của các cha (nội) [linh mục]. Thường nếu nghiên cứu về đạo và không tránh né những điều đạo muốn dấu rất dễ bị chụp mũ là Cộng sản vô thần, là sách lược cố hữu của đạo và giáo dân ngu đạo.

Nếu cố gắng đọc Kinh Thánh (Bible) người đọc phải can đảm kiên nhẫn lắm mới đọc xong và sẽ ân hận vì thật ra Kinh Thánh rất nghèo nàn, và như nhận xét của triết gia Bertand Russell, thì  Giêsu thua xa Khổng Tử hay Đức Phật. Dòng dã với sự cường điệu và tuyên truyền, áp lực của thế lực thực dân như Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Giêsu trở thành Con Chúa và Chúa Ngôi Hai. Gần đây các học giả tôn giáo nhận xét là Giêsu bị đẩy lên làm Chúa Cứu Thế (Jesus was Christed).

Phải nói trường hợp đó giống hệt như Sơn Đông Mãi Võ. Một đàng nhận là đệ tử của tổ sư chân truyền đã tu luyện lâu đời trên núi. Một đàng trình diễn màn mãi võ bán thuốc dạo, gây chú ý của đám đông hỗn tạp, tò mò ngỡ ngàng nhất là con nít, thấy múa côn múa quyền, không khác gì hiệp sĩ mù đánh … gió kiếm!

Nếu chỉ có thế, không có gì để phải bàn nhiều hay thắc mắc về cái đạo của Chúa Cha có hình ảnh của một ông già rậm râu xâu mắt. Đạo phải tối linh theo truyền giáo, song có lúc đạo hết linh nếu sáng suốt tìm hiểu và bài trừ lợi dụng thần quyền buôn thần bán thánh, mà ngay ngày nay vẫn xẩy ra như cơm bữa!

Cũng vậy, ba phần cốt tủy của đạo là một Chúa quyền phéo vô cùng và lòng lành vô cùng. Đó là CHÚA VÔ CÙNG.

Và thứ hai là cán bộ công nhân viên của đạo là các cha (nội), cũng quyền phép vô cùng, nghĩa là mang CHỨC THÁNH. Khi cha già Augustinô Nguyễn Hữu Trọng viết về các LINH MỤC ngày truyền đạo đêm truyền giống là tiết lộ chuyện cung đình, hậu liêu của các nhà thờ. Ba là đông đảo giáo dân, như giáo dân ta hung bạo khi nghe phê phán về đạo, ngược lại các LINH MỤC cũng như giáo dân chửi khác đạo là tà đạo, cúng giỗ là đồ ăn của ma quỷ. Chúng nói thế, nhưng quên mất trước khi Chúa đến, tổ tiên ông bà của chúng đều là ma quỷ, có lẽ vì vậy nên dù theo đạo Chúa, chúng không bỏ được căn cơ ma quỷ của chúng chăng?

 

Còn những điều thứ yếu song rất quan trọng là chúng làm cái việc linh mục Andrew Nguyễn Hữu Lễ gọi là mục vụ xin tiền, và một cái nữa, mà các cha làm gương mù, nhất là điều răn thứ sáu. Nghĩa là một trong thập điều, nhưng các cha chỉ thuộc chín điều kia, còn điều thứ sáu là tùy theo hứng của thằng… cu.

Tất cả những linh thiêng hay quyền lực Công Giáo giống các đạo khác khi củng cố được vùng ảnh hưởng, và từ đó đạo là đúng thật và là nhất như nhà anh giáo hòang Biển Đục long trọng xác nhận khi còn làm hồng y sắt (pantzer cardinal). Nhưng sau khi chạy chối chết khi niên kỷ gần 80 để được làm giáo hòang thay thánh cha chùi đít không sạch, anh này đã đi thăm đền Hồi Giáo là đi thăm ma quỷ, đón rước thủ tướng VN, là xếp lòai quỷ đỏ, nên anh già là xếp lòai quỷ đen, theo đúng nghi lễ ngọai giao.

Vì quá trình hai ngàn năm tự đề cao lên thần thánh, nên Công Giáo như người đuối sức giữa giòng nước, những hành vi không xứng đáng của chức thánh cứ lộ ra những dâm ô thô bỉ và hạ cấp của chức thánh. Đến nỗi báo chí đăng tin hòai sẽ nhàm ra, và nhà xuất bản sách dâm thư cực lực phản đối vì cứ đăng tiếp tục hòai, dâm thư sẽ không bán được. Đến nỗi sự tức giận đã phản ánh bằng đe dọa chính họ sẽ mặc áo tu, chứ không chịu bị lỗ vốn, trong khi các linh mục được bao che mua chuộc nên rất bất công. Rõ ràng đã dẫm nát sự công chính của Đức Chúa Trời chí công vô tư vv … Rồi Đức Chúa Trời quyền phép vô cùng, sao còn cắn gấu quần một người đàn bà gọi là Đức Bà Đồng Công Cứu Chuộc, bị phe Tin Lành chửi hết thuốc!

Nói thật, thì đạo ta vẫn dựa lưng nỗi chết, nên những công đồng, cải cách đều giống như con rắn lột xác. Sau khi lột xong, con rắn vẫn là con rắn độc của Chúa Trời (Dei Poisonous Snake) hay Con Bạch Tuộc (Dei Octopus) của Đức Chúa Trời thôi! Nhưng đó là chuyện của La Mã, còn về đạo ta, khi được thực dân và Mỹ nuông chiều bảo vệ và cho đặc quyền đặc lợi, các linh mục, nhất là linh mục cần Lao Công Giáo “ri kư” quả thật đã nguyện nguyên hình bầy quỷ áo đen như lm Giuse Nguyễn Thanh Sơn gọi là Dracula. Các linh mục định cư bán phiếu bầu cử, và các dân biểu Công Giáo phải lấy lại vốn khi xuất ngoại công tác, mà hàng đầu là mua thuốc chơi lâu, dâm thư và lịch ở truồng bán cho các linh mục để lấy lại vốn. Không phải đợi lúc bà Nhu nói các cha dinh điền là quân ăn cướp, mà CIA biết, nhưng làm ngơ, dùng đó làm lưỡi câu sai khiến, và giáo dân cũng đã biết nhưng đành ngậm miệng, ngu gì chạm nọc bọn dâm cha để lãnh thẹo …đóng đinh?

Ở ngòai này báo chí rất khôn khi tránh né các linh mục dâm dục. Ngay tại Houston, khi hàng quán bị các giáo xứ cho người đi thu tiền, lúc đi túi rỗng, lúc về túi nào cũng nặng, phải thuê xe hạng nặng (heavy trucks, eighteen wheelers) mới mang về Bến Sáu Kho (Bạc) của nhà xứ. Sau có than phiền, chúng tôi bảo nếu  không muốn cho thì không cho sao lại than vãn sau khi đã cho! Mới biết họ sợ bị buộc tội chống đạo hay thân Cộng. Đến nay còn sợ hơn bão Katrina hay Ike, vì không biết lúc nào bão bùng của đạo tới trước cửa tiệm!

Điều ấy làm buồn linh mục Andrew Nguyễn Hữu Lễ lắm, vì căn bệnh mục vụ xin tiền đã ăn sâu vào xương tủy đạo. Nói theo giọng Công Giáo là vào hết tâm hồn, hết thân xác, hết tâm trí của đạo nặng hơn phong lao cổ lai. Chúa không dám sống lại vì chữa không nổi. Vậy mà VC chữa nổi vì ngày 30 tháng tư làm đạo phải thay đổi, phải lột xác và giảm bớt nếu không tốt hơn là chấm dứt buôn thần bán thánh, mà chỉ có tiếng nói của cha già Augustinô Nguyễn Hữu Trọng mới viết ra phần nào sự thật của Linh Mục Ngày Truyền Đạo, Đêm Truyền Giống (nghĩa là đi bỏ nọc thánh tá lả!)

Sự thay đổi nổi bật khi các nhà báo đạo viết như đạp vào mặt đạo ta, và đòi giáo hội phải ta “có thái độ”, không được hèn nhát. Những bài báo nặng ngàn ký, thế nhưng không hơn gì Phong Trào của linh mục Andrew Nguyễn Hữu Lễ, không khác gì hơn là gãi ngứa ngòai da. Một vấn đề chủ yếu nhất họ không dám hỏi là đã ra khỏi quyền lực áp đảo của bọn thực dân Công Giáo La Mã chưa? Nếu còn bị nó bổ nhiệm, thì lúc nó “cho” làm hồng y, giám mục, nó vẫn có  quyền “đuổi” đi được vì nó là chủ, còn giáo chức chỉ là người làm công, nói thẳng ra là nô lệ con ở thằng bồi cao cấp, sao dám hay có thể làm được gì để thay đổi thân phận tay sai? Các nhà báo đạo có sự soi sáng của Chúa Thánh Thần sao không nhìn ra ông bố của đạo ở La Mã, mà giáo phẩm cũng như giáo dân được dậy và rất hãnh diện được làm con cái hiếu thảo của bon mũi lõ mắt xanh! Do đó bọn nhà báo đạo khi viết đã nhút nhát, sợ hãi giáo hội độc tài giáo phiệt, chúng chửi Phạm Minh Mẫn, song cố tình không biết giới hạn quyền lực của Mẫn, khi La Mã là kẻ bật đèn xanh đỏ cho giáo hội ta bao lâu vẫn chấp nhận thân phận tôi đòi. Vì vậy bọn chúng đổ xô vào Cộng Đồng Thỉnh Ý của bà chủ báo Đào Nương Hòang Độc Thảo. Chúng có dám hỏi sau cái trò đánh lận con đen “Cộng Đồng Người Việt Cali chống Vietweekly” thân Cộng, chúng thấy diệt được bao nhiêu VC ? Hay là bọn di dân kinh tế, bám cứng lấy căn cước tỵ nạn, để vòi vĩnh, khiêu gợi lòng thương hại của dân bản xứ? Bà Đào Nương là gì mặc dù bà đã đọc diễn văn về nhân quyền? Sao chúng liều lĩnh vào Cộng Đồng của một bà chủ báo phát ngôn diệt báo công khai và ngồi xổm lên pháp luật. Nếu chúng không có gian ý lợi dụng hơi hám bà, chúng phải cung kính đợi bà “lên trời” chúng mới tung hô cho lịch sự, phải phép chứ! Chúng cứ thấy đàn bà là sán tới như ma đói ma khát là sao vậy? Lẽ nào chúng không biết thầy già con hát trẻ, mà chính bà còn nhận bà là con nhà báo bà già nhà quê, chúng cũng không tha, lại có ác tâm nhào vô ăn có? Bọn mất dạy cũng không đốn mạt như vậy. Có thể chúng là tu xuất, tu về, tu bỏ, tu chạy nên cứ thấy gái là huyết áp cao, xây sẩm mặt mày. Đây là tội ác tâm mang bệnh các linh mục ra khỏi nhà chung, giáo xứ vậy xin đề cao cảnh giác, không để bọn tu nửa mùa (unfinished priests) làm sảng, cung xúc tu sĩ chốn công cộng. Mong lắm thay!

Cái hay nổi bật là nhà báo Công Giáo, hòai Ngô, Tú Gàn vắng mặt. Tao làm báo quanh năm ngày tháng với bà, khỏi cần mánh mung Cộng Đồng này nọ. Khôn quá!

Thật ra sau khi xét kỹ, phải thành thật nhận khả năng của tập đòan bỏ chạy, đại diện là các bà chủ báo, là Chống Cộng dỏm, chống Cộng bắt quảng cáo, chữ nho tức là  Chống Gậy Nấp Bóng Chống (Anti-communist holding begger’s sticks) chữ Nôm là chống gậy ăn mày xem ông đi qua bà đi lại! (Respectefully holding out beggers’ hats to man and women passing-by!)

Để kết bài, chúng tôi xin nêu ra một bất công trắng trợn của đạo, không ai dám nói, dù thấy rõ. Khi có đôi nam nữ muốn lấy nhau, nhà thờ bắt rao trong vòng sáu tháng để ai thấy đôi nam nữ này có trở ngại gì không kết hôn được… Phải báo cho nhà xứ để không làm lễ cưới! Nhưng khi có bọn linh mục được truyền chức thánh là một bí tích hàng đầu của đạo… Chúng phe lờ không bắt rao trước nhà xứ nhà thờ gì hết. Nên chúng đã phong chức cho rất nhiều bọn linh mục không có phẩm hạnh tư cách, gọi chung là bọn linh mục cai dù!

Sau 1975, Giám Mục Phao Lồ Bình đã khai phá sản đạo xong rồi, đừng cậy bên ngòai La Mã xúi dục, bên trong linh mục bản địa cò mồi đòi đất đòi đai. Trúng quỷ kế của bọn La Mã và tuyệt vọng thôi!

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

ĐDTB (Houston)

ptao@ymail.com

 

 ============================

Link tham khảo dành cho ông Ngô Quang Kiệt:

http://giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=2825

http://giaodiemonline.com/2008/09/phatbieu.htm

http://giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=2830

 

Các trang tín hữu Thiên Chúa nên tham khảo:

http://giaodiem.com/doithoai/index.htm

http://giaodiemonline.com/list_noidung.php?catid=16&PHPSESSID=8a70ec929ede3743f06007f2c582acd7

 

======================== 

Láo thật là láo .... Đất của Chùa Báo Thiên rồi nhờ làm tay sai cho quân xâm lược rồi chúng bố thí cho ... Bây giờ giở trò đòi làm của riêng cho vatican .Đòi không đuợc thì giở trò ăn vạ . Miếng đất đuợc đòi , tình thì không được mà lý thì cũng không xong bây giờ còn bày đặt nói chuyện công với lý ... Mời con chiên vào đây đọc lời của Đại sứ của Tổng Thống Bush John V. Hanford để cho biết quốc tế họ biết rất rõ là đất Tòa Khâm Xứ ngày xưa là của Phật Giáo chứ không như con chiên cãi càn cãi cố => http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/09/080923_hanfordpresser.shtml

 

 

Rầm rộ quá hén! Cộng Sản Việt Nam cầm quyền trên 30 năm rồi...
Không biết mấy anh chị (Thiên Chúa Giáo) này lủi trốn ở đâu? Mãi đến bây giờ đụng đến miếng ăn, thì các anh chị mới chịu LEO RA NÁO LOẠN KHẮP CÁC NẺO ĐƯỜNG! Dòng này dòng kia... nữ tu linh mục...
Vậy trước giờ CSVN không hề đàn áp người khác? Hay là có đàn áp người khác, thì các anh chị em chiên không thèm đếm xỉa tới???

 

Con chiên lại dở giọng côn đồ rồi! Đạo đức cuội một hồi rồi quay về kiểu chửi bới lung tung. Chiến tranh cái con khỉ khô! Có đất nào tạo ra chiến tranh để tiêu diệt CS chưa??? Đúng là ngu như chiên!

 

Theo dõi diễn dàn một vài ngày mới thấy rõ như sau:
- Phật giáo tuy có vài phần tử không ưa chính quyền hiện tại nhưng họ vẫn lấy con người làm trọng, nghĩa là vẫn yêu hoà bình mong muốn cuộc sống an lành.
- TCG thì mồm sặc máu tanh lúc nào cũng chỉ muốn chém vơí giết, cái này không hề phụ hợp với truyền thống Việt Nam
- Nhân dân VN ai cũng có thể vào chùa thắp hương niệm phật, cầu bình an cho gia đình, chứ còn vào nhà thờ công giáo thử hỏi ai muốn vào ko, bởi ở đó chỉ toàn là tai ương và chết chóc.

 

Nguồn: http://community.vietfun.com/showthread.php?t=576413

 =========================

 

 

Hộ chiếu là để chỉ một người công dân có quốc tịch nước nào. CHXHCN Việt Nam là tên của Việt Nam được thế giới công nhận. Vì thế, hộ chiếu được dùng chỉ QUỐC TỊCH chứ không phải là chỉ thể chế chính trị. Một người VN chân chính đều hiểu thế, chỉ có những kẻ cố tình bôi nhọ và hạ thấp lòng tự tôn dân tộc như NQK và bè lũ bợ đít ngoại quốc mới cố tình bao biện.

 

Tôi từng không tham gia các khóa học cảm tình Đảng, làm trong môi trường là Đảng viên thì dễ bề lên chức, chỉ vì muốn yên ổn trong việc nghiên cứu và học tập ở nước ngoài, nhưng dù hoàn cảnh nào, tôi chưa bao giờ hổ thẹn, nhục nhã khi cầm hộ chiếu Việt Nam, tôi luôn nói với bạn bè rằng: Tôi là người Việt Nam, là công dân VN. NQK có nghĩ thế không?

 

Tôi đã đọc và nghe tất cả lời nói của Ngô Quang Kiệt. Dù bất kỳ hoàn cảnh nào, hay trong ngữ cảnh nào, thì thân là TGM của 1 đạo giáo cũng không được phép dùng bất kỳ câu nói, từ ngũ nào xúc phạm quốc thể, và danh dự của người VN sống trong nước hay công tác, học tập nước ngoài. NQK nói mà không biết phản ứng của họ

 

địt mẹ cái thằng ăn gạo châu thổ da vàng mắt đen mà dám quay lại cắn dân tộc mình

 

không bít thằng này (Ngô quang kiệt)ăn gạo của ai, uống nước từ đâu và tại sao nó lớn? từ đâu??? từ chính cái nơi mà nó nói nhục nhã đã nuôi nó lớn. thật ra nó ko phải là người nữa rồi. Dân tộc Việt Nam đâu cần nó. sẽ là rất xấu hổ khi đất nước lại "đẻ" ra 1 quái thai như nó!

 

Tuy "cắt xén" nhưng tóm lại là có đúng không ? Nói Ngô Quang Kiệt thấy nhục khi cầm hộ chiếu Việt Nam thì có đúng ý nó không hả đám chiên ghẻ ? Sao tụi tao không thấy nhục nhã giống Kiệt "nhục nhã" vậy bay ?

 

có người send mess cho tôi bảo nên tôn trọng người khác.Tôi đồng ý.Nhưng Ngô Quang Kiệt chưa phải là con người.Nó là chó lốt người

 

Cùng là người Việt mà suốt ngày sủa Bắc Kỳ, Nam Kỳ, chúng mày mới đúng là lũ ngu bợ đít ngoại Bang chia rẽ dân tộc, tao hỏi thằng ngu như mày thế 20 năm trước mày ở đâu? Người miền Nam ai mà chẳng có gốc gác di cư từ miền Bắc, thế mà sủa ngày càng nhiều người di cư này nọ. Không biết thì dựa cột mà nghe, bọn ngu!

 

Thật nực cười cho lũ Ba que tung hô thằng Kiệt! Haha, lộ rõ bản chất chó vẫy đuôi xin ăn bọn Ngoại Bang. Kiệt được ai cho ăn thế! Người Việt Nam hay bọn Tây!

 

Chỉ cần một câu nói "nhục nhã vì cầm trên tay hộ chiếu của Việt Nam" cũng đã rõ mười mươi ông Kiệt là người như thế nào rồi. Lời nói của ông Kiệt ở đoạn sau chúng tôi đều có nghe đấy chứ, nhưng có chăng nó cũng chỉ là kịch bản phụ của ông ta mà thôi

===============

Bạn Tuấn Anh ở Hà Nội, e-mail: tuananh162@yaoo.com, viết: Ông Ngô Quang Kiệt có còn là công dân Việt Nam nữa hay không, khi dám bảo khi ra nước ngoài “ rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam”. Tại sao ông ta đã làm đến chức Tổng Giám mục mà còn phát ngôn như vậy?.

Một bạn đọc khác đã bày tỏ: “Đất nước Việt Nam đã trải qua biết bao đau thương do chiến tranh. Trong dòng chảy lịch sử, hàng triệu người đã không tiếc máu xương, họ hy sinh để bảo vệ Tổ quốc. Vậy mà ông ta lại phát ngôn rằng "rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam". Không thể chấp nhận được một ông Tổng Giám mục lại có thể phát ngôn như vậy. Ông ta không xứng đáng là công dân Việt Nam. Một người như thế tại sao các giáo dân vẫn tin theo?”.

Trước đó, ngày 19.9, Tổng Giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt đã sử dụng loa phóng thanh với công suất lớn quay sang khu vực số 42 phố Nhà Chung, kích động giáo dân phản đối việc thực hiện dự án xây dựng công trình Công viên 42 Nhà Chung (Hà Nội).

Hơn thế nữa, trên các website như giaophanhanoi, vietcatholic, chuacuuthe..., Tòa Tổng Giám mục Hà Nội đã phát tán một số văn bản có nhiều thông tin xuyên tạc, được diễn đạt bằng những ngôn từ mang tính kích động, vu cáo chính quyền: "đưa máy móc cơ giới đang phá toàn bộ khu vực Tòa Khâm sứ Hà Nội", "phá hoại tài sản của Tổng Giáo phận Hà Nội" (?), dựng nên cái gọi là tình hình "rất căng thẳng", kêu gọi hiệp thông, rồi lu loa rằng "dự án trên vi phạm nghiêm trọng quyền sở hữu bất động sản hợp pháp", "Tòa Tổng Giám mục Hà Nội có quyền sử dụng hợp pháp trên khu đất 42 Nhà Chung"...

Ðặc biệt, trong cái gọi là "Ðơn khiếu nại khẩn cấp", Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt còn đe: "Chúng tôi có quyền sử dụng những khả năng có thể để bảo vệ tài sản của chúng tôi". Ðây chính là thái độ thách thức chính quyền của Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt.

Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đã phớt lờ một sự thật là vấn đề nhà đất tại số 42 phố Nhà Chung đã được Bộ Xây dựng trả lời rõ ràng trong công văn số 05/BXD-QLN ngày 6.11.2007? Ðó là, thực hiện chính sách của Nhà nước về cải tạo nhà cửa, ngày 24.11.1961, Linh mục Nguyễn Tùng Cương (lúc đó là quản lý Tòa Tổng Giám mục Hà Nội) đã bàn giao cơ sở nhà đất 40 A (nay là số nhà 42) phố Nhà Chung qua Nhà nước thống nhất quản lý.

Không những vậy, Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đã quyết định lùi buổi lễ kính Đức mẹ sầu bi từ ngày 15.9 sang ngày 21.9.2008 (Chủ nhật) nhằm tạo thêm thời gian huy động người để tiến hành các hoạt động tôn giáo trái phép, gây mất an ninh trật tự.

Từ những hành động này, có thể khẳng định: Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt chưa từ bỏ ý định đòi lại đất, đã có sự phối hợp chặt chẽ với các giáo xứ, giáo phận ở các địa phương khác, kích động, đẩy giáo dân ra cầu nguyện trái phép, lấy việc đòi đất tại 42 Nhà Chung, giáo xứ Thái Hà để gây mất ổn định, an ninh trật tự xã hội.

Nếu ngày 21.9, lợi dụng lễ kính Đức mẹ sầu bi để xảy ra giáo dân biểu tình chống Nhà nước, trách nhiệm hoàn toàn thuộc Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt.

=> Ý đồ bọn phản quốc Thiên Chúa cướp Chùa xây dựng nhà thờ Chúa… Rõ là một lũ vong bản, nô lệ ngoại bang… Nô lệ một tôn giáo mê tín & mù quáng (Thiên Chúa)… http://www.laodong.com.vn/Home/phapluat/2008/9/107192.laodong

 NẾU CHÚA LINH THIÊNG…SAO KHÔNG BẺ CỔ NHỮNG TÊN VONG BẢN, PHẢN QUỐC?

===========

GỞI ÔNG NGÔ QUANG KIỆT

Hai ngày nay, kể từ khi ông trót nói ra cái câu “Cảm thấy nhục nhã khi cầm tấm hộ chiếu Việt Nam”, tôi tin giờ chắc ông đang rất hối hận!

Ông không thể không hối hận trước phản ứng của mấy chục triệu người dân Việt, không phải nghe qua người khác, mà đích thân họ ngồi trước máy truyền hình, nhìn thấy hình ảnh ông trên tivi, tai nghe thấy lời ông nói: "Tôi cảm thấy nhục nhã khi cầm tấm hộ chiếu VIỆT NAM”.

Chao ôi! Tôi là một người theo đạo Phật, tuy nhiên, mỗi khi đi qua một nhà thờ, tôi đều ngước nhìn lên cây thánh giá với một niềm thành kính. Và mỗi khi có dịp bước chân vào nhà thờ, lòng tôi lại cảm thấy một sự bình yên khó tả. Đôi lần được lắng nghe lời một đức cha giảng đạo, và đắm chìm trong sự thanh thản tuyệt vời, đã có lúc tôi ước mình được là một con chiên của chúa. Đã có rất nhiều Noel, tôi co ro trong cái rét cắt của Hà Nội, hoà mình vào dòng người đông đúc trước cửa Nhà Thờ Lớn để lắng nghe tiếng chuông đổ lúc 12 giờ đêm. Lúc ấy, người Hà Nội, cả công giáo và không phải là công giáo, đều bên nhau cầu nguyện cho hoà bình của nước VIỆT NAM, cầu nguyện cho thủ đô Hà Nội mãi mãi xinh đẹp, thơ mộng và bình yên.

Vậy mà, niềm tin đó, sự ngưỡng vọng đó đã bị ông chà đạp.

Nhưng đấy mới chỉ là cảm giác của tôi, một người theo đạo Phật. Thế còn cảm giác của những con chiên hàng ngày nghe ông giảng đạo thì sao? Chắc họ sẽ đau lòng lắm. Sao ông nỡ làm họ cảm thấy ngượng ngùng với những người cùng cơ quan, với những người hàng xóm, với bạn bè cùng lớp, cùng trường vì bề trên của họ, vì người có nghĩa vụ chăm sóc cho phần hồn của họ lại có thể nói những lời đáng xấu hổ như vậy?

Biết bao xương máu đã đổ xuống để có một VIỆT NAM như ngày hôm nay. Tích luỹ cả hơn bốn ngàn năm lịch sử để giờ đây, người VIỆT NAM đang ngẩng cao đầu: Cả thế giới đã không chỉ biết đến một VIỆT NAM anh hùng, mà còn biết đến một VIỆT NAM thành công trong công cuộc đổi mới. VIỆT NAM đã là thành viên của WTO, VIỆT NAM đã là chủ tịch Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc…

Trong tất cả những thành tựu đó, có sự đóng góp của mọi người con dân đất Việt, trong đó không thể không có những người công giáo. Tuy nhiên, tôi dám chắc, thành tựu ngày hôm nay của nước Việt không có công lao của những người như ông.

Ông muốn được tự hào là người VIỆT NAM, thì trước hết, ông phải làm cho nó đáng tự hào. Nếu ông tự thấy nhục nhã, xấu hổ khi cầm tấm hộ chiếu VIỆT NAM thì sao ông có thể mong người khác tôn trọng mình? Chính những con người như ông, chính những hành động, lời nói của những người như ông đã làm xấu đi hình ảnh của VIỆT NAM trong con mắt bạn bè quốc tế.

Trong khi ông cảm thấy nhục nhã vì tấm hộ chiếu VIỆT NAM thì có biết bao người, dù vì lý do nào đó mà phải rời khỏi quê cha đất tổ, vẫn ngày đêm đau đáu một nỗi niềm được trở về Đất Mẹ. Họ không có cái diễm phúc như ông được ngày ngày bưng bát cơm thơm dẻo từ cánh đồng Đất Việt. Họ không có cái diễm phúc được từng giờ từng phút hít thở bầu không khí thổi vào từ Hồ Hoàn Kiếm thiêng liêng. Nhưng trong lòng họ, trong dòng máu họ, trong trái tim họ, VIỆT NAM là hai tiếng thiêng liêng.

Đã bao giờ ông hoà mình vào dòng người tưng bừng trên phố phường khi đội VIỆT NAM chiến thắng trong một trần cầu Quốc tế? Một cậu bé đua xe và bị bắt khi đó còn đáng tự hào hơn ông, khi cậu ấy đã phạm tội vì yêu đất Việt, yêu con người Việt. Đã bao giờ ông xem một chương trình truyền hình, chứng kiến giây phút một vận động viên nức nở trên khán đài khi lá cờ VIỆT NAM được kéo lên trong tiếng quốc ca nước Việt? Thế mà họ, vì là con dân của một đất nước còn nghèo, đã phải chịu bao vất vả, thiệt thòi khi phải ở trong những khách sạn loại xoàng, và số tiền thưởng thì cực kỳ khiêm tốn so với các cường quốc mà ông mang ra để so sánh với VIỆT NAM. Họ đã cống hiến hết mình vì niềm tự hào được là người Việt.

Còn ông, việc ông cảm thấy nhục nhã khi cầm tờ hộ chiếu VIỆT NAM chẳng khác gì một đứa trẻ hư đang xấu hổ vì mẹ mình nghèo, không cho mình được bộ quần áo đẹp.

Đáng thương thay một người cha tinh thần của biết bao con chiên lại có một tâm hồn lạc loài đến vậy!

From: haipm_vn@yahoo.com

 

 

Ông Lê Đức Lễ, nhà A2, KTT Bắc Nghĩa Tân, Cầu Giấy, Hà Nội: Ông ta đã quên gốc gác của mình

Tôi rất bất ngờ khi nghe lời phát biểu kỳ lạ của ông Ngô Quang Kiệt. Tại sao một người sinh ra ở Việt Nam, có cha có mẹ, ông bà tổ tiên Việt Nam lại có thể nói một lời như vậy. Hơn nữa ông ta lại là một người có danh có giá trong xã hội (Tổng Giám mục giáo phận Hà Nội), một người lẽ ra từng cử chỉ, lời nói phải khiến người dân thường như chúng tôi nể phục, quý mến. Ông ta đã quên gốc gác của mình. Một người quên gốc gác của mình thì không chỉ bất hiếu (đối với tổ tiên của mình) mà còn tự đánh mất chính mình. Tôi lấy làm tiếc cho ông ta. Tôi nghĩ những giáo dân có tâm, có đức, có hiểu biết thật khó có thể chấp nhận một người "chăm chút tinh thần" cho mình như vậy.

Chị Vũ Thị Nga, phòng 505, nhà D, KTT Dịch Vọng, Cầu Giấy, Hà Nội: Hãy quay đầu trước khi quá muộn

Cả gia đình tôi đã lắc đầu và ngao ngán sau khi nghe thông tin đó về ông Kiệt. Thật khó hiểu một người như ông ấy lại có thể nói như vậy. Một người có tâm địa không còn trong sáng, không còn đủ sáng suốt nữa. Liệu ông ấy còn xứng đáng là người Việt Nam? Mà nếu như vậy, thì ông ta thuộc về đâu trong thế giới này? Lời nói của ông Ngô Quang Kiệt càng thể hiện rõ hành vi mà Toà Giám mục trong thời gian qua hòng đòi lại khu đất số 42 Nhà Chung (nguyên trước đây là đất của Chùa Báo Thiên) là có động cơ xấu, không mang tính xây dựng và rõ ràng là không xuất phát từ cái tâm trong sáng của những người có đạo. Nếu là người có tâm, có tính xây dựng, thì chắc hẳn họ sẽ nhận khu đất khác mà TP Hà Nội đã bố trí cho họ thay vì tiếp tục gây rối, cố tình đòi lại khu đất 42 Nhà Chung, nay đã được quy hoạch thành công viên phục vụ nhân dân. Tôi mong ông Kiệt, nếu còn chút lương tri, hãy quay đầu trước khi quá muộn.

Anh Nguyễn Bình Lộc, thôn Yên Nội, xã Chấn Hưng, Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc: Tôi rất giận dữ!

Tôi cảm thấy rất giận dữ. Ông Kiệt đã xúc phạm tôi và cả dân tộc Việt Nam, hơn 80 triệu người luôn tự hào là người Việt Nam, được mang Quốc tịch Việt Nam. Tôi từng chiến đấu ở chiến trường Tây Nam, bao đồng đội của tôi đã hy sinh ở đó để giành độc lập cho dân tộc, để con cháu sau này được mang Quốc tịch nước Việt Nam độc lập. Và nay tất cả đã thành hiện thực, đất nước đang phát triển đi lên, dẫu ai cũng biết là còn rất nhiều khó khăn. Nhưng mỗi người dân đều cần tự nhủ phải góp sức mình để xây dựng đất nước. Còn ông Ngôn Quang Kiệt? Ông đã làm được gì cho đất nước này, ngoài những việc mà ông đã xúi giúc giáo dân gây rối, gây khó dễ cho chính quyền TP Hà Nội, vốn đang phải tập trung rất nhiều vào việc xây dựng và phát triển Thủ đô, trái tim của cả nước. Ông ta không xứng đáng làm Tổng Giám mục, không đáng được tiếp tục giảng đạo cho giáo dân nghe...

Bà Hải Thanh, xã Thanh Lang, Thanh Hà, Hải Dương: Bây giờ thì tôi hiểu tại sao giáo dân lại hành động như vậy

Giáo dân dưới sự hướng đạo của một người như ông Ngô Quang Kiệt làm sao có thể suy nghĩ và hành động mang tính xây dựng đất nước được? Một người trong tâm đã không còn là người Việt Nam thì làm sao có thể yêu và xây dựng Việt Nam được. Bây giờ thì tôi hiểu tại sao giáo dân lại hành động như từng xảy ra ở số 42 Nhà Chung hồi đầu năm 2008 và hiện nay. Tôi cảm thấy xấu hổ thay cho người thân của ông Kiệt. Tôi tin là những giáo dân từng nghe ông Kiệt giảng đạo hoặc đứng lễ cầu nguyện sẽ cảm thấy ông ta đã làm hoen ố những hình ảnh tốt đẹp của công giáo, ông ta không xứng đáng làm người chăn dắt họ. Những giáo dân nên suy nghĩ kỹ trước khi nghe những lời của ông Kiệt.

Ông Nguyễn Đỗ Được, thôn An Lạc, xã Trung Giã, Sóc Sơn, Hà Nội: Họ đã không vì cái chung

Trong khi cả nước đang cố gắng lao động, sản xuất với ước mơ xây dựng đất nước ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn thì ông Ngô Quang Kiệt cùng nhiều giáo dân, kể cả linh mục nhà thờ Thái Hà lại bỏ lao động, sản xuất để đi gây rối trật tự xã hội, phá vỡ cuộc sống yên bình của người dân. Nếu họ thực sự có tấm lòng xây dựng đất nước, vì cái chung thì họ đã nhận đất mà TP đã chỉ định giao cho cho họ sử dụng, thay vì cứ cố tình đòi lại khu đất 42 Nhà Chung vừa được quy hoạch để xây dựng công viên. Tôi nghĩ ở khu vực phố Nhà Chung, Hàng Trống, Lý Quốc Sư... người dân sống trong không gian rất chật chội. Một công viên ở gần đó sẽ là một lá phổi xanh giúp cuộc sống của người dân tốt hơn. Làm sao những người có đạo lại tham lam và ích kỷ đến mức cố gắng đòi bằng được khu đất đó. Phải nói rằng họ rất quá đáng đến mức không chịu được.

Ông Nguyễn Chiến Thắng, Nhà 191, Thị trấn Chùa Hang, huyện Đồng Hỷ, Thái Nguyên: Đúng là "lộ rõ tim đen"

Tôi đã đọc bài "lộ rõ tim đen" trên báo Hà nội mới cách đây ít lâu. Đến hôm nay, nghe lời ông Ngô Quang Kiệt nói thì mới thấu hiểu "tim đen" là thế nào. Đúng là ông ta đã lộ rõ tim đen. Khi "tim" người ta "đen" thì hành động của người ta làm sao mà trong sáng cho được. Tôi cho rằng, giáo dân sẽ hiểu ra là họ đang được chăn dắt bởi một người như thế nào. Giáo dân theo đạo bằng cái tâm trong sáng của mình sẽ không bao giờ còn có thể tiếp tục nghe lời của một người như ông Ngô Quang Kiệt.

Bà Hà Thu Lan, phường Trúc Bạch, Ba Đình, Hà Nội: Lời nói của ông Ngô Quang Kiệt đúng như hành động ông ta đang làm

Lời nói và hành động của ông Kiệt liên quan đến khu đất 42 Nhà Chung có thể thấy là rất thống nhất. Chỉ có điều qua lời nói khiến bất kỳ ai là người dân Việt Nam cũng phải bất bình. Hôm nay thì nhiều người mới hiểu rõ là ông Ngô Quang Kiệt chỉ đạo giáo dân cố tình đòi khu đất là có động cơ bất chính, xấu xa thế nào. Đạo thường làm người ta đẹp lên, trong sáng, bao dung, bác ái hơn. Nhưng dường như ông ta thì lại hoàn toàn ngược lại: u tối, ích kỷ và xấu xa. Tôi mong những giáo dân cẩn trọng khi hành động theo những người như ông Ngô Quang Kiệt, nếu không họ sẽ không chỉ làm xấu hình ảnh của Đạo mà còn sẽ tự đánh mất chính mình.

Anh Nguyễn Xuân Luận, 28 tuổi, thôn Châu Mai, xã Liên Châu, Thanh Oai (Hà Nội):

"- Đất nước đã trải qua biết bao đau thương vì mấy cuộc chiến tranh. Trong dòng chảy lịch sử, hàng triệu người Việt Nam đã không tiếc máu xương, hy sinh thân mình để bảo vệ Tổ quốc, giành tự do, độc lập. Vậy mà ông Ngô Quang Kiệt, một linh mục người Việt Nam lại coi rẻ Đất nước, phát ngôn rằng "ông cảm thấy nhục nhã vì cầm tấm hộ chiếu Việt Nam". Không thể chấp nhận được một ông Tổng Giám mục lại có suy nghĩ như vậy. Ông ta không xứng đáng là công dân Việt Nam. Một linh mục như thế tại sao các giáo dân vẫn tin theo?".

 

Gửi ông không muốn làm người Việt

Người Việt nói: "Chim có tổ, người có tông". Ví dụ như tôi, có tên, có họ của người Việt. Xung quanh tôi, mỗi người có tên khác, họ khác cũng vẫn là tên họ Việt. Chúng tôi tự hào là người Việt. Tự hào thuộc về dân tộc Việt - dân tộc bao ngàn năm nay không luỵ ai, không sợ ai, không bao giờ xúc phạm đến ai; Dân tộc đời này sang đời khác nhắn nhủ nhau: "Bầu ơi thương lấy bí cùng"; Dân tộc này, đàn bà lúc gian khó nhất sống theo nguyên tắc: "Chồng ta áo rách, ta thương", đàn ông phút tử sinh nói rằng: "Ta thà làm quỷ nước Nam!". Thấy tên ông cũng là những âm sắc tiếng Việt, mà sao ông có thể mở miệng nói rằng: Ra nước ngoài, ông xấu hổ là người Việt.

Ông đã nói vậy, chẳng có ai ép ông làm người Việt đâu. Hôm nay, người Việt ra nước ngoài được cầm quyển hộ chiếu Việt Nam trên tay là do cả sông máu Việt đã đổ ra, cả núi xương Việt đã chất chồng để có độc lập tự do. Có độc lập, tự do mới có công dân Việt, mới có hộ chiếu Việt. Máu xương ấy dẫu nhiều, nhiều lắm, cũng không có để cho ông lạm hưởng. Tục ngữ Việt Nam có câu "Thóc đâu mà đãi gà rừng".

Dĩ nhiên, ông có thể có những hộ chiếu khác. Vì những lí do rất khác với tư tưởng của Chúa, ai đó có thể cho ông hộ chiếu của xứ khác. Nhưng ông cũng nên biết: Ở những xứ ấy- ở phương Tây- người ta cũng có câu châm ngôn: "Con chim làm bẩn tổ của mình là con chim đáng kinh tởm".

Trần Đăng Tuấn

 

Nguồn: http://sachhiem.net/TONGIAO/HaNoiMoi.php

===========================

Thiện Nhân

Bên đạo cứ đòi tự do tôn giáo nhưng tôi thấy không đúng chút nào. Một đứa bé mới sinh ra đời chưa có nhận thức đã bắt theo đạo. Lấy người ngoại đạo thì bị xem là phạm giáo điều và phải bỏ đạo. Mặc dù không chịu trách nhiệm nếu lấy người cùng đạo mà không hạnh phúc.

Tôn giáo là để phục vụ con người, đó là tôn chỉ của tất cả các tôn giáo. Đằng này con người phục vụ tôn giáo, mà đúng ra là phục vụ 1 nhóm người trong tôn giáo vì đạo luật do nhóm người đó tạo ra để phục vụ cho 1 mục đich nhất đinh.

 

Noname, Sài Gòn

Vấn đề là ở chỗ càng cố đòi đất càng gợi lại nỗi đau hơn 80 năm, dân tộc VN làm nô lệ cho thực dân Pháp mà lợi ích thực dân có phần gắn liền với Thiên chúa giáo….Hội thừa sai Paris đã từng quản lý mảnh đất này thì giáo dân không nên đòi vì lẽ, nó chưa từng thuộc về mình, nó lại từng gắn với quyền lợi thực dân.

Đừng để tình cảm và lòng tự trọng của dân tộc thêm một lần tổn thương vì gợi nhớ đến giai đoạn đen tối nhất của lịch sử.

 

HL
Người bình thường sẽ tự hỏi mục đích đấu tranh của NQK là gì? Có phải chỉ để đòi đất hay để biểu dương lực lượng? Khi chính quyền nhượng bộ bằng cách cho các Linh Mục & NQK lựa chọn khu đất khác thay cho chỗ tranh chấp tại Nhà Chung, tại sao các cha vẫn không đồng ý? Đồng ý rằng nhập khu vườn hoa thư viện bây giờ với Nhà thờ lớn có tiện hơn cho các cha, nhưng rõ ràng nhà nước sẽ không bao giờ trả lại đất sau sự việc vừa qua. Quả thật việc giáo dân dùng búa phá tường để vào khu đất Thái Hà có vẻ là một hình thức bạo lực. Phải nói thẳng rằng sau sự việc vừa qua những người không theo đạo sẽ có những nghi kị về đạo Thiên chúa. Những nghi kị này không nhằm vào cộng đồng giáo dân mà sẽ nhằm vào hệ thống nhà thờ. Các linh mục có thể khuấy động sự chú ý của dư luận, tỏ rõ cho người dân rằng có những chuyện nhà nước không đúng. Tuy vậy trên mặt trận tuyên truyền thì các linh mục đã thất bại, không hẳn vì sự bưng bít thông tin mà có thể do các cha đã không nghĩ tới các ảnh hưởng của các hành động đó đối với người ngoài đạo.

 

Trần Hiếu, Hà Nội

Tôi là một công dân Việt Nam và tôi tự hào về đất nước tôi. Mảnh đất quê hương mà ông cha đã xây dựng chiến đấu không tiếc sương máu để bảo vệ. Còn hành động của Giám mục Ngô Quang Kiệt theo tôi là không thể chấp nhận được. Một người yêu nước không thể có những lời lẽ như thế.

 

Ha HCM

Hội đồng Giám mục Việt Nam nói rằng "các vị này không làm bất cứ điều gì ngược lại giáo luật hiện hành của Giáo hội Công giáo" nhưng tiếc thay mấy vị lại vi phạm pháp luật Việt Nam, ý của Hội đồng Giám mục phải chăng Giáo luật của các vị lớn hơn Luật pháp của Việt Nam?

 

Viet Vietnam

Chúng ta thường không nhận ra được những điều quý giá mà chúng ta đang có. Một khi mất đi, chúng ta mới nuối tiếc. Hãy trân trọng nền hoà bình hiện nay. Đừng cố gắng làm cho cuộc sống của cả dân tộc bị đen tối chỉ vì những suy tính cho ích lợi của một cá nhân hay một nhóm người. Bạn muốn nước ngoài tranh thủ cơ hội để xâm lược Việt Nam, để con cháu bạn làm nô lệ à?Bạn chết đi sau khi bạn có tiền, còn con cháu bạn tận hưởng nỗi khổ và nhục của ng mất nước đấy. Dừng những hành động phá hoại của mình lại đi trước khi không thể dừng lại được.

 

Hoanglamthieu Hanam

Nếu không dựa vào Vatican và những sức ép từ Phương Tây, liệu Ông Ngô Quang Kiệt dám có những hành động như trong thời gian vừa qua. Ông đòi đất, vậy đất nào của ông mà ông đòi? hay ông có ý định sáng lập một Vatican ở Việt Nam có nhà nước và lãnh thổ riêng. Từng mét đất trên nước Việt Nam này là của dân tộc Việt Nam đã ngàn đời đấu tranh và xây dựng, mọi hành xử đồi với mỗi mét vuông ấy trên dải đất hình chữ S đều phải do ý chí, tinh thần của dân tộc quyết định, đất nước đang yên ổn sau bao nhiêu hy sinh máu xương, những nhọc nhằn ông không biết thương xót sao, xin ông đừng chọc ngoáy vào bình yên của đất nước của dân tộc. Xin nói thêm tôi cũng là một người công giáo, quê tôi ở Hà Nam đã có nhà thờ xây từ những năm 191X, nhưng tôi luôn ý thức mình là người Việt Nam, xin đừng để những gì không thuộc bản sắc văn hóa Việt làm hỏng mình.

 

Tan dinh Sai Gon

Tôi là ngườikhông theo đạo, mà ở Việt Nam gọi là đạo ông bà. Tôi cũng không thích cộng sản. Từ khi đạo Công giáo du nhập vào Việt Nam đến nay trải qua khỏang 300 năm rồi. trong thời gian ấy, đạo này đã làm cho dân tộc Việt Này đau khổ quá nhiều, đặc biệt là nạn chia rẽ giữa con người với tình người. Câu chuyện dưới đây là tiêu biểu. Tôi có một người bà con họ hàng. anh ta mua một căn nhà trong xóm đạo và lập một cửa hàng buôn bán nhỏ. Từ ngày anh ta khai trương đến một tháng sau không có một người nào mua. Đến một hôm một người công giáo nói bóng gió rằng, vì anh là người ngọai đạo nên cha xứ và giáo dân cô lập bằng động thái như vậy. Sau một tuần đắng đo suy nghĩ, cuối cùng, vì miếng cơn manh áo của vợ con, anh ta phải theo đạo Công Giáo. Đó là một câu chuyện trong rất nhiều chuyện mà Công giáo đã chia rẻ dân tộc này.

 

NAM Hanoi

Tôi thấy mấy ông Cha đạo không biết ăn lương bổng của ai mà lại hùa nhau chống lại nhân dân va dân tộc mình. Bộ ngoại giao Mỹ vừa rồi đã công nhận việt Nam có cải thiện tốt về vấn đề tôn giáo, chứng tỏ Mỹ, Pháp hay một số nước phương tây chẳng quan tâm gì đến mấy ông cha đạo nổi loạn này, các ông tưởng các ông là ai mà muốn làm fif thì làm?

 

Anh Ca Hà Nội

Kính thưa đức Cha Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt. Con cũng là con chiên của Chúa, nhưng con rất buồn khi xảy ra sự việc ở giáo xứ Thái Hà cũng như tại mảnh đất 42 Nhà Chung. Con không dám phản lại Chúa, nhưng sao Cha lại để giáo dân của mình đập tường rào, đem ảnh Đức Mẹ ra nơi thanh thiên bạch nhật, giận dữ như vậy - một hình ảnh con thấy rất ái ngại. Nếu lúc đó Cha khuyên nhủ giáo dân đừng làm thế thì hay biết chừng nào! Trong lời phát biểu của Cha vừa qua, mặc dù con muốn tin Cha vẫn yêu đất nước mình, nhưng mọi người tin làm sao được, khi Cha lại thấy nhục nhã với tấm hộ chiếu VN mình như thế? Con không có cách nào để giải thích cho bạn bè của con thấu hiểu điều đó. Họ cho lời phát biểu của Cha là mang một mưu đồ sâu xa. Con thật hết sức bu! n đau. Về câu phát biểu của Cha, thật sự con thấy không hay. Con xin lỗi Cha, Cha hãy nói một lời gì đó đi trước mọi người: một lời xin lỗi chẳng hạn. Nếu Cha làm như vậy, con tin Đức Chúa Trời cũng sẽ hài lòng về sự dũng cảm đó.

 

Diem Trang Tp HCM

Dân Việt mình ơi, hãy nhìn lại năm 1963 thì biết. Ông Diệm CG làm khổ dân Việt mình biết nhường nào. Hãy cẩn thận, đừng tin vào những tên Cha Đạo. NHỮNG CON QUỶ MẶC ÁO CHÙNG ĐEN.

 

Tùng Bắc Ninh

Tôi đọc ý kiến của một số người thì có cảm giác hình như họ không phải là người Việt Nam, không có gốc gác là người Việt Nam thì phải... Ông tổng giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt không xứng đáng đứng trong hàng ngũ công giáo bởi vì bản thân ông có nguồn gốc là người Việt Nam mà ông tuyên bố cảm thấy xấu hổ khi cầm hộ chiếu Việt Nam, ông đã xúc phạm chính tổ tiên của mình thì thử hỏi liệu ông có tôn trọng giáo dân không? liệu giáo dân có nên nghe ông nói nữa không? Không biết những người có tầm hiểu biết đến đâu để hiểu được những lời nói của ông đây???

 

AT
Người Việt nói: "Chim có tổ, người có tông". Ví dụ như tôi, có tên, có họ của người Việt. Xung quanh tôi, mỗi người có tên khác, họ khác cũng vẫn là tên họ Việt. Chúng tôi tự hào là người Việt. Tự hào thuộc về dân tộc Việt - dân tộc bao ngàn năm nay không luỵ ai, không sợ ai, không bao giờ xúc phạm đến ai. Hôm nay, người Việt ra nước ngoài được cầm quyển hộ chiếu Việt Nam trên tay là do cả sông máu Việt đã đổ ra, cả núi xương Việt đã chất chồng để có độc lập tự do. Có độc lập, tự do mới có công dân Việt, mới có hộ chiếu Việt. Thằng Ngô Quang Kiệt rõ là thằng vong bản, mất dạy

 

Nguồn trích: http://www.bbc.co.uk