NGỌN NẾN NHỎ

TRANG NHẤT
RA ĐI
BỔN PHẬN
BỀN CHÍ

TIẾNG GỌI
SỐNG NỘI TÂM

SIÊU NHIÊN
CẦU NGUYỆN
HY SINH
QUẢ TIM
CHÍ KHÍ
CHÚA HIỆN DIỆN
HỘI THÁNH

ĐỨC TIN
TÔNG ĐỒ
THÁNH LỄ
VÂNG PHỤC
THANH BẦN TRONG TRẮNG
GIA Đ̀NH
KHIÊM NHƯỜNG
CẨN MẬT
VUI TƯƠI
HỌC
DẤN THÂN

                                                                   

                                 MỘT BÀN TAY KÍN ĐÁO

          Cha Phêro đau thương hàn nặng và qua đời . Nhiều kẻ đến giúp tang gia . Người ta mở tủ kiếm y phục để thay cho ngài nhưng lục lọi mọi nơi mọi chỗ mà vẫn không thấy một mảnh quần áo nào . Các Linh Mục bạn rất đỗi ngạc nhiên , giáo dân th́ đâm ra hồ nghi không biết trong lúc đau ốm ai đă đến lấy trộm áo xống của ngài.

            Người ta tra hỏi Hội Đồng Giáo Xứ quyết t́m cho ra lẽ .Bấy giờ họ mới tŕnh bày lẽ thật"Kính thưa quư cha , không ai lấy trộm đồ cha xứ chúng con hết ! Ngài đă bố thí tất cả , nhưng rất kín đáo , nên chẳng một ai hay biết . Ngài giao cho anh em chúng con thuốc men , tiền bạc , quần áo thức ăn để giúp những gia đ́nh thiếu thốn .Ngài chỉ c̣n mỗi hai bộ quần áo , một bộ đang mặc, c̣n bộ kia bẩn chưa giặt được...Tất cả chỉ có ngần ấy thôi!"

           Bây giờ mọi người mới vỡ lẽ .Giáo dân cũng như lương dân trong xứ vô cùng xúc động v́ bấy lâu nay chính ngài đă giúp đỡ họ cách kín đáo , tế nhị mà họ không hay biết .


                                 CHA CỦA NGƯỜI CÙI

              Sau 15 năm làm Giám Mục địa phận Sài G̣n , Đức Cha Joan Cassaigne đă t́nh nguyện về sống giữa những bệnh nhân cùi thân yêu ở Di Linh trong một ngôi nhà gỗ nhỏ hẹp . Tuy không giữ một địa vị nào trước mặt xă hội , nhưng ngài thật là một chứng nhân t́nh yêu Thiên Chúa , một con người của bác ái vị tha . Mười tám năm trời ngài sống trong thinh lặng giữa rừng núi thâm u , với những bệnh nhân quê mùa chất phác , không mấy ai biết rơ , nhưng khi quả tim vị anh hùng ấy ngưng đập  th́ quả tim của dân Việt cũng như của toàn thế giới đều rung cảm lên. Ai nấy đều cảm phục tấm gương chứng nhân anh dũng của ngài.

            Những điều con ước ao mà không thực hiện được , lắm lúc đẹp ḷng Chúa và công nghiệp hơn tất cả kết quả mà con đắc chí.


               MĂNH GIẤY TRONG CHIẾC HUY CHƯƠNG

            Sau những tháng năm làm đầy tớ cho một gia đ́nh quư tộc , Sophie Berdanska phải thất nghiệp đói rách , lang thang...Ngày kia gia đ́nh Merston , một gia đ́nh Do Thái thuê nàng về chăm sóc  cho mấy đứa trẻ trong nhà họ .Ngay hôm đầu tiên , khi biết được Sophie là người Công Giáo , ông chủ đặt điều kiện là "nàng không được giảng đạo" cho con cái ông. Sophie nhận lời . Và chiều hôm ấy , lúc c̣n lại một ḿnh trong pḥng , nàng lấy một mảnh giấy nhỏ , viết một gịng chữ , xếp lại và bỏ vào huy chương cha nàng để lại rồi mang vào cổ . Lũ trẻ trong nhà nhiều lần đ̣i Sophie cho coi chiếc huy chương ấy  , nhưng Sophie nhất định không cho : Bí mật của đời cô mà!

               Dưới sự chăm sóc chỉ bảo của Sophie , lũ trẻ trong gia đ́nh Merston càng ngày càng nên nhu ḿ , ngoan ngoăn . Cuộc sống đang trôi qua lặng lẽ th́ một hôm , họa tai dồn dập xảy tới : Bé Naim đau nặng cả nhà cưóng qưưt đưa bé đi bệnh viện .Sophie t́nh nguyênh túc trực ngày đêm ở đó . Rồi thêm hai đứa nữa cũng ngă bệnh .Gánh đă nặng lại càng nặng thêm trên đôi vai Sophie .Tuy nhiên , nàng vẫn tận t́nh phục vụ cách vui vẻ , cho đến khi ba đứa nhỏ trở lại b́nh thường .Nhưng rồi một hôm , kết quả của những ngày lao nhọc thức khưya , dậy sớm :Sophie ngă bệnh và từ trần..

              Hai năm trôi qua , Hôm nay là ngày giỗ của Sophie Berdanska.Ngưởi ta thấy cả gia đ́nh Merston dậy sớm và cùng nhau đến một nhà thờ Công giáo dự Thánh Lễ...Phải chăng là phép lạ?

              Không , sau khi Sophie đă mất được ít lâu , lúc t́nh cờ mở chiếc huy chương của nàng mà tụi trẻ đă vất lăn lóc từ lâu trong một xó , ông Merston rút ra được một mảnh giấy trên có ghi ḍng chữ "Khi người ta cấm tôi nói về đạo của tôi , tôi quyết sống đạo tôi trước mặt họ như một chứng tích hùng hồn"Ông hết sức bàng hoàng cảm phục .Rồi gia đ́nh của ông cũng như thế . Và sau đó , tất cả mọi người đến nhà thờ xin nhận lănh Bí Tích Rửa Tội .

             Hôm nay , họ đang trên đường đến nhà thờ dự lễ giỗ lần thứ hai của Sophie Berdanska , vị tông đồ trẻ đă mang tin mừng đến cho họ bằng một cuộc sống âm thầm nhưng chan chứa t́nh yêu  bác ái.

              Tông đồ hy sinh bằng hy sinh và thinh lặng , như hạt lúa chôn vùi , nát thối để sinh muôn ngàn hạt khác nuôi nhân loại .Tông đồ bằng chứng tích , lời quả quyết suông không đáng người ta tin tưởng mấy dù ngọt ngào trau chuốt đến đâu . Tang vật đáng tin hơn .H́nh ảnh chụp được , tiếng nói ghi âm được , càng dễ đánh động ḷng người ta hơn . Nhưng chính con người sống động bằng xương thịt , nếu cả cuộc sinh hoạt , nếu cả một lớp người , một lớp gia đ́nh cùng sống một lư tưởng th́ chứng tích ấy có một sức mạnh thuyết phục lớn lao biết chừng nào.


                            CHA GÁNH NƯỚC THUÊ

                Thời Tự Đức cấm đạo gắt gao , có một linh mục tên "cụ Thanh" cải trang đi gánh nước thuê tại chợ Đông Ba , Huế . Ban ngày làm việc lam lũ , tối về trú ngụ nhà bà Tham , thuộc xứ Gia Hội .

                Nhờ gánh nước thuê mà cụ Thanh tiếp xúc được với nhiều giáo dân , cho họ chịu các phép Bí Tích , Giải Tội cho các tín hữu bị giam ở khám đường , nhất là cho những ai sắp ra pháp trường lănh phúc Tử đạo .Cụ thường trà trộn trong dân chúng làm dấu sao đó để các giáo hữu nhận ra ḿnh .

                Lúc Linh mục Đặng Đức Tuấn bị bắt đưa ra Huế để xử , ngài được tự do tạm một thời gian để làm bản điều trần nổi tiếng về đạo Công giáo . Trong những tháng ngày ấy , thỉnh thỏang ngài ghé thăm nhà bà Tham ở Gia Hội .Trong nhà bà có tên đầy tớ hầu hạ cơm nước rất lễ phép , kính cẩn .Sau đôi ba lần thăm viếng , cha Đặng đức Tuấn để ư suy nghĩ "Anh này sao thấy có vẻ quen quen"

              Một hôm đang ngồi bàn ăn , cha Tuấn đăm đăm nh́n vào mắt tên đầy tớ đứng ở góc pḥng , rồi bạo dạn hỏi "Phải mày không Thanh?" - "Thưa phải" - "Trời đất ,vậy mà bao nhiêu năm tháng nay tao không nh́n ra..."Nói đoạn cha Tuấn ôm choàng lấy cụ Thanh , nước mắt chảy ṛng ṛng...Th́ ra hai anh em đă học cùng nhau một trường ở Penang(Malaysia) sau bao nhiêu năm dài xa cách giờ đây mới gặp nhau lại!

              Cụ Thanh vẫn tiếp tục nghề gánh nước thuê như cũ.....cho đến một hôm , sắc tha đạo được triều đ́nh ban bố , Đức cha B́nh (Sohier) bấy giờ mới ra mắt công khai và chọn ngày làm lễ tạ ơn trọng thể tại Kim Long , nơi có Ṭa Giám Mục .Giáo dân khắp nơi hân hoan tựu về mừng lễ thật đông đảo .Cả những vị quan trong triều và người bên lương ở Kinh Đô cũng đến để xem . Trong lễ hát trọng thể ấy , vị chủ tế không phải là Đức cha B́nh mà là ...cụ Thanh . Giáo dân xôn xao , người bên lương th́ ngạc nhiên khen ngợi và trầm trồ bảo "Ngỡ là ai ,hóa ra cụ Thanh gánh nước thuê ở chợ Đông Ba . Không ngờ ông ta giữ chức vụ to đến thế , Ông ca La tinh thật hay mà cả ông Tây cũng phải quỳ chầu nữa...."

             Cụ Thanh đă t́m ra phương pháp tông đồ cho thời đại ḿnh dưới ánh sáng soi dẫn của Chúa Thánh Linh .

                                                 top