| NGỌN NẾN NHỎ | ||
|
TRANG NHẤT RA ĐI BỔN PHẬN BỀN CHÍ TIẾNG GỌI SỐNG NỘI TÂM SIÊU NHIÊN CẦU NGUYỆN HY SINH QUA TIM CHÍ KHÍ CHÚA HIỆN DIỆN HỘI THÁNH ĐỨC TIN TÔNG ĐỒ THÁNH LỄ VÂNG PHỤC THANH BẦN TRONG TRẮNG GIA Đ̀NH KHIÊM NHƯỜNG CẨN MẬT VUI TƯƠI HỌC DẤN THÂN |
![]() HAI CÁI XƯƠNG SƯỜN GĂY Thánh Philipphê Nểi (1515-1595) có một quả tim yêu thương linh hồn người ta rất tha thiết . Ngài sẵn sàng hy sinh tất cả thời giờ để ngồi ṭa giải tội . Với nếp sống b́nh dân , dễ mến , ngài đă gây được ảnh hưởng trên nhiều người , Không ai quên được câu nói của ngài "Với kẻ yêu mến Chúa th́ không có ǵ nặng nhọc , mệt mỏi , nhưng đầy hân hoan trong nguồn suối chân thật "Trước t́nh trạng sa đọa của Hội Thánh thời bấy giờ , ngài chủ trương "Người ta chỉ có thể canh tân bằng sự thánh thiện chứ không thể bằng cách nào khác , v́ thế ngài đă lập ḍng Thăm Viếng để góp phần canh tân Hội Thánh .Năm 1593, ngài khiêm nhường từ chối mũ Hồng Y và lui về tu viện sống đời ăn chay cầu nguyện. Qủa tim ngài luôn bùng cháy lửa yêu mến Chúa và các linh hồn đến nỗi Chúa làm phép lạ cho hai cái xương sườn bên cạnh quả tim găy và nổi cao lên rơ ràng trên ḷng ngực . Con đổi một trái tim giàu nát để lấy Thánh Tâm yêu thương của Chúa sao được? Con đem trái tim con rao bán qua tay mọi người . Khi đă chán chê rồi, con đem dâng cho Chúa !Chúa dại hơn con sao? NÊN THÁNH NHỜ MỘT THÂY CHẾT -Tôi đă đánh mất mọi sự chỉ trừ Đức Tin. Câu nói ấy đă được thốt lên từ môi của một cô gái hoang đàng , trụy lạc tên là Marguerite de Cortone . Trong suốt chín năm trời , sau cuộc tái hôn của thân phụ , cô Marguerite luôn sống dầm dề trong tội lỗi ...Nhưng rồi một ngày kia , Thiên Chúa đă đánh động con tim hoang đàng của cô bằng một quang cảnh ghê rợn : ở một góc rừng , Marguerite rất đỗi bàng hoàng xúc động khi đứng trước thi thể thối tha của người yêu . Nàng tự hỏi "Sau đó c̣n lại ǵ , lạy Chúa , "và rồi cô gái trụy lạc ấy đă trở về với gia đ́nh , xin lỗi thân phụ , tṛng một giây thừng vào cổ để tỏ dấu ăn năn thống hối. Đoạn nàng đến xin các tu sĩ ḍng Phanxico hướng dẫn , và sau ba năm đầy thử thách với nhiều đêm dài miệt mài khóc lóc đền tội , Marguerite đă khóac lên ḿnh bộ tu phục ḍng ba Phanxico ...Sau đó , nàng biến nhà ḿnh thành một bệnh xá vừa săn sóc bệnh nhân vừa lao động sản xuất nuôi họ , Ma quỷ dùng trăm phương ngàn kế để cám dỗ Marguerite nhưng nàng đă mănh liêt chống trả . Ơn Chúa tuôn xuống như mưa trên nàng , nhất là ơn làm cho tội nhân ăn năn trở lại . Cứ mỗi lần con nói "Phải mà tôi đă dứt khoát từ đầu" Mong con đừng c̣n phải nhắc lại lời hối tiếc muộn màng ấy .
DẪN LỰC CỦA MỘT TÂM HỒN Tôi tín nhiệm cha mới sai cha đến xứ Ars , một xứ chẳng có ḷng đạo đức bao nhiêu . Nghe lời nói đó thốt lên từ miệng vị Giám Mục ,cha Vianney không nản ḷng , trái lại vẫn một mực tin cậy vào Chúa .Khi về nhận sở , cha thấy lời Đức Giám Mục quả không ngoa .Chẳng một ai đón tiếp ,Thánh lễ đầu tiên chỉ một vài kẻ ṭ ṃ đến dự , Ngày Chúa Nhật cả con nít lẫn người lớn đều đi làm chẳng ai màng đến Thánh lễ với ông cha .Thấy giáo dân khô đạo , xa Chúa như thế , cha Vianney rất đau khổ và t́m mọi cách để gần gũi họ . Chiều chiều , người ta thấy bóng cha lang thang ngoài đồng , thăm hỏi cười vui với nông dân , Nhờ thế , một thời gian cha con hiểu nhau , quư mến nhau , tin cậy nhau . Người ta rất đỗi ngạc nhiên trước sức hấp dẫn kỳ diệu phát xuất từ con người đơn sơ ấy . Ngài ngồi ṭa giải tội hàng giờ . Thành phần những người đi xưng tội thuộc đủ mọi giáo xứ , mọi giáo phận và cả mọi quốc gia nữa . Cái ǵ thu hút họ đến thế ? Thưa :quả tim của cha . Cha Vianney có quả tim tràn đầy t́nh yêu Chúa và những kẻ tội lỗi . Nhiều người đàn ông cứng cơi ban đầu đến cố ư để chỉ trích chế nhạo ngài ,đến sau đều phải thú nhận "từ nơi cha có một sức ǵ quá ư mănh liệt khiến tôi không thể không vào ṭa giải tội, xưng hết các tội lỗi ,rồi trở về đổi mới hân hoan" Cả Hồng Y , các Giám Mục cũng bị thu hút đến xưng tội và ban trưa tới ngồi ở ghế giáo dân nghe cha Vianney dạy giáo lư nữa !Một linh mục dốt nát nhất dạy cho hàng vị vọng trong Hội Thánh . Vào những năm cuối đời , người ta không c̣n nghe rơ tiếng cha nữa , chỉ thấy môi cha mấp máy , chốc chốc cha lại chỉ tay vào nhà chầu , nước mắt chảy ṛng ṛng ...cả nhà thờ đều cảm động Người ta tuôn đến xứ Ars để xưng tội càng ngày càng đông . Nhà nước phải đặt một đường ray xe lửa chạy dài đến nông trang hẻo lánh ấy , lập thành một ga mới để phục vụ khách hành hương . Cha Vianney qua đời ngày 4-8-1859 . Hơn một trăm năm sau , khách hành hương vẫn không ngớt kéo về Ars để nh́n ngắm chiếc giường đơn sơ và đôi guốc gỗ , suy gẫm những bài giảng với nét chữ nguệch ngoạc c̣n sai lỗi chính tả của cha . Qủa như một lời danh nhân đă nói"Tài năng tuyệt tác chỉ khiến người ta đứng ngoài mà thán phục , nhưng quả tim vĩ đại lại thu hút người ta vào bên trong " Mà quả tim nào vĩ đại bằng quả tim các thánh ? CHINH PHỤC BẦY NGỰA HOANG Lúc c̣n là linh mục trẻ , cha thánh Gioan Bosco thường hay ra vào trại cải huấn thăm viếng các chú bé bị giam . Ngày kia , ngài đến gặp ban giám thị trại và đề nghị "Tôi xin ban giám thị cho phép tôi đưa các em đi cắm trại một ngày ngoài trời để chúng tự do , thoải mái đôi chút "Cả ban giám thị nh́n nhau ngớ ngẩn . Xưa nay có ai đề nghị như thế bao giờ! Lỡ ra mấy trăm tù nhân nhóc con ấy bỏ chạy tán loạn th́ chết cả lũ ! - Không được đâu cha , tụi nó trốn hết . -Xin các ông cứ tin tưởng vào tôi .Tôi sẽ dẫn đi trong trật tự , trả vể đủ số , không thiếu một người .
-Thiếu th́ sao? -Xin lỗi cha , nếu không quen gặp cha ra vào trại giam này mấy năm qua , chúng tôi đă tưởng chà là một thằng điên hoặc mát mát làm sao ấy ; Nguy hiểm lắm cha à ! Cha Bosco cứ dai dẳng năn nỉ một hồi , ban Quản đốc ưng ư nhưng với một điều kiện : sẽ cho đội lính đi bọc hai bên . Cha Bosco không chấp nhận điều kiện ,cương quyết chỉ có ḿnh ngài dẫn đi . Sau hết họ xiêu ḷng , đánh bạo cho phép . Rồi ngày Chúa nhật dự trù đă đến , cha Bosco sắp cac tù nhân trẻ tuổi thành đội , mỗi đội có một đội trưởng phụ trách , Cửa tù rộng mở , các tù nhân hớn hở đi ra . Vượt khỏi thành phố Torino , họ đến một khu rừng mát mẻ soạn lều cắm trại , dọn bếp nấu ăn , thi đua thể thao , hát ḥ văn nghệ thỏa thích ,,Thật là một khung cảnh ngoạn mục ! Cha Bosco lăng xăng giữa ho đùa chơi , chuyện tṛ hay khuyên bảo.. Trời càng về chiều , ban Giám thị càng hồi hộp nh́n đồng hồ , mặt mày tái mét bảo nhau " Dại dột quá ! Không chừng chết cả lũ " Bỗng nghe thấy tiếng đàn tiếng hát từ xa vọng lại . Họ thở phào nhẹ nhỏm . Cửa tù lại mở rộng . Các tù nhân theo hàng ngủ tiến vào . Ban Giám thị điểm danh : Không thiếu một móng . Mấy ngày sau . ban Giám thị mở một cuộc điều tra , tất cả tù nhân trẻ đều trả lời "Cha Bos co yêu thương chúng tôi , chúng tôi yêu thương cha Bosco . Bởi thế nhiều lần chúng tôi muốn đào tẩu , nhưng nh́n ngài , chúng tôi không thể nhẫn tâm " Gặp lại cha Bosco , ban Giám thị bắt tay ngài và nói"Cha làm cho chúng tôi một phen hú vía!Nhưng chúng tôi hết sức cảm phục cha . Cha đă trao quả tim cho họ và chinh phục quả tim của họ cho cha ,Chứ chúng tôi đây , với mấy ṿng gác , hàng rào , khóa sắt , chó berger , bóng đèn pha ,trăm người lính gác...mà tháng nào cũng có đứa trốn được "
|
|