| NGỌN NẾN NHỎ | ||
|
TRANG NHẤT RA ĐI BỔN PHẬN BỀN CHÍ TIẾNG GỌI SỐNG NỘI TÂM SIÊU NHIÊN CẦU NGUYỆN HY SINH QUẢ TIM CHÍ KHÍ CHÚA HIỆN DIỆN HỘI THÁNH ĐỨC TIN TÔNG ĐỒ THÁNH LỄ VÂNG PHỤC THANH BẦN TRONG TRẮNG GIA Đ̀NH KHIÊM NHƯỜNG CẨN MẬT VUI TƯƠI HỌC DẤN THÂN |
NHỮNG HY SINH CỦA VỊ THÁNH NHỎ Trong truyện "Một Tâm Hồn" , thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu có thuật lại một hy sinh rất đẹp của Thánh Nữ " Một lần kia tại nhà giặt , con ngồi giặt đằng trước mặt một chị , chị này giặt khăn tay , chốc chốc lại làm bắn nước bẩn vào con . Thoạt đầu con muốn lùi ngay lau mặt cho chị ấy biết để đừng làm bắn nước bẩn vào con nữa . Nhưng nghĩ lại như thế là dại , v́ bỏ mất những hạt ngọc người ta tặng ḿnh một cách đại lượng , và con đă thôi không tỏ vẻ khó chịu ǵ hết . Hơn nữa , con lại cố nén ḿnh để ước ao nước bẩn ấy bắn lên con nhiều hơn. Qua nữa giờ con đă cảm thấy sự vui thú được vấy bẩn . Con định bụng hễ sau này có dịp lại đến chốn đất lành ấy để được một cách làm giàu không mấy khó khăn " Nơi khác , ngá c̣n nói "Với ḷng kính mến Chúa , th́ dù cúi xuống nhặt một cái kim nhỏ , ta cũng cứu được một linh hồn"
Một lần nọ , chị coi nhà liệt khuyên ngài mỗi ngày nên đi bách bộ ngoài
vườn 15 phút , Ngài coi lời khuyên đó như một mệnh lệnh . Bữa kia vào lúc
quá trưa , một chị trông ngài bước đi khó khăn quá , mới thương hại bảo
rằng :
Ngài thưa lại: Không hy sinh nơi những việc nhỏ , con sẽ đầu hàng trước những hy sinh lớn MỘT CHỨNG TÍCH T̀NH YÊU Cha Maximilien Kolbe, người Balan, là một tu sĩ ḍng Phanxicô rất hăng say hoạt động. Ngài đă t́nh nguyện sang truyền giáo ở Nhật, đặc biệt chuyên ngành ấn loát sách báo để truyền giáo , người cũng đă có dịp ghé qua Sài G̣n nhưng v́ bệnh lao phổi ,phải trở về Balan điều trị. Tại quê nhà,M.Kolbe vừa chữa bệnh vừa hoạt động không ngừng . Ngài luôn dùng sách báo để truyền bá ḷng sùng kính Đức Mẹ. Ngài quá trông cậy, kính yêu Đức Mẹ đến nỗi được người ta gán cho biệt hiệu:" Người con điên của Đức Mẹ" Lúc Phát xít Đức chiếm đóng Balan , chúng thấy ảnh hưởng của ngài trên quần chúng quá mạnh nên đă tống ngài vào ngục . Ngày nọ , trại giam của ngài có một tù nhân vượt ngục , Sáng hôm sau ,lúc điểm danh thấy mất một người , viên sĩ quan áp dụng ngay luật lệ của phát xít Đức : hễ một tù nhân trốn thoát , mười người tù khác phải đền mạng. Trên sân nhà tù , ai nấy đều thinh lặng và khiếp đảm . Viên sĩ quan coi tù ngục vừa giận dữ rảo bước vừa đưa tay chỉ định : tên này ....tên này...Ai lâm vào sổ đoạn trường th́ phải sang sắp hàng một bên . Chợt có tên kêu thất thanh :"Khốn cho tôi , tôi c̣n vợ và một đàn con nhỏ"
Giữa bầu khí thanh lặng và rùng rợn ấy , một tù nhân bước ra khỏi hàng,
đứng im cách nghiêm nghị .Viên sĩ quan Đức quát hỏi: -Maximilien Kolbe , linh mục Công Giáo> - Mi muốn ǵ? - Tôi xin nguyện chết thay cho anh bạn tù này (ngài đưa tay chỉ vào người vừa la thất thanh) v́ anh c̣n con thơ vợ dại . -Muốn ngu th́ cho ngu ! Vào sắp hàng thế , c̣n tên kia được tha! Mọi tù nhân trên sân đều ngơ ngẩn , ngạc nhiên kính phục ....Viên sĩ quan Đức hô lớn :"Chuẩn bị ! Đi!" Mười người lặng lẽ đi vào pḥng giam đói của nhà ngục . Theo lời các tù nhân thuật lại , thường những kẻ bị giam đói khóc lóc chửi rủa cho đến khi tắt hơi . Cha M.Kolbe luôn miệng khuyến khích , thúc giục mọi người cầu nguyện . Các tù nhân bên ngoài nghe tiếng họ hát và đọc kinh , càng về sau càng yếu đi , rồi đến một lúc th́ hoàn toàn im lặng . Ngày thứ mười hai , cửa pḥng giam đói được mở ra , Mọi người đều đă chết , trừ một ḿnh cha Kolbe , với đôi mắt vẫn sáng dù thân h́nh tàn rũ . Viên cai ngục bắt ngài đưa tay ra và chích cho một mũi thuốc độc ân huệ. Vị linh mục chết ngay . Họ đưa xe đến xúc xác ngài và các bạn tù đổ vào ḷ đốt . Mấy mươi năm sau , vào năm 1972 , Ṭa Thánh đă tôn phong ngài lên bậc chân phước , sau khi cứu xét kỹ lưỡng các nhân đức anh hùng của vị linh mục . Giây phút cảm động nhất trong Thánh Lễ do Đức Phaolo VI chủ tế trong buổi lễ tấn phong ấy là hồi dâng lễ vật: Một đoàn người tiến lên mang bánh rượu nến và hoa hồng trắng đỏ: hoa hồng trắng chỉ sự trinh khiết , hoa hồng đỏ chỉ sự hy sinh tử đạo . Đoàn người dâng lễ gồm có người Balan , đồng hương cửa Ngài , và vài thiếu nữ mặc quốc phục Nhật Bản , nơi ngài đă đến truyền giáo .Cảm động hơn cả là lúc Đức Thánh Cha ôm hôn ông già bưng cái chén thánh tiến lên : đó chính là tù nhân đă được cha Kolbe thế mạng . Trong lúc ấy , toàn thể cộng đoàn hát vang khúc t́nh ca :"Không có t́nh yêu nào cao quư bằng chết thay cho bạn hữu" Chứng tích sờ sờ trước mắt khiến nhiều người hôm ấy không cầm nổi giọt lệ. Hăy hy sinh chính con đừng hy sinh kẻ khác . Trong cuộc hành hương long trọng , ngh́n vạn người tham gia , ai cũng muốn vác thánh giá đi tiên phong. Nhưng trong cuộc hành hương của mỗi ngày , mấy ai sẵn ḷng vác thánh giá của ḿnh ?Anh hùng thinh lặng khó lắm. CHA ĐAMIEN TÔNG ĐỒ NGƯỜI HỦI Cái đảo xa xăm ấy nằm cô đơn giữa ḷng Thái B́nh Dương mênh mông . Trên đảo toàn là người hủi : cụt tay,đứt chân , mắt đui mày lở, răng rụng... Một hôm Đức Giám Mục đặc trách quần đảo gióng tiếng kêu gọi các linh mục ở Âu Châu t́nh nguyện hy sinh sang đó phục vụ . Một linh mục trẻ đẹp trai , thông minh ,khỏe mạnh hăng hái đáp lời : đó là cha Đamien , người vế sau được thêm biệt danh "Tông Đồ Người Hủi" Chiều hôm đó , trong nhà thờ đông nghẹt những người hủi da ngăm đen với mùi hôi tanh nồng nặc , Đức Cha đứng trên bàn thở quay xuống giới thiệu với giáo dân "Các con thân mến , các con hằng mong ước có một linh mục đến cùng các con , th́ đây , cha Đamien , một linh mục người Bỉ sẽ sống chung với các con từ nay cho đến chết . Các con có sung sướng không?" Cả nhà thờ xôn xao , th́ thầm to nhỏ . Cha Đamien đứng cạnh Đức Giám Mục chẳng hiểu tí nào . Rồi họ từ từ tiến lên cung thánh , dáng điệu chất phác đơn sơ . Cha Đamien càng nh́n thấy họ đến gần càng sởn tóc gáy . Họ trông như những thây ma c̣n sống , như những quái thai mất hẳn dáng người . Họ làm ǵ đây? Họ tiến đến bên Cha , sờ vào mặt , vào tay, vào áo cha...Cha hỏi Đức Giám Mục"Họ làm ǵ thế?Nói ǵ thế?" Đức Cha trả lời "Họ nói , họ không thể tưởng tượng được một người ở phương xa , chẳng bà con huyết thống ǵ với họ,c̣n trẻ , đẹp trai , không bệnh tật như Cha , tự nhiên lại đến phục vụ họ trên mănh đất cùng khốn này. Họ không tin mắt ḿnh nên mới đến sờ mó vào người cha , xem thử cha có thực sự bị phung hủi như họ không . Rồi họ nói với nhau "Không , Cha đẹp quá !" Dần dần , cha Đamien ḥa đồng được với họ . Ngài không c̣n cảm thấy tởm gớm họ như ngày đầu . Nói đúng hơn , ngài đă quá yêu Chúa Giêsu bị bỏ rơi trong họ nên chẳng c̣n thấy e sợ , gớm ghiếc chi! Một ngày kia , đến lượt cha cũng mắc bịnh hủi , thân h́nh cha lở loét , nhức nhối , Mặt mày cha sù ś , đen đủi , u nần trông rất dễ sợ .Một số báo ở Bỉ đăng h́nh cha mô tả sự hy sinh vĩ đại của cha , Bà cụ của cha mắt mờ không đọc được , nh́n vào bức h́nh cũng chẳng nhận ra nổi đứa con yêu , Bà hỏi con cháu "H́nh ai đây mà trông ghê sợ vậy?" Con cháu trả lời "Một người hủi bên đảo Molokai của anh Đamien đấy!"Qua mặt được bà cố , nhưng họ lại nh́n nhau và không ai bảo ai , tất cả đều xót xa rơi lệ . Cha Đamien đă sống với người hủi cho đến chết , t́nh yêu Thiên Chúa đă giúp cha hy sinh suốt đời v́ họ . Nếu biết chế ngự bằng hy sinh : hồn và xác con là hai người bạn đoàn kết và vô địch . Nếu không biết chế ngự :hồn và xác con là hai kẻ thù không bao giờ ĺa xa nhau được. Có những người hy sinh mà muốn mọi người biết ḿnh hy sinh . Có những người không hy sinh mà muốn mọi người biết ḿnh hy sinh . Có những người hy sinh luôn mà không muốn ai biết ḿnh hy sinh. VIÊN ĐÁ ĐẦU TIÊN DÍNH MÁU - Xin cám ơn ông ,đây là viên đá đầu tiên của ngôi thánh đường tôi muốn xây lên đây trong một thời gian nữa . Đó là lời một vị linh mục thừa sai thốt lên vào năm 1896 trên mảnh đất lương dân nghịch đạo ở Cayenne , vùng Saint- Ouen . Khi vừa trông thấy chiếc áo ḍng thâm của vị thừa sai xuất hiện . một người dân đă lấy đá ném thẳng vào vị linh mục thừa sai . Ngài b́nh tĩnh cúi xuống nhătu viên đá dính đầy máu và thốt lên câu nói trên . Thời gian trôi qua , vị linh mục vẫn bền chí hy sinh , tiếp xúc , cầu nguyện , gặp gỡ , rao giảng ...cho đến một hôm , viên đá dính đầy máu đỏ xưa kia trở thành viên đá đầu tiên của ngôi nhà thờ xây trên xứ ấy để dâng kính Đức Mẹ . Hội Thánh Chúa luôn luôn lớn lên từ những hy sinh của con cái ḿnh . Thiên hạ nói"người này là mối họa cho tôi " Con phải nói"Người này là khí cụ Chúa dùng để biến đổi tôi" Người hy sinh biết rộng lượng trước khuyết điểm của người khác và nghiêm khắc trước khuyết điểm của ḿnh . HY SINH ĐỂ CÁM ƠN CHÚA Hôm đó trên chuyến bay từ Ư qua Mỹ mang theo một số Giám Mục mới đi dự Công Đồng Vatican II về , có một cô chiêu đăi viên rất đẹp . Suốt chuyến bay , cô rất bực ḿnh v́ một đôi mắt cứ nh́n cḥng chọc vào cô, và đôi mắt đó không là của ai khác hơn là Đức Cha Fulten Sheen , vị tông đồ lừng danh của nước Mỹ . Khi phi cơ hạ cánh , và đợi cho các hành khách xuống hết , vị Giám Mục mới tiến đến trước mặt cô, nói nửa nghiêm trang nửa bông đùa "Cô đẹp quá !Cô hăy cám ơn Chúa v́ đă cho cô đẹp" Vài hôm sau , có tiếng gơ cửa văn pḥng làm việc của Đức Cha Fulten Sheen , cô chiêu đăi viên hôm nọ xuất hiện .Nàng vào đề liền "Câu nói của Đức Cha làm con cứ suy nghĩ măi . Con phải cám ơn Chúa thế nào đây?" "Cô biết trại phong cùi Di Linh ở Việt Nam chứ ?" "Vâng , con đọc báo có nghe đến" " Chúa đă lấy hết sắc đẹp của những người cùi ở đó mà ban cho cô . Cô hăy qua bên đó mà an ủi họ" Chỉ từng ấy !Cô chiêu đăi viên sau đó trút bỏ cả tương lai huy hoàng , khoác bộ áo nữ tu , và sau một thời gian tập sự học hỏi , đă t́nh nguyện sang Việt Nam phục vụ , ngay giữa những người cùi Di Linh , để cám ơn Chúa v́ đă ban cho ḿnh sắc đẹp . Con nghĩ rằng con không có ǵ để hy sinh cho Chúa , nhưng Chúa thấy con bỏ quá nhiều dịp : tươi cười với một người nói móc họng con, thinh lặng trước một vụ vu cáo bất công , yêu thương một người bạn phản bội , không nói một lời hóc búa trả đũa . Mọi giây phút đều có dịp hy sinh > V́ yêu thương sẵn sàng hy sinh tất cả " Để thế gian biết Đức Chúa Cha yêu Thầy và Thầy yêu mến Đức Chúa Cha , chúng ta hăy chỗi dậy và ra đi" GIỌT NƯỚC MẮT THA THỨ Đứng trước hung tin : Jacques , cậu con trai yêu qúi vừa từ trần , nữ bá tước Littry vô cùng đau khổ và cảm thấy tiêu tan hết nghị lực , tuy nhiên bà vẫn cố gắng lao ḿnh vào công việc phục vụ các bệnh nhân trong bệnh viện do bà sáng lập năm 1870 ở thung lũng Marne xứ Eperny . Ngày nọ , một thương binh người Đức được cho đến bệnh viện . Dù y thuộc thành phần quân đội thù nghịch đă giết chết con trai bà nhưng bà vẫn tiếp nhận một cách vui vẻ . Đến khi soạn đồ đạc , áo xống của người thương binh , bà bắt gặp chiếc ví và cái đồng hồ của cậu Jacqué trong túi áo của tên lính Đức ấy . Vừa bàng hoàng vừa tức giận , nữ bá tước Littry chỉ biết thốt lên "Đúng đây là tên lính giết con trai ḿnh " Nhưng ḱa , một mănh giấy trong chiếc ví của Jacques rơi xuống . Bà Littry vội cúi xuống nhặt lên đọc , một hàng chữ đập mạnh vào mắt bà "Mẹ yêu quư! Con luôn nhớ đến mẹ và cầu nguyện cho mẹ. Nếu chẳng may con tử trận,xin mẹ đừng quá bi lụy, nhưng hăy can đảm , quảng đại chịu đau khổ để cầu nguyện cho con..." Sau một hồi xúc động , bà Littry cúi xuống tiếp tục săn sóc tên lính Đức cách tận t́nh . Trên mặt y , một giọt nước mắt của bà rơi xuống nóng hổi lóng lánh như hạt sương mai ...! Người thực sự yêu thương luôn luôn hy sinh mà không bao giờ kể công . CHA GIÀ LỰU ĐẠN Nữ tu Antoinette vẫn thường gọi thế khi nhắc tới ông lính già khó tính nhất trong bệnh viện . Gặp ai ông cũng nhăn nhó , nạt nộ , có chuyện ǵ khó chịu ông ta la lối rùm beng . Ngày kia đang măi mê phục vụ , nữ tu Antoinette nghe tiếng cha già lựu đạn hét lên " đem cho tôi quả trứng" Antoinette vui vẻ đem đến . - Trứng chưa chín đủ mà cũng đem cho tôi à! cha già lựu đạn nhăn nhó bảo.Antoinette tươi cười đem trứng đi luộc lại. - Trứng chín quá! Luộc gí mà luộc vô hậu đến thế! Antoinette chẳng biết làm sao, chị bèn đi lấy ḷ kê một bên giường và trao cho ông lính khó tính một quả trứng để ông luộc lấy cho vừa ư ông.Ông già thấy thế nổi máu nóng lên, đạp đổ ḷ bếp, quăng trứng xuống sàn nhà, miệng quát lớn:"Cô không biết tôi là bệnh nhân sao! Bệnh nhân mà đi luộc trứng à?" Nữ tu Antoinette chẳng nói nửa lời, chỉ thinh lặng cúi xuống thu nhặt ,quét dọn... Lát sau, chị lại đem đến cho ông lính già một cái trứng khác:" Anh cố gắng dùng thử cái này, tôi luộc vừa chín thôi!"Bất giác ông lính già rùng ḿnh cảm động, nói lư như trong miệng:"Tôi ăn quả trứng mà cũng là ăn ḷng tốt của bà nữa" Chúa thường gửi hi sinh đến những người Chúa yêu, những hạng người được Chúa yêu ít lắm ,v́ không mấy ai chấp nhận hy sinh. Thánh thiện và tội lỗi lắm lúc chỉ do thắng bại của một phút hy sinh.
|
|
| i |