Chính quyền, đảng phái chỉ là phương tiện, dân tộc mới là cứu cánh
Tháng 5 năm ngoái, thứ trưởng bộ ngoại giao Hoa Kỳ, ông Robert Zoellick đã có cuộc họp với đại diện Hà Nội. Đây là cuộc họp cao cấp nhất kể từ lúc Tổng Thống George Bush đắc cử nhiệm kỳ 2. Bên cạnh các trao đổi về quan hệ kinh tế, trọng tâm của cuộc họp thảo luận những quan tâm về chính sách đối phó với khủng bố và thiết lập ảnh hưởng quân sự Hoa Kỳ tại Việt Nam . Tuyên bố với báo chí, ông Zoellick cho biết Hà nội rất mong muốn cải thiện mối giao thương giữa hai nước, tuy nhiên họ có những lo ngại khác quan trọng hơn, đó là tình hình an ninh khu vực. Việt Nam muốn có liên hệ mật thiết với Hoa Kỳ về quân sự để giảm mối quan tâm trước anh láng giềng khổng lồ Trung Quốc, đang gia tăng bành trướng tiềm năng quân sự một cách đáng kể.
Mối tình hữu nghị giữa Trung-Việt bề ngoài trông thân thiện vì có cùng ý thức hệ nhưng hai bên coi nhau cựu thù. Cuộc chạm trán hồi 1988 trên biển Đông về việc tranh dành chủ quyền đảo Trường Sa (Spratley Islands) vẫn chưa giải quyết. Từ 1974, Trung quốc đã dùng vũ lực tấn công và chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa ( Paracel Islands ). Mới đây Trung Quốc liên tiếp cáo buộc Việt Nam vi phạm chủ quyền khi ký kết dự án 2 tỷ dollars với hãng dầu British Petrolium để khai thác quặng mỏ khí các đảo gần Trường Sa. Biển Đông không nằm im, biển Đông sẽ dậy sóng vì những tranh dành quyền lợi về kinh tế và ảnh hưởng quân sự. Việt Nam , Trung Quốc và Hoa kỳ hiểu rỏ điều này, vì vậy cả hai Trung Quốc và Hoa Kỳ ve vản Việt Nam .
Việt Nam cũng có nhu cầu phải tìm đồng minh. Nếu dựa vào Trung Quốc thì hoạ mất nước có thể xảy ra trước tham vọng bành trướng. Ngược lại, đi hẳn với Mỹ, Hà Nội sợ bị ảnh hưởng của xu hướng dân chủ hoá, làm yếu đi chính quyền chuyên chế. Do đó, Việt Nam, vềđối ngoại, cần một chính sách ngoại giao đi dây, về đối nội chính sách này phải thể hiện sự cân bằng giữa nhiều khuynh hướng chính trị trong Đảng. Một mặt quỵ luỵ Trung quốc để tránh các áp lực đè nặng sát nách, mặt khác nắm bắt các thăm dò của Hoa Kỳ để làm đối trọng, mặc cả đôi bên. Ưu tiên, vẫn phải giữ chính quyền độc đảng.
Đi Dây với Siêu Cường
Gần đây, Hoa Kỳ hứa hẹn viện trợ vũ khí, tập trận chung trên biển Đông và huấn luyện quân sự cho Hà Nội nhằm kéo Hà nội đến gần với Hoa Thịnh Đốn. Chính ông Zoellick đã tiết lộ Hoa Kỳ ra mặt ủng hộ Việt Nam vô Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), vì Hoa Kỳ cho rằng Việt Nam đã có những chứng tỏ tiến bộ về mặt cải cách, nhân quyền lẫn tự do tôn giáo.
Thực chất, Hà Nội không chủ trương cải cách và hẳn điều này Washington cũng thừa biết. Tuy nhiên trước nhu cầu phải chứng tỏ thiện chí về cải tổ chính trị để gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), Hà Nội chủ trương đi bước lùi. Chính sách ngoại giao du kích chiến được Hà nội áp dụng đối với Mỹ và thế giới. Trong suốt năm 2005 và 2006, Hà nội đã ngậm bồ hòn để nhìn các lực lượng dân chủ từng bước trỗi dậy. Hệ thống công an được lệnh ém quân, không ra tay đàn áp, tạm án binh bất động để đạt các mục tiêu lâu dài. Nhờ vậy, phong trào dân chủ đã phát triển, nhiều nhà dân chủ xuất hiện, nhiều phong trào ra đời, báo chí mạng, báo in phát hành, các đảng phái, phong trào, hiệp hội nắm bắt cơ hội công khai, thậm chí một số nhà dân chủ còn được mời đến sứ quán Hoa Kỳ để ăn mừng ngày lập quốc của Hoa kỳ.
HàNội liên tiếp đạt thắng lợi, được Hoa Kỳ lấy tên ra khỏi danh sách các quốc gia cần quan tâm về đàn áp tôn giáo (CPC), vô Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) và được quy chế bình thường hóa quan hệ thương mại vĩnh viễn (PNTR).Mãi đến cuối 2006, mọi chuyện ở thế bất khả vãn hồi thì Hà Nội trở mặt. Sau khi nắm chắc các phần thắng trong tay, đạo quân công an, cảnh sát bắt đầu phản công mà không ngại dư luận phản ứng.
Nếu trước kia họ để cho các nhà dân chủ đến sứ quán Mỹ ăn mừng, chụp ảnh, tuyên bố, chứng tỏ thái độ cởi mở chính trị thì chỉ trong vòng vài tháng sau hội nghị APEC chấm dứt, Hà Nội liền có thái độ cứng rắn. Thời điểm để đàn áp lại là một vấn đề khác có tính nội bộ. Tuy nhiên sự kiện họ công khaitrấn áp thể hiện tính nhất quán của chế độ toàn trị. Gia đình các nhà dân chủ bị ngăn chận khi đại sứ Mỹ, Michael Marine đích thân mời đến nhà. Dân biểu Mỹ, bà Loretta Sancheztừ Hoa Kỳ sang thăm, Hà nội không cho tiếp xúc các nhà đối kháng và gia đình của họ. Hàng loạt nhà dân chủ trước kia được mời công khai đến sứ quán thì nay bị cô lập, sách nhiễu hoặc ngồi tù. Hà nội biết rõ sẽ bị phản ứng về công luận, nhưng họ tự tin vì cũng chỉ là những phản ứng có tính cách biểu tượng. Về kinh tế, Hà nội đang đạt những thành quả, đang trở thành đối tác song phương với Hoa Kỳ, các hiệp ước, qui chế về thương mại đã nằm trong tay. Thậm chí họ đang nắm vị thế đắc lợi vì sách lược ngăn chận mà Mỹ đang cần Hà nội làm đồng minh.
Chiến Lược của Hoa Kỳ
Việt nam hiện đang xích gần với Hoa kỳ. Hiệp ước về huấn luyện quân sự (International Military Education and Training) giữa hai nước đã được ký kết. Thực chất chỉ là ngôn ngữ ngoại giao. Hà Nội và Hoa Kỳ thêm chử giáo dục và huấn luyện để làm nhẹ bớt tầm vóc của hiệp ước, tránh khiêu khích và làm Trung Quốc lo ngại.
Bề trái của những ngôn từ ngoại giao là những gì đang diễn ra về lãnh vực quân sự mới là mối quan tâm của Trung Quốc. Dĩ nhiên, trên bình diện an ninh vùng và vai trò Trung Quốc ở Đông Nam Á, một Việt Nam thân Mỹ, chịu ảnh hưởng của Mỹ, và được Mỹ trang bị quân sự là điều Trung Quốc không thể chấp nhận.
Bài học lịch sử vẫn còn ghi đậm máu cũa những binh sĩ Trung - Việt đổ ra dọc theo biên giới. Các cuộc tấn công và tàn phá nát tỉnh Lạng Sơn của quân đội Trung quốc không thể một sớm quên được. Thái độ ăn cháo đá bát của Hà Nội đã từng làm Đặng Tiểu Bình giận tím mặt mỗi khi nhắc đến hai tiếng Việt Nam . Khuynh hướng ngã theo Hoa Kỳ gần đây của lãnh đaọ đảng CSVN làm cho Trung Quốc hồi tưởng lại lúc Lê Duẫn vội vã đi Moscow, để ký kết hiệp ước song phương quân sự Việt-Sô, làm lò lửa quân sự của Trung-Việt nóng lên. Vì vậy, những bước đi dọ dẫm của Hà Nội với Hoa Kỳ chỉ là sự lập lại chiến lược đối đầu thập niên 70. Nếu có khác thì người anh cả để Hà nội dựa lưng không còn là Liên Sô vĩ đại, mà chính là tên đế quốc đầu sỏ Mỹ.
Hoa Kỳ muốn ảnh hưởng Việt Nam trên cả kinh tế lẫn quân sự. Nguyên một vùng ở phiá Nam Trung Quốc, cửa ngõ xuống Đông Nam Á, chỉ Việt Nam đủ khả năng ngăn chận. Những mâu thuẩn có tính lịch sử, những đụng độ quân sự, vị trí chiến lược của Việt nam đối với Đông Nam Á về đất liền lẫn biển Đông, kinh nghiệm đối đầu của Việt Nam với Trung quốc, thêm quá khứ bị đô hộ và nghi ngờ dã tâm bành trướng. Việt Nam giữ vị trí hoàn hảo nhất để làm con chốt trong bàn cờ kinh tế, chính trị và quân sự. Vì vậy, trong mắt cũa những chiến lược gia Hoa Kỳ, họ không nghi ngờ về tầm nhìn và tính đúng đắn của chiến lược be bờ. Báo cáo thứ trưởng Bộ Ngoại Giao Mỹ trước Ủy ban Quan hệ Thế giới thuộc Quốc Hội Việt Nam đang trở thành đối tác quan trọng đối với Mỹ ở khu vực Đông Nam Á trong những năm sắp tới(1)Cùng với những chuyển động ngoại giao của hai nước, thể hiện rõ chính sách của Mỹ đối với Việt Nam.
Trong cuộc đìều trần trước quốc hội về quan hệ Việt-Mỹ, khi hỏi thái độ Việt Nam thế nào về khả năng hợp tác quân sự giữa hai nước. Liệu họ có quên đi quá khứ của cuộc chiến Mỹ-Việt để nhắm đến tương lai hay chưa?Ông Đô đốc Hải quân Hoa kỳ, Dennis Blair trả lời Những người Việt Nam đang giữ vị trí cao cấp trong lãnh vực quân sự đều nhắm đến tương lai, những hợp tác trong quá khứ cũng như hiện nay giữa hai nước chỉ có mục tiêu ôn cố để tri tân
Ở đây, quan niệm của Đặng Tiểu Bình và Hoa kỳ giống nhau. Mèo trắng hay đen gì cũng được miễn bắt được chuột. Điều này đồng nghĩa với chiến lược của Mỹ, Dân chủ hay độc tài không phải vấn đề, quan trọng là chính quyền đó có cùng mục tiêu hay không
Vì vậy, đối với Nhà Trắng, Việt Nam dân chủ hay độc tài không phải là mối bận tâm. Một Việt Nam thuần phục, chấp nhận vai trò con chốt, làm đồng minh quân sự chính là điều Hoa Kỳ muốn nhắm đến. Do đó, những nhượng bộ của Mỹ trước hội nghị APEC đủ xác nhận bản chất của chính quyền George Bush. Thực ra, điều này cũng chỉ thể hiện quan niệm thực tiển về chính trị của người Mỹ, cho dù đảng Cộng Hoà hay Dân Chủ có nắm chính quyền.
Khi nắm chức Bộ trưởng Bộ ngoaị giao, bà Condoleezza Rice đã vạch ra sách lược ngoại giao của chính phủ Mỹ trong vùng Đông Nam Á như sau:Ổn định trước nhất để nắm bắt cơ hội và sau đó mới thúc đẩy và khuyến khích nền tự do quốc gia.Chính sách này cần được thực hiện trong quan hệ đa phương và hợp tác song phương. (2)
Vai Trò Con Chốt Việt Nam
Việt Nam đã từng đi dây rất khéo để làm vừa lòng Trung Quốc và Liên Sô trong thời chiến tranh chống Mỹ. Giờ đây họ phải lật lại bài bản đó để học. Trước khi ông Chủ tịch nước Việt Nam đi Mỹ, Nguyễn Minh Triết đã đến Trung Quốc. Cũng cần nhắc lại là khi Bộ trưởng ngoại giao Phạm Gia Khiêm đến Hoa Thịnh Đốn, Khiêm đã phải ghé thăm Bắc Kinh rồi mới về Hà Nội. Nó là một hình thức triều cống của thế kỷ 21 mà một chính phủ độc tài, chuyên chế không do dân bầu, không mang tính chính thống nên đối ngoại thì nuốt nhục, đối nội thì độc đoán, trơ lỳ. Thiếu sức mạnh dân tộc, sức mạnh nền tảng để giữ nước khi biến loạn. Chế độ Hà nội không đủ sức tự vệ, giữ lấy chính quyền nếu có quốc biến. Trong bối cảnh đó, một cuộc chiến tranh quốc gia xãy ra, thắng bại đã phân minh.
Về phía Hoa kỳ, chiến lược lưởng cực nhằm sử dụng Việt Nam để ngăn chận ảnh hưởng Trung Quốc không mới mẻ gì. Nó chỉ lập lại quan niệm cũ của thời chiến tranh nóng. Sau nhiều thập niên nắm cây gậy thần chiến tranh, Hoa kỳ vẫn không thay đổi quan niệm chiến lược quân sự. Dựa vào khả năng tối tân, trông cậy nơi sức mạnh vũ khí hiện đại. Hoa kỳ chỉ có thể thắng ở chiến thuật thần tốc,tìm diệt, nhưng không bảo đảm yếu tố giữ quân lâu dài. Chiếm thành dễ, giữ thành mới khó. Những diễn biến quân sự từ xưa và cận đại của quân sử Hoa kỳ chứng minh điều này. Thất bại sau cuộc chiến Việt Nam , sa lầy ở A Phú Hãn và Iraq là bài học cụ thể. Với bản tính thực dụng, và chưa bao giờ bị ngoại xâm, người Mỹ quên mất yếu tố để thắng trong chiến tranh, ngoài sức mạnh về vũ khí, ý chí dân tộc tự quyết mang yếu tố quyết định.
Vì vậy, tham vọng trang bị quân sự cho VN nhằm cầm chân Trung quốc không phải là sách lược tối ưu. Cho dù Hoa Kỳ tân trang tận răng, Việt Nam không phải là đối thủ của Trung Quốc. Một Việt Nam mạnh về quân sự chỉ làm tăng thêm sự khiêu khích đối với Trung Quốc, gây ảnh hưởng không an tâm cho các quốc gia Đông Nam Á, đồng thời tạo cơ hội để chế độ độc tài tiếp tục đàn áp, đối đầu với khát vọng dân chủ. Về mặt đạo đức, Hoa kỳ đang tiếp tay cho Việt Nam để củng cố chính quyền toàn trị, đi ngược lại xu hướng của nhân dân: một Việt Nam tự do và dân chủ. Nói cách khác, vì quyền lợi quân sự, chính phủ Hoa kỳ nuôi dưỡng chế độ độc tài khi viện trợ quân sự, vũ khí cho Việt Nam .
Trung Quốc đang trổi dậy như một cường quốc về kinh tế lẫn quân sự sau hai thập niên canh tân. Những khoản tiền khổng lồ nhằm hiện đại hoá quân sự từ sau cuộc chiến Trung Việt, không riêng Việt Nam mà Mỹ cũng lo ngại. Theo ước lượng của giới tình báo, năm ngoái, Trung quốc chi tiêu cho quốc phòng đã gần 45 tỷ dollars. Với những mâu thuẩn, tranh dành quyền lợi về kinh tế, lãnh hải giữa các quốc gia Đông Nam Á, chạm trán quân sự Việt Nam và Trung Quốc có khả năng xảy ra, vì hai nước có chung một biên giới và từng mâu thuẩn sâu sắc về lịch sử.
Thượng sách, Trung quốc làm kiệt quệ Việt Nam bằng chiến tranh kinh tế, môi trường và chính trị. Hàng giả, hàng nhái, hàng rẻ đã ào ạt vượt biên giới tràn ngập Việt Nam từ nhiều năm nay. Số lượng tiền giả lưu hành tại Việt Nam hết sức tinh vi, tiền giấy nhựa polymer nhà nước cộng sản vừa phát hành thì vài tháng sau thị trường đã lưu hành tiền giả. Trình độ kỷ thuật in, tầm vóc và nguồn phát hành công an Hà nội biết nhưng vẫn ngậm tâm. Các dự án xây dựng đê điều của Trung Quốc, ngăn chận lượng nước chảy xuống phiá Nam có nguy cơ kiểm soát và tác động môi trường,làm thiếu nước hoặc ngập lụt nếu cần. Mới đây các vùng biển Việt Nam đãbị ô nhiễm nặng vì dầu loang xuất phát từ phiá Bắc. Nhiều khu vực du lịch đã bị ảnh hưởng trầm trọng, chưa tính đến những hậu quả lâu dài về môi sinh cho tôm cá, làm thiệt hại trử lượng và khả năng đánh bắt thuỷ sản dọc bờ biển Việt Nam nhiều chục năm về sau. Về chính trị, liên tục cho tay sai, phe nhóm gây khủng hoảng nội bộ, tạo các biến động giả, tung các vu cáo vì an ninh nội bộ để đàn áp dân chủ và các khuynh hướng tiến bộ,nhằm đẩy Việt Nam xa dần ảnh hưởng Mỹ.
Hạ sách, tấn công trực diện. Tuy nhiên, thế giới ngày nay không thuận lợi cho một cuộc chiến tranh xâm lăng lâu dài. Những chạm trán quân sự ngắn hạn, nhanh chóng tấn công toàn diện để triệt hạ, tàn phá rồi rút lui là những chiến lược quân sự Trung Quốc toan tính. Cuộc chiến Việt Trung là thí dụ thuyết phục, bất ngờ tấn công, tàn phá và nhanh chóng rút lui để tránh sa lầy và sức ép dư luận thế giới. Đây là những chiến lược quân sự, con cháu Tôn Tử đang thực hiện, không những áp dụng đối với Việt Nam mà ngay cả đối với các quốc gia khác. Trung quốc thừa hiểu, họ có thể bất ngờ tấn công Việt Nam nhưng không thể xâm lăng lâu dài. Cả ngàn năm trước họ đã thất bại thì hiện tại hay tương lai không khác biệt. Tuy nhiên, một chính quyền Việt Nam độc tài, yếu kém về cai trị, mất lòng dân sẽ tạo cơ hội cho Trung Quốc làm suy yếu và tấn công hủy diệt. Ngược lại một chính thể tự chủ, do dân bầu và tiềm ẩn sức mạnh dân tộc, Trung quốc sẽ thất bại nếu có tham vọng xâm lăng.
Các chính sách dựa vào sức mạnh quân sự để đối đầu ẩn chứa những hiễm hoạ xung đột.Hay hỗ trợ chính quyền độc tài, một chính quyền không đại diện cho dân, không do dân bầu, để tìm kiếm lợi ích quốc gia chỉ đắc dụng ngắn hạn, không bền vững và lâu dài. Chính quyền, đảng phái chỉ là phương tiện, dân tộc mới là cứu cánh.Một Việt Nam tự do dân chủ, phát triển về kinh tế, độc lập về chính trị và quân sự, chính là mục tiêu mà Việt Nam và Hoa Kỳ cần quan tâm.
California - Ngày 10 tháng 5 năm 2007 Ngày đảng viên ĐảngDCND bi tuyên án tù vì đấu tranh cho Nhân quyền - Tự do -Dân chủ cho Việt Nam .
---------
(1)Viet Nam is also emerging as a regional player, a role that will be increasingly important to U.S. interests in East Asia in the coming years.
(2)Eric G. John, Deputy Assistant Secretary, East Asian and Pacific Affairs Secretary Rice articulated our goals in the region: security, opportunity, freedom. Against this backdrop of favorable trends and challenging issues, we seek to promote policies to achieve the Secretary's goals through strong multilateral and bilateral engagement.
"Điều 88 thực chấtchính là hai cái còng số 8 do đảng Cộng sản Viêt Nam sáng tạo để triệt hạ các tiếng nói dân chủ"
Trong những năm 2000, khi có nhu cầu đàn áp các nhà bất đồng chính kiến, nhà cầm quyền Hà Nội thường tạo dựng ra các tội danh tưởng tượng để truy tố, gán ghép phạm tội một cách tuỳ tiện, vô văn hoá và thô bạo. Những tội danh nặng và thông dụng lúc đó thường là tội gián điệp, vi phạm điều 80 luật hình sự nước Cộng Hoà XHCNVN.Các bộ máy cầm quyền cố gắng vận dụng trí sáng tạo nhằm đặt ra một số tội hết sức trẻ con để truy tố những nhà dân chủ. Anh Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Vũ Bình, bác sĩ Phạm Hồng Sơn đã bị kết án tội gián điệp này. Ngay cả ông Hà Sĩ Phu, ông Lê Hồng Hà cũng từng bị gán ghép không thể tưởng tượng, đó là tội tiết lộ bí mật nhà nước. Lý do ấu trĩ đến độ cả nước và dư luận thê giới phải ngạc nhiên chỉ vì ông Hà Sĩ Phu, ông Lê Hồng Hà có lưu giữ bức thư của Ông Võ Văn Kiệt, viết góp ý cho Bộ Chính Trị.
Hiện nay bài bản tội gián điệp, tội tiết lộ an ninh quốc gia không còn ăn khách, vừa lạc điệu, nhãm nhí lại vừa không thuyết phục nên các quan công an tìm cách đề ra những tội danh khác. Tên có thể khác nhưng án tù, giọng điệu cáo buộc thì không có gì khác. Vì vậy, tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam đã được Hà Nội tung ra, thay thế tội gián điệp nhưng bản chất và mức độ gán ghép thì giống nhau. Đợt trấn áp gần đầy, Hà Nội đã dùng tội danh này để bắt hàng loạt các nhà dân chủ gồm linh mục Nguyễn Văn Lý, các đảng viên đảng Thăng Tiến, đảng viên Đảng Vì Dân, luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Luật sư Lê Quốc Quân, nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ, đảng viên đảng Dân chủ Nhân dân v.v.. Ngay cá nhân tôi, sau khi bị vu khống tội khủng bố trên các cơ quan ngôn luận trong nước. Hà Nội trắng trợn chính thức tuyên bố với các phóng viên nước ngoài là Đỗ Thành Công đã vi phạm tội trạng trên, nhưng thực chất lệnh bắt khẩn cấp và lệnh phê chuẩn tạm giam từ Viện kiểm sát cũng thu gọn trong phạm vi điều 88.
Hình báo Công An - Áp giải Đỗ Thành Công ra sân bay
Mới đây, Hà nội đã chính thức công bố xử các đảng viên Đảng Dân chủ Nhân dân, gồm bác sĩ Lê Nguyên Sang, ký giả Huỳnh Nguyên Đạo và luật sư Nguyễn Bắc Truyễn tội tuyên truyền chống nhà nước, vi phạm điều 88. Riêng anh Trần Quốc Hiền, thành viên khối 8406 và là phát ngôn nhân của Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông Việt Nam bị truy tố hai tội, tuyên truyền chống nhà nước tức vi phạm điều 88 và phá hoại an ninh quốc gia, điều 89 luật hình sự.
Ký giả Huỳnh Nguyên Đạo và Bs. Lê Nguyên Sang
Ls. Nguyễn Bắc Truyển
Ls. Trần Quốc Hiền
Bản tin Người Lao Động viết theo lịch xét xử của TAND TPHCM, ngày 10-5 sẽ xét xử Lê Nguyên Sang, Huỳnh Nguyên Đạo và Nguyễn Bắc Truyển về tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam tội phạm và hình phạt được quy định tại điểm a, c, khoản 1, điều 88 Bộ Luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam. Ngày 15-5, tòa sẽ xét xử Trần Quốc Hiền về tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam và phá rối an ninh tội phạm và hình phạt được quy định tại điểm a, c, khoản 1, điều 88 và khoản 1, điều 89 Bộ Luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam.
Lê Nguyên Sang, SN 1959, bác sĩ, trú tại quận Tân Bình - TPHCM. Sang thực hiện chỉ đạo của Đỗ Công Thành (Việt kiều Mỹ, đã bị trục xuất khỏi VN tháng 9- 2006) đã in khoảng 1600 tờ truyền đơn xuyên tạc sự thật, chống Đảng và Nhà nước. Sau đó đồng bọn của Sang đã rải truyền đơn ở nhiều nơi tại TPHCM. Nguyễn Bắc Truyển, SN 1968, trú tại quận 1 - TPHCM. Truyển là giám đốc Công ty TNHH Việt Thịnh Phú. Truyển đã nhận lời tham gia một tổ chức phản động và được Thành giao nhiệm vụ xây dựng mạng lưới của chúng tại TPHCM. Thành còn giao cho Truyển rải truyền đơn, tập hợp biểu tình nhưng Truyển sợ bị bắt nên không thực hiện. Huỳnh Nguyên Đạo, SN 1968, trú tại quận Tân Bình, TPHCM. Đạo là giám đốc Công ty TNHH Liên Hiệp Huỳnh. Theo chỉ đạo của Thành, Đạo đã viết nhiều bài làm nhiệm vụ tuyên vận và đi rải hơn 400 tờ truyền đơn (do Sang in).
Trần Quốc Hiền, SN 1965, trú tại quận 3 - TPHCM. Hiền là giám đốc Công ty TNHH Tư vấn Luật Sài Gòn. Núp dưới chiêu bài giúp đỡ nhân đạo cho những người dân oan đi khiếu kiện, Hiền đã lôi kéo, kích động một số người đi khiếu kiện, biểu tình. Hiền còn viết và phát tán một số tài liệu trên mạng Internet xuyên tạc sự thật, kích động chia rẽ dân tộc, chia rẽ nhân dân với Đảng và Nhà nước
Đối với trường hợp của Luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân, tin về việc bắt giữ Đài và Công Nhân trên các cơ quan tuyên truyền như sau: Đài và Công Nhân có hành vi "xuyên tạc chủ trương chính sách của nhà nước về dân chủ, nhân quyền"VKSND Hà Nội xác định, lợi dụng việc hành nghề luật sư, Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân sử dụng Văn phòng Thiên Ân để thực hiện hành vi tuyên truyền, chống nhà nước. Lê Thị Công Nhân tham gia khối 8406 và là phát ngôn viên của "đảng Việt Nam thăng tiến". Khám nơi ở của Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài, lực lượng chức năng thu gần 150 đầu tài liệu. Trong số này có một số sách, bán nguyệt san, tập san bị cấm lưu hành. Tài liệu "tuyên ngôn tự do dân chủ cho Việt Nam" của khối 8406 hay tài liệu kêu gọi tẩy chay bầu cử Quốc hội khóa 12 cũng được tìm thấy. Từ tháng 12/2006, Nguyễn Văn Đài tuyên truyền thành lập "đảng dân chủ thế kỷ 21", "đảng Việt Nam thăng tiến", "khối 8406". Học viên tham dự lớp học do Đài mở được phát tài liệu, tiền, hứa tài trợ đi du học nước ngoài, tạo việc làm.
Theo luật hình sự, điều 88 tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCHVN qui định: Những hành vi sau đây nhằm chống lại nước CHXHCNVN thị bị phạt tù từ 3 đến 12 năm gồm:
a-tuyên truyền xuyên tạc phỉ báng chính quyền
b-tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang
c-làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống nhà nước CHXHCNVN
Điều 88 thực chấtchính là hai cái còng số 8 do đảng Cộng sản Viêt Nam sáng tạo để triệt hạ các tiếng nói dân chủ. Còng số 8 thứ nhất dùng để khoá tay, không cho viết, không cho phổ biến, truyền tải tin tức trên các phương tiện thông tin đại chúng, trên mạng, triệt hạ quyền tự do tư tưởng. Cái còng số 8 thứ hai để khóa mồm, không cho nói, thể hiện quan điểm, chính kiến, huỷ diệt quyền tự do phát biểu của nhân dân.
Đối với nhà nước cộng sản, việc sử dụng ngôn từ sai lệnh nhằm chính trị hoá hay hình sự hoá chỉ có mục tiêu đánh lưà dư luận. Để bóp méo sự thực, đầu độc và tuyên truyền quần chúng, họ vu cáo các hoạt động cho dân chủ, phổ biến quan điểm đa nguyên đa đảng, chỉ trích chính sách sai lầm của Đảng, phê bình các hiện tượng tiêu cực, tham nhũng là tuyên truyền chống nhà nước Việt nam. Bị bắt vì phổ biến quan điểm chính trị thì không thể nằm trong phạm trù hình sự, đây là vụ án chính trị cho dù đảng và nhà nước Việt Nam cố tình tránh né, dư luận vần thừa hiểu bản chất của vấn đề. Tuy nhiên vì không dám đề cập đến các khiá cạnh chính trị, sợ hãi ảnh hưởng lan truyền của tư tưởng chính trị, Hà Nội gân cổ, không liêm sĩ tuyên bố Việt nam không có tù chính trị, chúng tôi chỉ giam cầm những người vi phạm pháp luật, tức tù hình sự, không phải tù chính trị. Nói cách khác, Hà Nội muốn nhấn mạnh đối với dư luận, ở Việt Nam 85 triệu dân đứng sau lưng Đảng, không ai phản đối đường lối chính trị của Đảng, những người bị bắt, bị truy tố là những kẻ vi phạm tội hình sự.
Vậy thì lý giải thế nào nếu phạm tội hình sự mà ra tòa không dám cho nói, phải bịt mồm. Thuyết phục thế nào nếu vi phạm hình sự mà không cho luật sư biện hộ, nghiên cứu hồ sơ, hoặc thông tin chỉ có vài ngày trước phiên toà. Giải thích ra sao giữa trường hợp các quan chức tham nhũng phạm tội hình sư như Thứ trưởng Mai Văn Dậu ra tòa có luật sư biện hộ, có phóng viên trong ngoài tham dự đông đủ, có gia đình thân nhân mời dự phiên toà. Còn hình sự như Linh mục Nguyễn Văn Lý, hay Luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Bác sĩ Lê Nguyên Sang, Ký giả Huỳnh Nguyên Đạo, Luật sư Nguyễn Bắc Truyễn, Trần Quốc Hiền và nhiều nhà bất đồng chính kiến khác thì hoàn toàn bị tước đoạt các quyền căn bản, bị xâm phạm nhân phẩm thô bạo, bị còng tay, bị bịt mồm, không dám cho công khai phát biểu như trường hợp Linh mục Nguyễn Văn Lý.
Thực chất, những quyền mà Hiến Pháp nước CHXHCNVN đã long trong ghi đậm trên các điều khoản dưới đây chỉ là bánh vẽ, không có giá trị pháp lý đối với chế độ toàn trị, họ đã vi phạm và sẳn sàng chà đạp bất cứ lúc nào. Nếu Mao viết Quyền lực nằm trên nòng súng, thì Hà Nội ranh hơn, họ chủ trương kín Miệng tao là pháp luật.
Điều 69: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo qui định pháp luật
Điều 71: Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khỏe, danh dự và nhân phẩm Nghiêm cấmmọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân.
Điều 73: Công dân có quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở ..Thư tín, điện thoại, điện tín của công dân được bảo đảm an toàn và bí mật.
Điều 131: Toà án nhân dân xét xử công khai, trừ trường hợp do luật định
Điều 132: Quyền bào chữa của bị cáo được bảo đảm. Bị cáo có thể tự bào chửa hoặc nhờ người khác bào chửa cho mình. Tổ chức luật sư được thành lập để giúp bị cáo và các đương sự khác bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình
Tất cả những điều trên nếu Việt Nam lấy Hiến Pháp CHXHCNVN làm căn bản Pháp trị, đặt các tiêu chuẩn và mực thước hiến định để giải quyết những vi phạm, mâu thuẩn trong xã hội thì những vụ việc công an trấn áp, vu cáo các nhà dân chủ, giam cầm tuỳ tiện cho thấy Hà Nội đã vi phạm Hiến Pháp của họ một cách có hệ thống và thô bạo.
Về mặt ngôn từ, không có ranh giới giữa cái gọi là tuyên truyền hay tàng trử, lưu trử tài liệu tuyền truyền trong điều 88 so với phổ biến quan điểm thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí v.v của điều 69 Hiến Pháp CHXHCNVN hay quyền tìm kiếm, thu nhận,phân phát tin tức và ý kiến qua moị phương tiện truyền thông của điều 19, Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.
Khôngthể lý giải nhập nhằng kiểu vỡ lòng, vô văn hoá, cả vú lấp miệng em cho lấy được như phê bình, chỉ trích các chính sách sai trái của nhà nước, tham nhũng của viên chức Đảng là âm mưu chống nhà nước Việt nam. Không thể đánh đồng việc tham gia hay lập đảng, hội hoặc biểu tình đòi quyền làm người là phản động, âm mưu lật đổ nhà nước Việt nam, là vi phạm pháp luật dựa theo điều 4 khi mà điều 69 trong Hiến pháp lại long trọng xác nhận ngược lại, nhân dân có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo qui định pháp luật.
Điều 4 Hiến pháp viết Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật."
Không nói đến bản chất lạc hậu của đại biểu trung thành của giai cấp công nhân trong tình hình Việt Nam hiện nay, vì chính công nhân là giai cấp đang bị đảng CSVNbóc lột đến tận xương tủy. Không đề cập đến sự theo đuôi của chủ nghĩa Mác-Lênin khi chính tổ quốc của Lênin đã vứt bỏ chủ nghĩa phản động này. Điều 4 Hiến pháp không ngăn cấm sự thành lập các đảng phái đối lập. Điều 4 chỉ xác định vai trò lãnh đạo Nhà nước và xã hội của Đảng CSVN. Và điều này tôi đã nhiều lần tranh luận cùng với các cán bộ cao cấp của đảng CSVN ngay trong trại giam số 4 Phan Đăng Lưu. Họ đã không thể biện minh, thuyết phục được tính lý luận ngoài việc dùng vũ lực để áp đặt, theo cung cách miệng tao là pháp luật.
Nếu đảng cộng sản Việt Nam cho rằng các Đảng phái, Tổ chức vừa thành lập ở Việt Nam như Đảng Dân chủ Nhân dân, Đảng Dân chủ 21, Đảng Thăng Tiến, Liên Minh Dân chủ và Nhân Quyền, Khối 8406 v.v..là bất hợp pháp, vi phạm điều 4 thì Đảng CSVN đã không nắm vững toàn bộ nội dung của điều 4. Hay nói cách khác họ cần phải viết lại điều 4, công khai minh thị cấm các đảng phái thành lập và hoạt động đối lập lại Đảng CSVN.Cụm từ Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật được hiểu chỉ dành riêng cho Đảng CSVN bao gồm các đoàn thể tay sai Đoàn Thanh Niên Cộng sản VN, Mặt Trận Tổ Quốc v.v không ám chỉ đến các đảng và tổ chức độc lập với đảng CSVN.
Điều 4 minh thị, đảng CSVN lấy chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam. Hiện nay chủ nghĩa Mác đã chết.Lenin đã bị chính ngay đất nước Lenin vất vào sọt rác. Còn lạitư tưởng Hồ Chí Minh thì chỉ là một mớ bầy nhầy. Khi ông viết giống Mao, lúc bắt chước Khổng, có lúc lập lờ sao chép bản Tuyên ngôn lập quốc của Hoa Kỳ. Nhiều lần giã mạo viết sách để tự khen mình. Hồi ông Hồ ở Paris, từng viết bài đăng công khai trên các tạp chí cộng sản, kêu gọi đánh đổ chủ nghĩa thực dân Pháp. Những bài viết đó không bị qui chụp tội tuyên truyền chống nhà nước. Chế độ thực dân không truy tố ông Hồ lúc sống ở Pháp. Mác khi kêu gọi vô sản khắp nơi trên thế giới đoàn kết lại để lật đổ chế độ tư bản vẫn không bị gán ghép tội xúi dục bạo loạn. Riêng Stalin-Lênin, với chủ trương cách mạng thường trực, nhúng tay lũng đọan các phong trào cộng sản ở nhiều nơi trên thế giới vẫn không bị lên án là có hành vi xen lấn nội bộ, xâm phạm chủ quyền các quốc gia khác.Cụ thể nhất, hồi ông Hồ còn là cán bộ của Quốc tế Cộng sản đảng, đã từng nhận lương, tiền tài trợ của đảng cộng sản Nga để hoạt động. Đế quốc, thực dân vẫn còn liêm sĩ, đã không vu cáo ông Hồ tội nhận tiền của tình báo, phản động nước ngoài.
Đảngcộng sản Việt Nam hiện nay rêu rao những nhà đấu tranh dân chủ nhận tài trợ từ Việt Kiều để chống phá chế độ. Rìêng các cáo buộc cho lực lượng người Việt hải ngoại phản động, đảng phái thành lập ở hải ngoại là khủng bố, là thành phần nước ngoài, không mang tính dân tộc v.v.. thì đảng CSVN giải thích thế nào về quá trình hình thành của họ? Chính đảng CSVN đã du nhập và tôn thờ một chủ thuyết ngoại lại mang tính khủng bố và tàn ác nhất trong lịch sữ nhân loại. Đảng CSVN cũng khởi đầu tại Hương Cảng do một số đảng viên cộng sản lưu vong, chạy ra nước ngoài sinh sống và hoạt động, không phải thành lập ngay trong đất nước Việt Nam.
Nhà nước Cộng sản Việt Nam chủ trương vu cáo cho những hoạt động dân chủ, phổ biến quan điểm chính trị, hoạt động rải truyền đơn, in báo, vẽ khẩu hiệu v.v.. là phạm tội "tuyên truyền" kích động, âm mưu lật đổ nhà nước. Từ đó họ đề ra các khung án rất nặng, một mặt sử dụng luật rừng nhằm đàn áp thô bạo, mặt khác đánh đòn cân não triệt tiêu ý chí đối kháng trong nhân dân. Thực chất, những hoạt động dân chủ hiện nay tại Việt Nam đều dựa trên nguyên tắc đấu tranh ôn hoà, sử dụng ngay luật pháp của nhà nước để phản bác lại chính họ nhằm khai dụng thế công khai,hợp pháp, đấu tranh từng bước đưa Việt Nam ra khỏi quỹ đaọ độc đảng, độc tài.
Nếu trong quá trình chuyển hóa dân chủ, thay đổi chế độ là hệ quả của sự lột xác từ độc tài sang dân chủ, thì đó là tiến trình đi lên, hướng thiện do chính nhân dân mang yếu tố chủ đaọ. Các cá nhân, đảng, hội đoàn không có đủ sức mạnh để thay đổi một thể chế nếu không có sự hậu thuẩn của toàn dân. Những đảng phái, tổ chức, cá nhân chỉ làm công tác thông tin, tác động và giáo dục. Nhân dân chính là sức mạnh để thay đổi chế độ, làm chuyển biến nền chính thể từ độc tài sang dân chủ ôn hoà, không đổ máu. Vì vậy, nếu coi sự thay đổi thể chế độc tài sang dân chủ là lật đổ chế độ thì đó là tiến trình lật đổ dân chủ hoá ôn hoà, do nhân dân đóng vai trò mang tính quyết định. Không thể vu cáo các đảng phái, tổ chức, hội đoàn, cá nhân trong và ngoài nước âm mưu bạo loạn nhằm kích động để lật đổ nhà nước.
Đảng CSVN khi chủ trương đàn áp những nhà bất đồng chính kiến, các nhà lãnh đạo tinh thần, giam giữ các lãnh đạo và thành viên của Đảng Dân chủ Nhân dân, Đảng Thăng Tiến Việt Nam, Khối 8406, Liên Minh Dân chủ và Nhân quyền v.v.. họ không những vi phạm ngay các điều khoản đã xác nhận trongbản Hiến Pháp nước CHXHCNVN gồm các điều 4, 69, 71, 73, 132 . mà tệ hại hơn nữa, họ đã chà đạp bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, khi ký tên công nhận và tôn trọng các giá trị pháp luật của 30 điều khoản đã được Liên Hiệp Quốc thông qua, trong đó Hà nội vi phạm trầm trọng nhất điều 18, 19 và 20 như sau:
Điều 18: Mọi người đều có quyền về tự do tư tưởng, ý thức và tôn giáo. Quyền này bao gồm cả quyền tự do thay đổi tôn giáo hay tín ngưỡng, cũng như quyền tự do một mình hay liên hợp với những người khác, ở nơi công công hay tư nhân
Điều 19: Mọi người đều có quyền tự do suy nghĩ vá phát biểu tư tưởng. Quyền này bao gồm quyền tự do khu giữ ý kiến của mình, mà không sợ bị can thiệp; quyền tìm kiếm, thu nhận và phân phát tin tức và ý kiến qua mọi phương tiện truyền thông, bất kể các biên giới quốc gia
Điều 20: (1) Mọi người đều có quyền tự do hội họp và lập hội, một cách hoà bình. (2) Không một ai có thể bị cưỡng bách thống thuộc vào một hội đoàn nào.
Hôm tháng 4, 2007 vừa qua, nước Ba lan công bố quyết định khởi tố Đại tướng Wojciech Jaruzelski, nguyên Tổng bí thư đảng Cộng sản Ba Lan và nhiều đảng viên cao cấp khác về tội đã vi phạm Hiến pháp nước Cộng sản Ba lan. Trong thời gian giữ vai trò Tổng bí thư Đảng, Wojciech đã ban hành lệnh thiết quân luật nhằm đàn áp phong trào dân chủ. Nhiều nhà dân chủ Ba lan và gia đình, thân nhân đã bị bắt giam, tra tấn, thủ tiêu và là nạn nhân trực tiếp vì lệnh thiết quân lực này. Quá trình điều tra của chính phủ dân chủ Ba lan hiện nay kết luận ban bố lệnh thiết quân lực để đàn áp phong trào dân chủ đã vi phạm Hiến pháp nước Cộng sản Ba Lan. Nếu bị tuyên án, và có tội ông cựu Tổng bí thư đảng Cộng sản Ba Lan có thể bị 8 năm tù.
Đảng CSVN, bất chấp hậu quả,đã dùng mọi thủ đoạn để bảo vệ thể chế độc tài. Họ chà đạp Hiến Pháp liên tục, có hệ thống và vi phạm các văn bản Quốc tế đã từng ký kết. Thái độ đó không những đặt CSVN ra khỏi thế giới văn minh của nhân loại mà còn là những bằng chứng để luận tội khi lịch sử sang trang. Những tội trạng này có cơ sở để đưa đảng CSVN ra vành móng ngưạ, trả lời trước công luận khi đất nước thực sự có Tự do và Dân chủ
Hãy cứ đợi đấy! Lịch sữ sẽ quay vòng và rất bất ngờ. Lãnh đạo Hà nội cùng những kẻ thừa sai có ngày sẽ trở thành nạn nhân của chính họ. Giống như Wojciech Jaruzelski nguyên Tổng bí thư đảng Cộng sản Ba Lan, hiện đang phải chờ ngày lãnh án tù.
Anh hùng tử nhưng hồn bất tử. Hai sinh viên Tiệp Jan Palach và Jan Zajic tự thiêu chết để phản đối cuộc xâm lăng của Liên sô hồi 1968.
Ngày 16 tháng 1 năm 1969, Jan Palach, 22 tuổi sinh viên trường Đại học Praha, khoa Triết đã tự thiêu tại Quảng trường Wenceslas để phản đối nước Nga xâm lăng Tiệp. Palach đến trước Viện bảo tàng quốc gia, cởi chiếc áo khoác, bình tỉnh bôi lên người một lớp bông gòn, tưới khắp mình chất dẫn hoả rồi châm lửa. Lá thư tuyệt mệnh anh viết trong túi xách cho biết anh tự nguyện là ngọn đuốc sống số một, anh tin rằng sẽ có các ngọn đuốc khác noi theo trước khi Tiêp Khắc xuống đường đình công.
Palach viết "cả nước đã đến giai đoạn tuyệt vọng, chỉ có cách duy nhất là tự thiêu để cảnh tỉnh nhân dân Tiệp". Nước Tiệp sôi xục, Praha rơi lệ, gần 800 ngàn người đã đưa tiễn anh lần cuối tại Praha. Ngày 25 tháng 2, cũng ngay tại Quảng trường Wenceslas. Người thanh niên 19 tuổi, Jan Zajic đã tự nguyện làm ngọn đuốc sống thứ hai. Jan Palach va Jan Zajic đã chết cho tương lai nước Tiệp.
Anh hùng tử nhưng hồn bất tử. Du khách đến Tiệp thường đến Công trường Wenceslas để tưởng nhớ hai anh. Không riêng gì nhân dân Tiệp, rất nhiều người nước ngoài khi đến Tiệp đã nghiêng mình, ngậm ngùi, thương tiếc, kính phục hai cái chết dũng cãm, đi vào lịch sử và xứng đáng để cả nước Tiệp tưởng niệm.
Cuộc cách mạng nhung ở Tiệp đã thừa hưởng tinh thần vô úy đó, những tuổi trẻ đàn em của Palach, của Zajic vào những năm 90 đã noi theo đàn anh cũa mình, hoà nhịp vào dòng chảy để cuộc cách mạng Tiệp thành công. Hiện nay, tại Tiệp Khắc, các viện bảo tàng thường xuyên chiếu lại những hình ảnh các cuộc đàn áp dã man của công an mật vụ thời cộng sản. Chứng tích sống của những kẻ tội phạm này đầy rẩy ở Tiệp, nơi các công viên nhỏ, các góc phố hẻo lánh, chợ v.v..những người từng một thời đem thân khuyển mã ra phục vụ chế độ độc tài. Hiện đang sống lây lất, nhiều người trong số họ là những kẻ không nhà, vất vưởng, không công ăn việc làm, phải xin ăn vì bị nhân dân xa lánh, khinh bỉ.
Là người đã từng tìm mọi cách nhằm thiết lập lại chế độ cộng sản cực quyền ở Liên Sô, ông V.Kriushkov, cựu chủ tịch cuối cùng củaKGB sau nhiều năm ngồi tù đã tỉnh ngộ và nhận xét "Những năm 1990 - 1991 là thời gian Ðảng CS Liên Xô trượt nhanh trên đường đi đến thảm kịch. Trong nhiều năm tồn tại, đảng như sống trong lồng kính, bởi đảng là lực lượng lãnh đạo trong một nhà nước mà không bị một thế lực nào dám chống lại ....Hàng chục năm dưới sự lãnh đạo toàn diện của đảng, các cơ cấu quản lý đất nước đã thích ứng với yếu tố này như một bộ phận hữu cơ của hệ thống nhà nước .. Ngay từ trước khi Liên Bang Xô Viết sụp đổ, Ðảng CS Liên Sô đã từ bỏ vai trò lãnh đạo cũa mình trong xã hội. Bằng cách đó đã mở ra môt thời đại mới về vật chất - thời đại đa đảng, thời đại cạnh tranh công khai giữa các quan điểm chính trị, kinh tế về các vấn đề cơ bản phát triển xã hội và thể chế nhà nước. Một chế độ như vậy dẫn tới thay đổi chính quyền bằng một đảng này hay đảng khác, hay một khối đảng này bằng khối đảng khác. Song điều đó cần phải trở thành kết quả đấu tranh chính trị, một sự thay đổi quyền lực hợp pháp, nói cách khác là một hiện tượng bình thường không có tình trạng khẩn cấp và bạo lực.(1)
Lịch sử chỉ là một sự lập lại và mang tính sòng phẳng.Không ai bỏ thời gian đến thăm các nghĩa trang quốc gia để ngã mũ cúi chào những lãnh tụ cộng sản một thời hét ra lửa. Nhưng ngược lại, đài tưởng niệm của những anh hùng vị nước vong thân tràn ngập các vòng hoa. Trong suốt chiều dài của cuộc đấu tranh dành lại nhân quyền, tự do và dân chủ cho dân tộc Việt, có rất nhiều người đã nằm xuống. Có người mang tên, có người vô danh nhưng họ sẽ có một chổ đứng xứng đáng như Palach, Zajic của nhân dân Tiệp.
Cuộc đấu tranh cho nhân quyền, tự do và dân chủ hiện nay khó khăn và khắc nghiệt. Tuy nhiên,so với những hy sinh và gian khó cũa các bậc đàn anh từ thời chống Pháp hay gần đây lúc cực thịnh của chế độ độc tài thì vẫn còn dễ hơn nhiều.Chúng ta không có can đảm ngữa cổ nhìn lưỡi gươm rơi xuống đầu mình, cũng không có hào khí bước ra pháp trường nhưng chúng ta phải có thừa dũng khí để chấp nhận những hậu quả nặng nề nhất.
Khi lãnh đạo của Việt Nam Quốc Dân Đảng bước lên máy chém. Họ biết họ chết cho dân tộc độc lập, tự do. Khi anh Trần Văn Bá tiến ra pháp trường, anh không xin khoan hồng vì anh chết cho lý tưởng dân chủ. Các chế độ cường quyền tồn tại nhờ vào lòng sợ hãi của quần chúng. Qui luật của lịch sữ đã khẳng định, khi đám đông ngẩng đầu đi đến nhà tù thì chế độ độc tài phải cáo chung.
Những Nguyễn Vũ Bình, Huỳnh Nguyên Đạo,Lê Nguyên Sang, Nguyễn Bắc Truyễn, Nguyễn Tấn Hoành, Trần Thị Lê Hồng, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Lý v.v là những người đang gánh án cho cả dân tộc. Cuộc đấu tranh dành lại quyền tự quyết cho Việt Nam không phải chỉ gồm những lời tung hô sáo hay những bài văn bóng bảy. Khí phách dân tộc nằm ở cốt lõi lấy chí nhân thay cường đạo. Một đất nước lụn bại, một dân tộc ươn hèn thì Việt Nam đã không tồn tại đến hôm nay.
Chuyến đi dọn đường của Bộ trưởng Bộ ngoại giao kiêm Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm đã được tính toán rất kỷ. Hà Nội tránh làm những điều gì có thể mất mặt ông Khiêm và không muốn cuộc vận động ngoại giao sẽ bị những phản ứng bất lợi về ngoại vận.
Sau đợt thành công tổ chức Hội nghị APEC năm ngoái, Hà nội đã liên tiếp đạt những thành quả trên chính trường thế giới. Vì vậy, cuộc viếng thăm Hoa Thịnh Đốn để chuẩn bị cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch Nguyễn Minh Triết đến Mỹ phải đặt trong tầm ngắm tối quan trọng. Hà Nội cần khai dụng bước thắng lợi của ảnh hưởng và uy tín từ APEC để dành tiếp những thành quả khác, trong đó không thể bỏ quên việc chuẩn bị vai trò Việt Nam nhằm nắm một vị trí trong Liên Hiệp Quốc, đó là cái ghế trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, đại diện một số quốc gia vùng Á Châu.
Tuy nhiên, cuộc đàn áp những nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền hồi tháng 2 năm nay và gia tăng cường độ ráo riết khi Phạm Gia Khiêm vừa đặt chân lên nước Mỹ trong tháng 3, đã cho thấy hy vọng Việt Nam giữ được bộ mặt sạch sẽ về tôn trọng nhân quyền đã bị hoen ố. Đầu tiên là bản lên tiếng của nhiều Dân biểu Liên bang gồm bà Zoe Lofgren, bà Loretta Sanchez, ông Tom Davis, Chris Smith và Jeff Fortenberryđồng kêu gọi Ngoại trưởng Mỹ, bà Condoleezza Rice phải đặt vấn đề với Việt Nam về những hành động đàn áp nhân quyền. Cuộc họp báo ngay tại Toà nhà Quốc hội nhằm công bố nghị quyết của chính giới Mỹ, một ngày trước khi ông Khiêm trình bày về tình hình phát triển kinh tế và những thành quả Việt Nam đạt được nhằm vận động giới chức Lập pháp Mỹ đã đặt Hà Nội ở trong thế hoàn toàn bị động.
Hàng loạt các bản tin quốc tế đưa ra, cho thấy việc bắt giữ những nhân vật đối lập như Linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê thị Công Nhân là bằng chứng vi phạm nhân quyền khó chối cải. Rất nhiều giới chức ngoại giao Tây Âu đồng loạt lên án Hà Nội. Những vụ sách nhiễu, đấu tố, khủng bố nhiều nhân vật như Mục sư Nguyễn Hồng Quang, Nguyễn Công Chính, Hoà thượng Thích Thiện Minh, Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Đỗ Nam Hải, Trần Văn Hoà . là những nguồn tin thuyết phục. Những tin tức về các nhân vật đối lập đang bị giam cầm tại nhiều nhà tù, gồm đảng viên Đảng Dân chủ Nhân dân như bác sĩ Lê Nguyên Sang, ký giả Huỳnh Nguyên Đạo, Lê Trung Hiếu, luật sư Nguyễn Bắc Truyễn hay thành viên khối 8406 như Vũ Hoàng Hải, Phạm Bá Quang, hội viên Hiệp hội Đoàn kết Công Nông Việt Nam như Trần Quốc Hiền, Nguyễn Tấn Hoành, Đoàn Văn Diên, Trần thị Lê Hằng hay trường hợp Nguyễn Vũ Bình v.v..là những bằng chứng hùng hồn đặt Hà Nội ở thế không thể chạy tội về thành tích đàn áp nhân quyền.
Dù vậy, nếu không có cuộc bắt giữ Linh mục Nguyễn Văn Lý, Luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân và liên tiếp các đợt trấn áp ngay khi Ngoại trưởng Phạm Gia Khiêm đặt chân đến Mỹ, thì bộ máy quan lại ở Hà Nội cũng có thể ve vuốt được dư luận thế giới, nhất là phiá Hành Pháp Hoa Kỳ. Chính cuộc bố ráp những nhà đấu tranh dân chủ này là giọt nước làm tràn ly, có tính cân não và tính toán, đẩy vụ việc lên một tầm mức khác.
Sự kiện này, vừa đặt Hà Nội vô thế trận bị bễ mặt đối với dư luận thế giới và chính giới Mỹ, vừa đẩy chính phủ Bush ở thế đứng ngồi không yên vì khó biện minh, khi cách đây vài tháng bà ngoại trưởng Condoleezza Rice đã quyết định lấy Hà Nội ra khỏi danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo.
Tuy nhiên đó chỉ là bề mặt của một tảng băng. Cái phần chìm của cuộc đàn áp này mới là vấn đề. Câu hỏi đặt ra là tại sao lại đàn áp ngay lúc này? Và họ đang âm mưu những gì?
Rõ ràng mục tiêu của cuộc đàn áp những nhà đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam nằm trong bước tính toán của những thế lực dấu mặt. Mục tiêu gần là đặt giới chức ngoại giao Hà Nội vô thế bị đối đầu với phản ứng của thế giới và chính giới Mỹ, với dư luận người Việt hải ngoại, vì mở ra một vụ đàn áp nhân quyền tồi tệ nhằm làm hỏng chuyến đi ngoại vận của Phạm Gia Khiêm và vây cánh có khuynh hướng thân Mỹ. Mặt khác làm xấu mặt Hoa Kỳ, đặt phiá Hành Pháp vô vị trí khó xử, bị mất uy tín vì thời gian qua Tổng Thống Bush và đảng Cộng Hòa có thể đã có những hứa hẹn và điều này thể hiện qua chính sách ngoại giao rất thuận lợi cho Hà Nội.
Bối cảnh chính trị tại Việt Nam trên bề mặt quốc gia rất phức tạp. Khi ảnh hưởng của dư âm thành công APEC, WTO, PNTR đưa vai trò của Việt Nam xích gần phía Mỹ, thì ngược lại các khuynh hướng không thân Mỹ trong đảng CSVN bị co cụm và mất dần ảnh hưởng. Nhu cầu phản công để dành lại thế đứng, đặt những thế lực này liên kết các thế lực ngầm khác nhằm có những phản ứng thích đáng. Vì vậy, chuyến đi của ngoại trưởng Phạm Gia Khiêm đã được coi như cơ hội tốt để làm hỏng uy tín của ông Khiêm và nhiều vây cánh khác như Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết đang lăm le đưa Việt Nam nhích gần đến Hoa Thịnh Đốn.
Ông Bộ trưởng Bộ công an Lê Hồng Anh, Thứ trưởng Bộ công an Nguyễn Khánh Toàn và Nguyễn Văn Hưởng đã không làm điều gì có chủ ý và đáng khiển trách về mặt nội bộ. Nếu có khuyết điểm là vì chính bọn đội lốt tôn giáo hay những kẻ cơ hội chính tri móc nối với phản động có tổ chức nước ngoài đã có những "hành động nguy hại đến an ninh quốc gia đúng thời điểm đại diện cấp cao nhà nước ta đến Mỹ nên cần phải ngăn chận kịp thời". Rất tiếc, bài bản này không qua mặt được giới quan sát quốc tế và ngay trong chính nội bộ đang rạn nứt của đảng CSVN.
Trước và sau hội nghị APEC cũng như để được vào WTO, Hà Nội đã nhẹ tay với phong trào dân chủ. Nói cách khác họ đã làm ngơ dù Hà Nội có thể đàn áp tất cả những nhà dân chủ bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu trên đất nước Việt Nam. B ộ máy công an có khả năng sáng tạo và gán ghép họ bất cứ tội trạng gì, từ tội khủng bố, hay lật đổ chế độ đến tội tuyên truyền. Dù vậy, Hà Nội quyết định không tiến hành trước thời gian tiền hội nghị, vì Hà Nội muốn thấy thành quả của APEC và WTO. Tuy nhiên sau khi thành công, Hà Nội hoặc là đàn áp ngay, hoặc là đợi thời cơ thuận lợi. Thời gian và phương tiện nằm trong tay họ, còn những nhà dân chủ như cá nằm trong lưới. Bản chất của chế độ độc quyền là đàn áp bằng bạo lực, do vậy viễn ảnh một cuộc trấn áp sau hội nghị APEC đã được dự đoán. Hà Nội muốn bắt lúc nào cũng được. Đâu cần phải đợi ngay lúc ông Bộ Trưởng Ngoại Giao nước Cộng Hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đi Hoa Thịnh Đốn thì mới ra tay cất lưới.
Những quyết định về chính sách của đảng CSVN, cụ thể của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, chủ tịch Nguyễn Minh Triết hay tổng bí thư đảng Nông Đức Mạnh chỉ có ảnh hưởng thu hẹp trên bình diện quốc gia. Những tác động của các quyết định, chỉ đạo từ đảng CSVN không có tầm vóc vượt ra khỏi phạm vi Việt Nam, vì vị thế và vai trò Việt Nam chưa hội đủ điều kiện. Do đó, đối với bàn cờ thế giới, Việt Nam không thể thoát ra khỏi thân phận của kẻ đứng bên lề. Rất tiếc đảng CSVN vẫn chưa thấy được thân phận của họ, nên đã vô tình hay hữu ý trở thành những con cờ tự nguyện.
Trong cuộc chạy đua về ảnh hưởng vùng, sự trổi dậy của sức mạnh và tác động chính trị, kinh tế từ phiá Trung Quốc đặt Hoa Kỳ phải có chính sách be bờ. Việt Nam trở thành một trong những con chốt đáng được lưu tâm trên bàn cờ quân sự, kinh tế và chính trị Mỹ - Hoa.
Gần đây chính sách bao vây và ngăn chận khủng bố, đặt Hoa Kỳ vào nhu cầu tìm kiếm đồng minh chiến thuật. Việt Nam tự nguyện là đồng minh để có những đổi chác dễ dãi về các mối quan hệ song phương. Nhờ vậy, Hoa Kỳ đã làm ngơ cho Việt Nam những vi phạm nhân quyền, tạo điều kiện dễ dàng để Việt Nam có những tài trợ về tài chánh, giao thương và mới nhất là viện trợ, giúp đỡ mặt quân sự cho quân đội cộng sản Việt Nam.
Trong bối cảnh đó, Việt Nam phải đi dây, vừa làm vui lòng Hoa Kỳ, vừa ve vuốt Trung Quốc. Cuộc đàn áp những nhà dân chủ xảy ra ngay khi các lãnh đạo Hà Nội đến Hoa Thịnh Đốn nằm trong bước phản công của một bộ phận không thân Mỹ, vừa chủ ý tự nguyện làm hỏng uy tín của chính các lãnh đạo đảng CSVN như Pham Gia Khiêm, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, vừa kéo Việt Nam ra khỏi quỹ đạo của Mỹ. Tuy nhiên, cái đáng sợ nhất mà Lê Hồng Anh, Nguyễn Văn Hưởng và Nguyễn Khánh Toàn chưa thấy, là ở chổ họ đã tự nguyện biến thành con chốt để góp phần làm Việt Nam bị mất uy tín đối với thế giới, bị dư luận chính giới Hoa Kỳ nghi ngại. Do đó, quyền lợi lâu dài mà Việt Nam hy vọng từ các chuyến đi ngoại vận sắp tới của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, hay Chủ tịch Nguyễn Minh Triết sẽ khó lòng gặt hái được thành quả.
Với sự kiện đàn áp nhân quyền ngay trong thời điểm tối kỵ nhất về phương diện bang giao quốc gia, thành tích mà Hội Nhân Quyền Quốc Tế đã kêu lên một cuộc đàn áp nhân quyền tồi tệ nhất từ 20 năm qua thì Việt Nam rất khó lòng tìm kiếm hậu thuận từ phiá Hoa Kỳ và các quốc gia Châu Âu, để nắm cái ghế đại diện một số nước Châu Á trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Về lâu dài, những vận động như viện trợ kinh tế và yểm trợ quân sự để tân trang kỷ thuật cho quân đội Việt Nam cũng sẽ gặp những trở ngại và phản ứng từ phiá Quốc Hội Hoa Kỳ.
Nếu Việt Nam bị mất uy tín trên trường quốc tế, bị cô lập vùng và suy yếu về mặt kinh tế, quân sự. Thì đó không phải là ý đồ sâu xa của ông Bộ trưởng công an Lê Hồng Anh, ông Thứ trưởng Nguyễn Khánh Toàn và Nguyễn Văn Hưởng. Những ông này cũng chỉ là con chốt trong bối cảnh chính trị thế giới đầy bí ẩn.
Ngày 6 tháng 6 năm 1931, ông Hồ Chí Minh bị cảnh sát Anh bắt tại Hương Cảng (Hong Kong), sau đó giam tại nhà giam Victoria , Cửu Long (Kow Loon), Hương Cảng. Trong cuốn hồi ký tự thuật, viết dưới tên T. Lan, Hồ Chí Minh, xưng Bác cho biết:
"Từ tháng sáu đến tháng chín, tòa án họp 9 phiên. Mỗi phiên họp đều có cảnh sát vũ trang Anh và Ấn Độ gác khắp các cửa ra vào. Trong các phiên tòa có nhiều quan chức cao cấp đến xem. Vai chính là:
- 2 vị chánh án và phó án - 2 vi công tố, thay mặt "nhà vua" buộc tội - 2 vi luật sư cãi hộ
Các vị này đều mặc áo thụng đen và mang tóc giả theo lối đời xửa đời xưa. Trên bàn trước mặt mỗi vị có những chồng sách to tướng về luật lệ. Họ luôn luôn giở sách ra để dẫn chứng những lời họ trình bày. Thật là "nói có sách, mách có chứng".
Ông Lodobai (luật sư người Anh, chủ công ty luật RUSS, tình nguyện cải miễn phí cho ông Hồ) ngồi ở bàn và Bác ngồi trong vòng móng ngưạ đều không được nói gì hết. Khi muốn trao đổi ý kiến với nhau hoặc với thầy kiện, thì chỉ viết tóm tắt trên một miếng giấy nhỏ.
Lý lẽ của các thầy kiện tóm tắt là:
1- Việc bắt giam Bác là trái phép, vì Bác bị bắt giam từ hôm mồng 6 tháng sáu năm 1931, nhưng đến hôm 12 tháng sáu, Tổng Đốc Anh mới ký lệnh cho phép bắt.
2- Người công chức lấy cung đã làm trái phép vì y đã hỏi Bác những điều ngoài khuôn khổ của pháp luật đã qui định hỏi
3- Buộc Bác phải đáp tàu Pháp về Đông Dương, tức là cố ý giao Bác cho Pháp để chúng giết Bác, thế là trái phép.
Hai điểm trên, chính phủ và công tố đã phải nhận sai lầm. Nhưng quan tòa và công tố vẫn quyết định đuổi Bác về Đông Dương. Ông Lodobai chống án lên "Hội Đồng Nhà Vua" và nhờ luật sư Nowell Pritt ở Luân Đôn cãi hộ cho Bác. Khoảng cuối tháng giêng năm 1933, gần Tết âm lịch, "Hội Đồng Nhà Vua" xoá án và ra lệnh: Cho phép Bác tự do, đi đâu thì đi, miễn là ra khỏi Hương Cảng " (Hồ Chí Minh - (T. Lan) Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện, Nhà xuất bản chính trị quốc gia, Hà nội)
Nếu mà năm 1931 Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao thụ án tội của Bác, giao cho Nguyễn Mạnh Hiền viết bản cáo trạng, rồi để cho Nông Đức Mạnh quyết đinh bản án thì Bác bây giờ ở đâu?
Bác mà đòi Dân Chủ, thì Bác cũng Ở Tù.
Phiên tòa xử Ông Hồ Chí Minh tại Hương Cảng năm 1933, cách đây gần 70 năm vẫn còn văn minh và tiến bộ gấp triệu lần phiên tòa xử Lê Chí Quang tại Hà Nội ngày 8 tháng 11 năm 2002 . Trong khi tòa án đế quốc đã mất hơn 3 tháng để truy tố họ Hồ , mất 9 lần triệu tập phiên tòa, có luật sư của Hồ Chí Minh hiện diện, có đông đảo mọi người tham dự, có cho phép bị cáo trao đổi ý kiến với luật sự, có phản cung, biện luận, có tranh luận và sau cùng tòa đã phải tuyên án trả tự do cho ông Hồ Chí Minh.
Ngược lại, ngay tại Hà Nội, chế độ do chính ông Hồ Chí Minh khai sinh đã chỉ mất gần 4 tiếng đồng hồ để kết tội Lê Chí Quang. Không có luật sư biện hộ đúng theo tiêu chuẩn công pháp quốc tế, không có thân nhân, bạn bè, báo chí hiện diện. Bản án Lê Chí Quang đã được quyết định sẳn, tòa án "Nhân Dân Hà Nội" tuyên án 4 năm tù và 3 năm quản chế chỉ vì Quang dám đòi Dân Chủ.
Cũng may cho ông Hồ, nếu ông có sống lại dưới thời nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa mà dám đòi Dân Chủ, thì Hồ Chí Minh cũng bị Nông Đức Mạnh cho về B14 nằm chơi.
Bác mà đòi Dân Chủ, thì Bác cũng Ủ Tờ
Ở trong tù, ông Hồ Chí Minh chịu đựng không nổi, nhờ lòng trắc ẩn của bọn "đế quốc" nên "Mấy tháng về sau, vì sức yếu và nhờ có ông Lodobai vận động, Bác được đưa vào nhà thương, điều kiện ăn ở có dễ chịu hơn ... Một hôm cô y tá người Trung Quốc, thường ngày chăm nom Bác, thủ thỉ hỏi Bác một cách bí mật: "Chú này, Cộng sản là thế nào ? Chú làm cộng sản làm gì để bị bắt bớ khổ thân" ... Bác trả lời: "Nói tóm tắt, cộng sản là làm cho ai cũng sung sướng và bình đẳng, không ai bóc lột ai và đè nén ai ...". Cô y tá giương to cặp mắt nhìn Bác và nói "Thế à ?" " (Hồ Chí Minh - (T. Lan) Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện - Nhà xuất bản chính trị quốc gia, Hà nội)
Thời kỳ ở tù của ông Hồ gần 70 năm trước, ông Hồ đã được đế quốc cử xử văn minh và có tình ngườị Trong khi đó thì nhà tù của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa do chính ông Hồ dựng nên lại hết sức tồi tệ, lạc hậu và thú vật. Lê Chí Quang bị bệnh thận nguy kịch, cần có bác sĩ chăm nom, cần phải uống thuốc mỗi ngày nhưng vẫn không được đưa đi bệnh viện. Bác sĩ Phạm Hồng Sơn bị bắt gần 8 tháng, đến hôm nay vẫn không được gặp mặt vợ và con. Anh Nguyễn Khắc Toàn bị giam, cha chết xin về nhìn mặt lần cuối vẫn không được phép. Vợ và con của Nguyễn Vũ Bình vẫn chưa thấy được anh kể từ lúc Bình bị bắt đến nay (2004). Ba người cháu của Linh mục Nguyễn Văn Lý, chỉ vì cảm kích gương hy sinh của Cha mà giúp đỡ đến nỗi bị chế độ tống vào ngục tối chờ ngày ra tòa.
Cả một thảm kịch cho dân tộc Việt Nam cũng chỉ vì lòng thương hại không đúng cách của "bọn đế quốc tàn ác" đối với ông Hồ. Đế Quốc đã để cho Hồ Chí Minh sống sót, nên giờ này ông dựng nên một chế độ nữa người nữa ngợm, nữa đười ươi.
Phải chi Viện Kiểm Sát Nhân Dân thụ lý vụ án, phải chi ông Nông Đức Mạnh ngồi làm chánh án, thì mười ông Hồ cũng phải nát thây. Hồ Chí Minh mà còn sống đến giờ này, chắc phải đổi giọng xét lại.
Nếu có ai lân la đến hỏi họ Hồ: "Bác này, cộng sản là thế nào ?" Có trời biết Bác sẽ nói ra sao ? Thời Đế Quốc "nói có sách, mách có chứng", mà Bác còn đòi Dân Chủ, thời Cộng Sản "miệng tao là pháp luật" thì Bác dám đòi gì ?
Độc tài, độc đảng là bà đẻ của tham nhũng vì hệ thống cai trị dựa trên sự bao che và tuỳ tiện để bảo vệ đặc lợi cho đảng cầm quyền, tạo ra một tầng lớp cai trị lưu manh hồng hơn chuyên toa rập nhau, đứng trên các qui định của pháp luật và sử dụng pháp luật để biện minh cho vai trò nhà nước độc tài nhằm nuổi dưỡng tham nhũng.
Tình trạng đảng viên lãnh đạo cao cấp đảng csvn tham nhũng, đục khoét công quỹ đã đến mức bút mực không ghi hết tội. Trong khi Trung Quốc đã xử bắn nhiều đảng viên can tội tham nhũng thì taị Việt Nam, dù vẫn còn áp dụng luật tử hình nhưng chưa thấy đảng đem những lãnh đạo lưu manh ra trị tội.
Các cấp lãnh đạo đảng ở ngành Dầu Khí, tham nhũng hàng triệu dollars cũng chỉ bị tuyên án vài năm tù. Trong tù, có tiền chạy chọt, đút lót sống thoải mái, vô tư như ở ngoài đời, thậm chí họ còn có thể tung tiền ra để chạy được trại giam tốt. Tham nhũng bị vài năm tù, ra tự do ôm chục triệu dollars sống đế vương hạ cánh an toàn tại sao phải sợ? Vụ án dính đến Nam Cam, thiếu tướng Bùi Quốc Huy UV Trung ương đảng được tha rất sớm. Riêng vụ bà Lã thị Kim Oanh, bản thân bà Oanh bị án tử hình nhưng các đảng viên trung ương có dính líu vẫn bị xử phạt rất nhẹ, tượng trưng.
Dư luận cho rằng ngày nào đảng csvn tử hình vài trăm kẻ tham nhũng gộc liên hệ đến lãnh đạo như trong Bộ Giao Thông Vận tải cỡ Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Việt Tiến...thì tệ nạn tham nhũng mới có khả năng giảm. Giảm chứ không thể chấm dứt được vì vấn nạn của tham nhũng không chỉ giải quyết bằng án tử hình, nó chỉ giúp cho Đảng thuyết phục được dư luận trong và ngoài nước rằng một số lãnh đạo đảng csvn đang quyết tâm bài trừ tham nhũng để cứu đảng.
Vụ án PMU18 hiện đang còn rất nóng. Dù Nguyễn Việt Tiến, Thứ trưởng thường trực Bộ GTVT đã bị bắt nhưng dư luận vẫn chưa an tâm. Còn bao nhiêu đảng viên cao cấp cỡ Bộ trưởng, thứ trưởng có dính líu đến PMU 18, còn cả ngàn PMU 18 khác chưa được phát hiện hay đang được Đảng che đậy? Với tiềm năng quản lý một số tài khoản hàng tỷ dollars, PMU 18 không thể một mình ăn hết được. Các lãnh đạo Bộ GTVT phải chia chác, phân phối tài khoản đồng đều đến các con sâu tham nhũng ở những bộ phận khác từ chục năm nay theo phương cách ăn đồng chia đều. Hiện tượng cho hàng trăm ô tô đến các cơ quan, ngành . xác minh được mối liên hệ chia phần này.
Một cách duy lý, nếu Bùi Tiến Dũng không đấm mõm ông Nguyễn Việt Tiến thì ông Tiến không để yên cho Dũng ăn. Ngược lại, ông bộ trưởng Đào Đình Bình không phải dại đến nỗi để cho cấp dưới tham nhũng hàng trăm triệu dollars, đưa người nhà vô nắm các vị trí ngon trong Bộ GTVT, còn bản thân ông Bộ trưởng thì không liên hệ gì hết, chỉ vì ông cho biết đã xử lý không nghiêm minh mà vụ việc tham nhũng mới tày trời như vậy.
Sau khi biết mình có thể bị bắt, Bùi Tiến Dũng đã tung gần nửa triệu dollars để cho đàn em lo chạy án. Cuộc họp bàn kế chạy án có mặt hai thứ trưởng và một cán bộ lãnh đạo cao cấp ngành an ninh, thiếu tướng Cao Ngọc Oánh. Ai là những kẻ giấu mặt liên hệ với Bùi Tiến Dũng trong cuộc họp bàn kế chạy án? hai lãnh đạo cấp thứ trưởng đó là ai? thuộc bộ nào?. Ngoài 100 ngàn dollars đưa cho Dũng Huế để chạy án, số còn lại 400 ngàn dollars đã chia cho ai trong cuộc họp mặt tại khách sạn Melia, Hà Nội? Những khúc mắc này chắc có liên quan chằng chịt đến đường dây ăn đồng, chia đều từ Bộ GTVT đến các Bộ khác.
Tham nhũng, bệnh ngoài da
Mới đây, theo TTX VN hôm 31 tháng 3, 2006 Nhật Bản lại chính thức rót thêm hơn 700 triệu dollars nữa cho các dự án xây dựng và phát triển hạ tầng cơ sở như xây dựng nhà máy nhiệt điện Ninh Bình II, xây dựng cầu Nhật Tân (cầu Hữu Nghị Việt-Nhật), cầu sông Hồng, cải thiện môi trường nước thành phố Sài Gòn giai đoạn 2, cải thiện môi trường nước thành phố Hà Nội giai đoạn 2, viện trợ đào tạo công nghệ thông tin bậc phổ thông trung học, xây dựng hệ thống tưới tiêu Phan Ri-Phan Thiết (tỉnh Bình Thuận), xây dựng cơ sở hạ tầng quy mô nhỏ ở những khu vực nghèo khó và nâng cấp những cơ sở y tế địa phương.
Đây là những khoản tiền béo bở mà hầu hết sẽ do PMU 18 bao thầu nếu không bị phanh phui. Nhật là quốc gia cho Việt Nam vay nhiều nhất với khoản tiền lãi nhẹ, cạnh đó ngân hàng thế giới cũng góp phần không nhỏ trong việc cho vay để xây dựng các công trình có tầm mức quốc gia. Thực ra, tham nhũng đục khoét công quỹ chỉ là bệnh ngoài da. Với mức độ tham nhũng cỡ Bùi Dũng Tiến, nếu 300 triệu dollars chạy vô túi Dũng và bọn lãnh đạo lưu manh trong tổng số 1 tỷ dollars dự án thì vẫn chưa đáng nguy hiểm. Cái đáng sợ nhất là số còn lại tiếp tục bị ăn, bị khấu trừ vào những công trình dởm do quá trình đục khoét, rút ruột qui mô từ nhiều cơ phận, khó lòng truy ra và liên hệ đến hàng ngàn cá nhân khác. Kết quả là để lại cho nhân dân, đất nước một gia tài rỗng ruột, một gánh nặng nợ khổng lồ gồm những công trình què quặt, mất chất lượng dẫn đến nguy cơ tại nạn với biết bao thảm hoạ khó lường. Chỉ cần một cơn địa chấn nhẹ, vài trận bão to, lũ lụt...những công trình xây dựng hạ tầng cơ sở dởm sẽ sụp đổ hàng loạt, kéo theo hàng ngàn người thiệt mạng, cả nước sẽ rơi vào cảnh bị tàn phá, thiệt hại rất khủng khiếp.
Cầu và hầm chui Văn Thánh mới vừa khánh thành xong thì đã thủng. Đường cống ngầm vừa đặt xuống đất thì có dấu hiệu bỉ rỉ rò. Hệ thống nước làm dối gây ra nạn chất dơ ngấm làm đường nước bị đen. Theo tin báo Thanh Niên, ngày 4/4, người dân ở đường Cao Thắng nối dài, P.12, Q.10 (TP.HCM) đã phát hiện hệ thống cống tròn đặt phía sau nhà bị lún, mối nối giữa 2 đốt cống lẽ ra phải có bê tông bịt lại, nhưng đơn vị thi công đã không làm, để hở rộng khoảng 5cm, khiến nước chảy tràn lan ra ngoài.
(Đường lún khi vừa thi công xong)
Đường Nguyễn Hữu Cảnh vừa thi công xong thì bị lún vì bỏ qua nhiều công đoạn quan trọng. Hiện tượng đúc cột tiêu bằng bê tông cốt tre thay vì cốt sắt. Hiện trạng Cầu Phả Lại thi công dối, rút ngắn tiến độ thi công để chạy theo thời gian nên đổ xi măng khô nhanh làm mặt đường bị nứt khi chưa hoàn tất. Nhiều công trình mới có khả năng bị hư hại, sụp đổ vì sử dụng xi măng dởm, trộn tỷ lệ cát cao hơn xi măng, hàng loạt hệ thống cầu đường không xây dựng theo đúng qui trình công nghệ xây cất, sử dụng thép xây dựng không đúng chất lượng và số lượng. Công trình xây dựng nhà máy nước Cầu Đỏ (Đà Nng) tốn 380 tỉ đồng do VINACONEX 10 thi công, chưa hoàn tất đã nứt bể tùm lum, sụp đổ gây tai nạn giao thông làm thương vong rất nhiều người.
(Tốn 380 tỉ nhưng nứt bể tùm lum làm bị thương 19 người)
Nhà Nước mượn nợ - Đảng viên chơi gái, cá độ - Nhân dân trả nợ
Bắt đầu năm 2006, Việt Nam phải trả nợ khoảng 2 tỷ dollars cho các khoản nợ vay lãi nhẹ. Tổng nợ nước ngoài, theo Bộ Tài chính Việt Nam, chiếm 34% GDP năm 2005, tức khoảng 20 tỉ USD. Các con nợ này gồm hơn 65% là cơ quan nhà nước, số còn lại 35% gồm doanh nghiệp nhà nước và các công ty đầu tư kinh doanh.
Trong năm 2006-2010, VN phải trả nước ngoài 10-11 tỉ USD nợ. Gánh nặng trả lãi này sẽ là cái ách, tròng lên cổ dân tộc Việt Nam. Nạn nhân của những lãnh đạo lưu manh chính là những thế hệ tiếp nối, phải trả các khoản nợ khổng lồ cho những công trình quốc gia dởm. Giống như bọn giả dạng người tiêu dùng đi vay tiền ngân hàng. Tiền thì bọn lưu manh tiêu xài, nạn nhân bị giả danh phải còng lưng trả nợ. Người tiêu dùng là nhân dân Việt Nam, bọn lưu manh chính là những con sâu tham nhũng đảng viên cộng sản. Cái nghịch lý của đất nước hiện nay là nhà nước CHXHCNVN muối mặt đi vay nợ để đảng viên phung phí, chơi gái, cá độ .còn nhân dân Việt Nam thì đưa đầu ra trả nợ cho Đảng từ thế hệ này đến thế hệ khác.
Cái lõi của vấn nạn Nhà nước độc tài, đảng trị
Độc tài đi ngược lại xu thế văn minh của nhân loại, độc tài làm cản trở tiến trình phát triển tự nhiên trong xã hội.
Độc quyền kinh tế gây ra nạn độc quyền mua bán, làm khuynh đảo giá cả thị trường, một mình một chợ nâng giá món hàng mà không ngại bị cạnh tranh, không sợ tẩy chay vì khách không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc phải mua món hàng vừa dởm vừa đắt tiền. Độc quyền kinh tế dẫn đến tệ trạng sản xuất hàng ẩu, thiếu chất lượng, khinh thường khách hàng, nâng cao gấp chục lần giá trị thành phẩm mà vẫn không sợ bị thua lỗ, dẹp tiệm, khánh tận vì không có đối thủ cạnh tranh.
Nếu được quyền chọn lựa, người tiêu dùng chọn độc quyền kinh tế, tự trói buộc quyền mua sắm của mình, hay đa nguyên kinh tế - tự do chọn lựa nhiều mặt hàng tiêu dùng từ nhiều nhà sản xuất, rẻ bền và phù hợp giá trị hàng hóa nhờ quá trình cạnh tranh?
Độc tài, độc đảng gây ra nạn tha hoá quyền lực. Nhà nước cầm quyền đứng trên hệ thống pháp luật, tuỳ tiện ứng xử, cai trị đất nước và nhân dân hoàn toàn sai phạm mà không sợ các đảng phái đối lập dành mất quyền lãnh đạo. Độc tài, độc đảng hình thành hệ thống quan lại bám chặt vào quyền lực vì sợ mất đặc quyền nên càng lúc càng phản động, đi ngược lại nguyện vọng chính đáng của nhân dân.
Độc tài, độc đảng là bà đẻ của tham nhũng vì hệ thống cai trị dựa trên sự bao che và tuỳ tiện để bảo vệ đặc lợi cho đảng cầm quyền, tạo ra một tầng lớp cai trị lưu manh hồng hơn chuyên toa rập nhau, đứng trên các qui định của pháp luật và sử dụng pháp luật để biện minh cho vai trò nhà nước độc tài nhằm nuôi dưỡng tham nhũng.
Quyền chọn lựa thể chế chính trị qua cuộc bầu cử tự do, bình đẳng là quyền căn bản của nhân loại, đã được minh thị trong Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã ký kết và tham gia gồm:
- Ðược tham gia vào việc điều hành chính quyền, hoặc trực tiếp hoặc qua những đại biểu do mình tự do tuyển chọn. - Ðược bầu cử và ứng cử trong những cuộc tuyển cử tự do và công bằng theo định kỳ, bằng phổ thông đầu phiếu kín, bảo đảm trung thực ý nguyện của cử tri. - Ðược quyền bình đẳng tham gia công vụ trong nước.
Độc tài, độc đảng tìm mọi cách thủ tiêu quyền tự do chọn lựa vai trò lãnh đạo và sợ hãi tiến trình cạnh tranh chính trị. Vì vậy đảng csvn đã cưỡng đoạt quyền này của Nhân dân Việt Nam ngay từ lúc đảng giành được chánh quyền.
Nếu được quyền tự do chọn lựa, nhân dân Việt Nam chọn độc tài, độc đảng hay dân chủ, đa đảng?. Có ai tước bỏ mình quyền tự do chọn lưạ từ mặt hàng tiêu dùng cho đến đảng phái chính trị không? Có ông bà nhân dân nào thích phải sống suốt đời suốt kiếp với lãnh đạo bất tài, vô cảm, vô trách nhiệm, lưu manh, tham nhũng và hủ hoá không?
Ðã có rất nhiều nhận định về sự tương đồng giữa đìều 6 Hiến Pháp Liên Bang Sô Viết và điều 4 Hiến Pháp của cộng sản Việt Nam. Nói một cách khác, điều 4 chỉ là bản sao điều 6 Hiến Pháp của đảng Cộng Sản Liên Sô. Sự việc đảng CSVN sau thời gian ầm ĩ kêu gọi sữa đổi các điều khoản trong bản Hiến Pháp nhưng vẫn cố tình bỏ qua điều 4 càng cho chúng ta thấy rõ Ðảng đang mị dân và tìm cách mua thời gian.
Ðảng mị dân vì trước khi kêu gọi sửa đổi Hiến Pháp, văn thư qui định về nội dung phạm vi sửa đổi Hiến Pháp của Ủy Ban Dự Thảo đã qui định như sau: "Việc sửa đổi, bổ sung một số điều của Hiến Pháp 1992 phải quán triệt các quan điểm, tư tưởng chỉ đạo về việc tiếp tục xây dựng và hoàn thiện bộ máy nhà nước đã được nêu trong các văn kiện của Ðảng, đồng thời khẳng định bản chất nhà nước, mô hình tổng thể của bộ máy nhà nước ta đã được qui định trong Hiến Pháp năm 1992." Thế này là thế nào ??? Kêu gọi sửa đổi Hiến Pháp, nhưng cấm đá động đến cái gọi là khẳng định về bản chất nhà nước, mô hình tổng thể của bộ máy nhà nước. Nói một đàng nhưng làm một nẻo, kêu gọi nhân dân góp ý cho ra vẻ dân chủ, ra dáng Ðảng tôn trọng ý kiến của nhân dân. Nhưng cấm không được đề cập đến điều 4 Hiến Pháp, điều khoản duy nhất xác định quyền độc tôn lãnh đạo của Ðảng.
Các điều khoản do Ủy Ban soạn thảo đề nghị với Ðảng giống như cô gái già, tìm cách tô son trét phấn nhưng vẫn không che đậy được nét tàn phá của thời gian. Càng tô trét, càng lộ tẩy các vết nhăn. Ðiều 2 được Ủy Ban đề nghị sửa đổi không dựa trên căn bản thực tế của tình hình chính trị và nguyện vọng của nhân dân Việt Nam mà lại dựa vào nghị quyết của Ðảng. Vì nghị quyết Ðại Hội 9 đảng CSVN xác định " xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Ðảng ". Cho nên điều 2 của bản Hiến Pháp được Ủy Ban soạn thảo thêm cụm từ "nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa" để hợp pháp hóa tính độc tài của nhà nước xã hội chủ nghĩa . Như vậy, đỉều 2 được đề nghị viết lại như sau: Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa cũa nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và tầng lớp trí thức.
Vết nhăn đầu tiên hiện ra là tính nghịch lý của cụm từ nhà nuớc pháp quyền xã hội chủ nghĩa. Một nhà nước pháp quyền thực sự, không thể hiện hữu trong phạm trù xã hội chủ nghĩa. Làm thế nào luật pháp được tôn trọng, phân minh và độc lập trong khuôn khổ của qui luật đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ. Pháp quyền sẽ đứng ở vị trí nào khi phải đương đầu với nghị quyết của Ðảng? Pháp quyền ở đâu khi người giữ vị trị cầm Pháp lại là người đảng viên trung thành với Ðảng ?
Vết nhăn thứ hai là sự tái khẳng định nền tảng chính trị xã hội chũ nghĩa. Một chủ nghĩa lạc hậu, phản tiến bộ và hoàn toàn đang đi vào chổ hủy diệt lại được Ðảng tiếp tục mê muội tôn thờ. Có cần trưng bằng chứng để Ðảng thấy rõ hơn nữa bản chất ưu việt của xã hội chủ nghĩa hay không? Có cần phải tìm mọi cách để biện minh cho sự sụp đổ của hệ thống Liên Bang Sô Viết ? Có cần tiếp tục ca tụng câu thần chú "các nước tư bản đang trên đường giẫy chết" và "chế độ xã hội chủ nghĩa ta dân chủ gấp trăm lần chế độ tư bản" nữa không?.
Tóm lại, việc sửa đổi Hiến Pháp đã không thể hiện sự cởi mở và thay đổi sâu xa về chính trị mà còn là bước thụt lùi của tiến trình dân chủ hóa. Các điều khoản quan trọng trong Chương 1- qui định về chế độ chính trị được đề nghị thay đổi chỉ nhằm củng cố thêm vai trò của Ðảng. Ðiều 4, đỉều qui định về tính lãnh đạo duy nhất của Ðảng đã hoàn toàn không đá động gì đến.
Ðảng CSVN đang mua thời gian. Việc đề nghị thay đổi các điều như điều 2, điều 3...nhưng không dám đề cập đến điều 4 đã cho thấy họ vẫn còn ngoan cố. Ðiều này cũng tương tợ như Tổng Bí Thư của Ðảng CS Liên Bang Sô Viết, ông Mikhai Gorbachev đã ứng xử trong thời kỳ Liên Sô bị áp lực từ các phong trào tranh đấu cho dân chủ đòi CS Liên Sô phải hủy bỏ điều 6 Hiến Pháp. Ngày 20 tháng 11 năm 1989 Gorbachev tuyên bố trong cuộc họp của Bộ Chính Trị: " Phải giữ cho được điều 6 Hiến Pháp. Phải giữ quan điểm: Ðó không phải là vấn đề cứu hỏa, không phải là tình trạng đặc biệt..." (1)
Vị chủ tịch KGB cuối cùng của Liên Bang Xô Viết, Ông V.Kriushkov, người cầm đầu nhóm đảo chánh thất bại, âm mưu lật đổ Gorbachev đã nhận định trong cuốn hồi ký "Hồ Sơ Cá Nhân" về việc đảng CS Liên Xô hủy bỏ điều 6 hiến pháp như sau: "Những năm 1990 - 1991 là thời gian Ðảng CS Liên Xô trượt nhanh trên đường đi đến thảm kịch. Trong nhiều năm tồn tại, đảng như sống trong lồng kính, bởi đảng là lực lượng lãnh đạo trong một nhà nước mà không bị một thế lực nào dám chống lại ....Hàng chục năm dưới sự lãnh đạo toàn diện của đảng, các cơ cấu quản lý đất nước đã thích ứng với yếu tố này như một bộ phận hữu cơ của hệ thống nhà nước. Việc cơ quan lập pháp tối cao Liên Xô thông qua luật hủy bỏ điều 6 Hiến Pháp Liên Xô đã phá vỡ toàn bộ hệ thống nhà nước, trước hết là mang tính cục bộ, sau đó như băng tan tràn khắp đất nước. " (2)
Là người đã tìm mọi cách nhằm thiết lập lại chế độ cộng sản cực quyền. Vị cựu chủ tịch KGB này sau nhiều năm ngồi tù đã tình ngộ và nhận xét rằng: " Ngay từ trước khi Liên Bang Xô Viết sụp đổ, Ðảng CS Liên Sô đã từ bỏ vai trò lãnh đạo cũa mình trong xã hội. Bằng cách đó đã mở ra môt thời đại mới về vật chất - thời đại đa đảng, thời đại cạnh tranh công khai giữa các quan điểm chính trị, kinh tế về các vấn đề cơ bản phát triển xã hội và thể chế nhà nước. Một chế độ như vậy dẫn tới thay đổi chính quyền bằng một đảng này hay đảng khác, hay một khối đảng này bằng khối đảng khác. Song điều đó cần phải trở thành kết quả đấu tranh chính trị, một sự thay đổi quyền lực hợp pháp, nói cách khác là một hiện tượng bình thường không có tình trạnh khẩn cấp và bạo lực. " (2)
Không riêng gì đảng CSVN đang bám víu điều 4, đảng Cộng Sản Liên Sô cũng đã biết rất rõ là nếu điều 6 Hiến Pháp bị bãi bỏ, tiến trỉnh dân chủ hóa sẽ được nảy mầm. Vì vậy, việc trì hoản, tìm cách mua thời gian của Chính Trị Bộ Liên Sô trước kia và của đảng CSVN hiện nay đều giống nhau. Vấn đề là liệu họ có thể nào cứu vãn đươc vị thế của đảng hay không? Liên Bang Sô Viết đã sụp đổ, đảng CSVN chỉ còn là thời gian. Câu hỏi đặt ra cho chúng ta là chừng nào? Câu trả lời là nhanh hay chậm tùy thuộc vào sức mạnh và mục tiêu của phong trào.
Ngô Hoàng Minh
Nguyễn Minh Cần - Ðảng CSVN qua những biến động trong phong trào cộng sản quốc tế (2) V.A. Kriushkov - Hồ Sơ Cá Nhân
Như vậy là bản án đã xong. Các thủ tục pháp lý tại Tòa Án Nhân Dân Hà Nội hôm 20 tháng 12 vừa rồi chỉ là trò giả mạo rẻ tiền. Quyết định 12 năm tù, 3 năm quản chế đã được anh Ba, anh Tư trong Bộ chỉ thị trước. Rút kinh nghiệm phiên toà Lê Chí Quang, thời gian ít quá thấy không ổn, chỉ hơn 3 tiếng đồng hồ. Lần này phải xử gần 8 tiếng cho có bài bản. Tòa án cứ bổn củ soạn lại, làm bộ kéo dài phiên toà càng lâu càng tốt, thêm ra vẻ dân chủ là được việc.
Nguyễn Khắc Toàn vừa tốt nghiệp phổ thông năm 1972 thì phải đi bộ đội. Anh đã từng đi chiến trường B, tức xâm nhập vô Miền Nam. Anh Toàn phục viên với cấp bực Trung Úy, trở lại trường học và đã hoàn tất bằng Cử nhân. Thay vì tiếp tục cuộc sống bình thường như bao nhiêu người khác để yên thân thì anh Toàn lại chọn con đường "nhập cuộc". Anh bị tuyên án 12 năm tù dưới chế độ "dân chủ gấp triệu lần chế độ tư sản" chỉ vì dám giúp đỡ các nông dân khiếu nại đảng viên tham nhũng lạm quyền. Bộ Nội Vụ quyết định bắt anh sau nhiều lần theo dõi qua các trao đổi điện thư và qua các hoạt động công khai của anh. Ngày 8 tháng 1 năm 2002 anh bị bắt. Công An dẫn giải về nhà tại 21 Tràng Tiền Hà Nội để tiến hành khám xét. Gần 20 công an bao vây, lục tung mọi tài liệu, giấy tờ cá nhân, hồ sơ trong máy điện toán, kể cả tiền bạc anh giữ ở nhà để lo cho gia đình. Với số tiền hiện kim gần 8 triệu đồng tiền Việt Nam, công an cũng quyết định tịch thu luôn. Tuy nhiên, bà Trần thi Quyết, mẹ của anh Toàn đã phản đối giữ dội vì đó là tiền dành dụm của gia đình, công an không lý do gì tịch thu số tiền đó nữa. Cuối cùng, họ đã dẩn anh Toàn đi, với mớ hồ sơ, tài liệu để có thêm chứng cứ cho phiên tòa xử ngày 20 tháng 12 vừa qua.
Nguyễn Khắc Toàn, bị cáo buộc vi phạm điều 80 tội "gián điệp" , khoản c. Ðiều 80 tội "gián điệp" như sau:
"Người nào có một trong các hành vi sau đây thì bị phạt từ 12 năm đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình: a- Hoạt động tình báo, phá hoại hoặc gây cơ sở để hoạt động tình báo, phá hoại chống nước CHXHCNVN b- Gây cơ sở để hoạt động tình báo, phá hoại theo sự chỉ đaọ của nước ngoài, hoạt động thám báo, chỉ điểm, chứa chấp, dẫn đường hoặc thực hiện hành vi khác giúp người nước ngoài hoạt động tình báo, phá hoại c- Cung cấp hoặc thu thập nhằm cung cấp bí mật nhà nước cho người nước ngoài, thu thập cung cấp tin tức tài liệu khác nhằm mục đích để nước ngoài sử dụng chống nước CHXHCNVN
Phạm tội trong trường hợp ít nghiêm trong thì bị phạt từ 5 năm đến 15 năm
Người đã nhận tội làm gián điệp, nhưng không thực hiện nhiệm vụ được giao phó và tự thú thành khẩn khai báo với cơ quan nhà nước có thẩm quyền thì được miễn trách nhiệm hình sự."
Anh Toàn bị vu cáo tội gián điệp vì Hà Nội cho là anh đã tiếp tay với các tổ chức phản động nước ngoài để cung cấp "bí mật nhà nước", phổ biến tài liệu để nước ngoài sử dụng chống lại nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Phiên toà bắt đầu từ lúc 9:00, hơn 3 tiếng đồng hồ buổi sáng chỉ để cho phần luận tội của Tòa nhằm kéo dài thời gian. Buổi chiều, dành cho luật sự, đại diện anh Nguyễn Khắc Toàn. Bản cáo trạng buộc tội anh Toàn hầu hết căn cứ vào các điện thư liên lạc, trao đổi của anh với bạn bè, thân hữu ở nước ngoài. Trước tòa, luật sư Trần Lâm đại diện cho anh Toàn đã phản bác lại các vu cáo của Viện Kiểm Sát để bảo vệ anh Toàn từng điều như sau:
Về sự việc Tòa buộc Nguyễn Khắc Toàn "phạm tội khi anh phân phát, in ấn tài liệu và đưa tin liên quan đến một nhóm người" . Theo luật sư Trần Lâm thì nước CHXHCNVN hiện nay chưa có sự phân định rõ ràng về mặt luật pháp đối với những người viết ra các tài liệu này thì bị phạm pháp ở mức độ nào? Do đó, anh Toàn phân phát các tài liệu trên và cho là có tội thì không đủ cơ sở pháp lý, hơn nữa hồ sơ truy tố về các tài liệu đưa tin không có bằng chứng cụ thể. Anh Nguyễn Khắc Toàn đã làm việc này hoàn toàn mang tính công khai, không che đậy, và vì vậy sự việc anh phổ biến, phân phối tài liệu, tin tức liên quan đến một nhóm người nào đó không thể cho là vi pham luật pháp và kết tội anh được.
Về cáo buộc Nguyễn Khắc Toàn "đã liên tiếp gửi 24 điện thư trong vòng một tháng cho đối tượng tổ chức nước ngoài, có tên là Cô V. để trao đổi và bàn thảo các sự kiện như: Vụ khiếu kiện ở Mai Xuân Thưởng, vụ hẹn gặp nhau tại Thái Lan, vụ đề cập đến đảng viên đảng CSVN, về các trao đổi, thảo luận và bôi xấu chế độ ...." . Luật sư Trần Lâm đã mạnh mẽ phản bác các vu cáo của Tòa vì theo ông, không thể buộc tội anh Toàn là "gián điệp" khi Tòa đã không chứng minh được anh Toàn đã nhận lệnh từ người khác để làm công tác "gián điệp". Các trao đổi qua điện thư không phải là bằng chứng của việc chuyển tin "gián điệp" . Hơn nữa Tòa cũng không đưa ra bằng chứng về việc Nguyễn Khắc Toàn đã chuyển tin cho Cô V., tức đối tượng tổ chức nước ngoài như thế nào. Các sự kiện nêu trong bản cáo trạng của Viện Kiểm Sát để buộc tội Nguyễn Khắc Toàn vi phạm điều 80, theo luật sự là không đủ yếu tố cấu thành tội gián điệp. Nếu có, chỉ có thể truy tội nói xấu lãnh đạo.
Về sự kiện gán ghép anh Toàn "có tội vì qua trao đổi trên điện thư cho thấy anh đang chuẩn bị thủ tục xin vi-sa xuất cảnh sang nước ngoài, chuẩn bị thẻ tín dụng để sử dụng trong các công tác" . Theo luật sư Nguyễn Khắc Toàn thì chưa có dấu hiệu nào chứng minh anh Toàn đã có thẻ tín dụng, anh cũng không có tiền, chuyển tiền hoặc nhận tiền từ bất cứ ai để đưa vào tài khoản của anh. Tòa không có bằng chứng cho thấy anh Nguyễn Khắc Toàn đã và đang có ý định thực hiện các sự việc trên, vì vậy không đủ yếu tố pháp lý để buộc tội, đề nghị tòa loại bỏ các cáo buộc đó.
Tóm lại, gán tội "gián điệp" căn cứ vào các vu cáo ở trên hoàn toàn không có cơ sở về mặt pháp lý. Tòa không chứng minh được anh Nguyễn Khắc Toàn đã có gia nhập vào hàng ngũ của các tổ chức nước ngoài. Tòa cũng không chứng minh được anh Toàn có hành vi biểu lộ đã từng nhận mệnh lệnh từ nước ngoài. Những nội dung, tin tức, về cuộc biểu tình ở Mai Xuân Thưởng mà nước ngoài đã nhận được từ hồi cuối năm 2001 không xác định được rằng nước ngoài đã sử dụng các thông tin đó làm hại đến chế độ cở nào ? phản động ở chổ nào ? Hơn nữa, Tòa cũng không biết được tính chất phản động của các tổ chức ở nước ngoài cụ thể ra sao ? Trong thời gian qua, có ít nhất hai lần anh Nguyễn Khắc Toàn đã nhận điện thư có nội dung anh Toàn không tán thành, anh đã bỏ đi và không phát tán cho bất cứ ai hết. Như vậy, chứng tỏ anh Toàn không làm việc cho bất cứ ai, nhận chỉ thị, hoặc mệnh lệnh từ đối tượng nào. Do đó, cáo buộc anh Nguyễn Khắc Toàn tội gián điệp là vô căn cứ, đề nghị Tòa nên loại bỏ tội trạng trên.
Dù luật sư của Nguyễn Khắc Tòan đã phản bác rất mạnh mẽ, phiên toà cũng kết thúc với bản án đã viết sẳn. Trong các cáo buộc, sự kiện Mai Xuân Thưởng được đề cập nhiều lần. Vậy thì vụ nây có thực là vụ án gián điệp không ?
Trụ sở tiếp dân của Trung Ương Ðảng CSVN nằm tại số 1 đường Mai Xuân Thưởng. Tại đây, kể từ cuối năm 2001, nhiều người dân từ các tỉnh miền Nam, miền Trung đã lặn lội ra Hà Nội để kêu oan, đòi Trung Ương Ðảng phải giải quyết các khiếu nại của họ. Xung quanh khu vực này, có vườn hoa Mai Xuân Thưởng, nơi mà nhiều người ở các tỉnh miền Trung, miền Nam đã lê lết sống qua ngày. Tối kéo về vườn hoa ngủ, sáng ra tập trung trước cổng Quốc Hội, trước nhà các ông lớn gần đó như nhà Nông Ðức Mạnh, nhà Nguyễn Tấn Dũng ở Phan Ðình Phùng, nhà Phan Văn Khải ở Ðội Cấn, hay tập trung ở gần khu vực Hồ Tây, khu vực lăng Hồ Chí Minh để du khách ngoại quốc, phóng viên quốc tế dễ trông thấy, dễ chụp ảnh, làm tin để tiếng kêu oan của nhân dân đến tai Ðảng sớm. Nhiều người trong số họ đã từng được phong tặng danh hiệu anh hùng, mang theo huy chương, giấy chứng minh thương binh liệt sĩ, họ đã tham gia biểu tình, ngồi mang biểu ngữ tố cáo chính quyền cộng sản địa phương chiếm đoạt ruộng đất, nhà cửa của họ. Bà Nguyễn Thị Thịnh ở Bến Tre, từng là anh hùng nước CHXHCNVN mà hôm nay phải lặn lội ra Hà Nội để tố cáo chánh quyền địa phương tội "cường hào ác bá". Bà Năm Khang ở Cần Thơ, ra tận Hà Nội để tố cáo công an Tỉnh đã đàn áp và giam giữ những người tranh đấu chống tham nhũng đến hôm nay vẫn chưa được trả tự do ...
Tại Hà Nội, kể từ cuối năm 2001 liên tiếp đã có hàng trăm người biểu tình hàng ngày. Thông tin về biểu tình nơi công công mà nhà nước CHXHCNVN cho đó là "bí mật nhà nước" để cáo buộc tội "gián điệp" cho bất cứ ai đưa tin thì những kẻ mù chữ cũng không thể nói như thế được. Các hãng thông tấn quốc tế như Reuter, phóng viên đài BBC, VOA cũng đã đưa tin, chụp ảnh, đã đăng tin trên các báo, các đài nước ngoài. Vậy thì những phóng viên quốc tế đang ngụ tại Việt Nam có can tội "gián điệp" không khi họ phổ biến các nguồn tin trên ?. Việc đưa tin, bất cứ ai muốn làm và có phương tiện, có điều kiện, có máy ảnh, đều có quyền thực hiện và không một điều luật nào trong Hiến Pháp nước CHXHCNVN cấm cản công dân quyền phổ biến và tiết lộ các sự kiện công cộng đó.
Cáo buộc Nguyễn Khắc Toàn trước phiên tòa ngày 20 tháng 12 là "phạm tội khi phân phát, in ấn tài liệu và đưa tin liên quan đến một nhóm người" , rồi dựa vào đó để gán ghép tội "gián điệp" đã khẳng định sự vi phạm thô bạo của nước CHXHCNVN đối với bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền mà Hà Nội đã từng ký kết. Ðiều 19, Tuyên Ngôn xác nhận: "Mọi người đều có quyền tự do suy nghĩ và phát biểu tư tưởng. quyền này bao gồm quyền tự do lưu giữ ý kiến của mình, mà không sợ bị can thiệp; quyền tìm kiếm, thu nhận, và phân phát tin tức và ý kiến qua mọi phương tiện truyền thông, bất kể các biên giới quốc gia."
Khi giúp đỡ những nông dân bị oan ức soạn thảo đơn thưa kiện, giúp đỡ họ in ấn tài liệu và thư khiếu nại, anh Nguyễn Khắc Toàn đã hoàn toàn làm việc công khai, không che đậy. Chuyện hàng trăm nông dân tụ tập biểu tình trước toà nhà Quốc Hội, trước nhà Nông Ðức Mạnh trong những tháng cuối năm 2001 đã là chuyện thường ngày cả nước đều biết. Ðâu có gì ghê gớm để cáo buộc đó là "bí mật nhà nước". Tuyên án Nguyễn Khắc Toàn 12 năm tù cho thấy chế độ CHXHCNVN đã hết sức xem thường các quyền căn bản của con người, tiếp tục chà đạp, đàn áp nhân quyền một cách man rợ không đếm xĩa gì đến lương tri của nhân loại. Ðối với một chế độ hà khắc như vậy, đã đến lúc các quốc gia như Pháp, Thụy Ðiển, Ðan Mạch, Anh, Hoa Kỳ, Nhật Bản ... nên xét lại căn bản của viện trợ nhân đạo. Hơn 2 tỷ dollars mỗi năm dành cho chế độ mà cựu Trung Tướng Trần Ðộ cho là "tàn ác hơn Hitler", viện trợ như vậy có xứng đáng không ?
----- O -----
Thưa Mẹ Con Đi
Chiến tranh tàn Để lại những nấm mộ vô danh Người chết bị tước quyền phát biểu
Bọn chiến thắng ban vòng nguyệt quế Thân chiến bại khăn gói đi tù Những kẻ bị phản bội Gậm nhấm vết thương Chủ nghĩa mù, cơm áo chột đui
10, 20 năm Tự do bỏ phiếu bằng chân Đất nước tan hoang, gầy còm Như bộ xương trong trại tập trung Núi rừng Việt Bắc
Bọn hảnh tiến huênh hoang Trên chiếc Mercedes bóng lộn Người yêu nước tiếp tục ngồi tù Anh lính cả hai miền Mở ba lô chợt nghe mùi chinh chiến Trận đánh bắt đầu
Đường ra trận Có tiếng thét xung phong Từ mùa Thu lịch sử Có tiếng gào Của tử sĩ oan khiên Từ biệt Mẹ Con đi Cả nước lại lên đường
Ngày 1/5/2005 Tặng Nguyễn Khắc Toàn, và những đồng đội của tôi
-------------------
Pháp Thuật Của Kẻ Cầm Quyền
Trần Nam
Những năm 80, Đảng bật đèn xanh để đảng viên ca tụng dân chủ, các cuộc hội thảo về dân chủ, các bài tham luận nghiên cứu dân chủ mỗi lúc một hăng, càng ngày càng có nguy cơ làm mất vai trò lãnh đạo. Vì vậy đảng lập tức chấm dứt trò chơi nguy hiễm này. Nguyễn Đức Bình, Ủy viên trung ương đảng trong bài tham luận phê bình quan điểm dân chủ của đảng lúc đó đã nói huỵch toẹt " công cuộc đổi mới vừa có tính quần chúng sâu rộng, vừa được định hướng chặt chẻ. Cách mạng vốn là sự nghiệp của quần chúng. Công cuộc đổi mới mang tính cách mạng cũng không thể khác được. Nếu áp đặt một cách duy ý chí từ bên trên là thất bại. Còn nếu Đảng bảo thủ đến mức ngoan cố thì - như kinh nghiệm có nước anh em cho thấy - nhân dân không có cách nào khác là làm "cách mạng từ bên dưới" (1)
Gần đây nhà nước làm rầm rộ cái gọi là Nhà Nước Pháp Quyền Xã Hội Chủ Nghĩa. Thậm chí lại tổ chức hội thảo công khai, bàn luận sổi nổi về hai chử Pháp Quyền. Nhận xét về điều này, Giáo Sư Hoàng Văn Thảo thuộc Viện Chính Trị thành phố cho biết "nhận thức về nhà nước Pháp quyền ở ta có lúc lên lúc xuống". Nói cách khác, khi Bộ Chính Trị bật đèn xanh, thì cán bộ đảng viên lăng xăng ca tụng, nhưng khi Bộ Chính Trị chỉ thị cấm đụng đến, thì dù vi phạm hàng trăm thứ pháp quyền cũng chẳng nhằm nhò gì. Tóm lại, gọi là "Pháp Quyền" nhưng vẫn phải nằm trong khuôn khổ của định chế "Xã Hội Chủ Nghĩa". Sự kiện này không khác kẻ gian, vừa ăn cướp vừa là làng. Kẻ gian đảng Cộng Sản Việt Nam, vừa ăn cướp nhân dân bằng cách đè lên đầu lên cổ hơn 75 triệu dân Việt Nam cái ách độc tài đảng trị, vừa tham nhũng vơ vét của công; nhưng miệng không ngớt la làng hai chử "Pháp Quyền, Pháp Quyền".
Ý niệm về pháp quyền bắt nguồn từ chỉ thị của Chính Trị Bộ, thể hiện qua văn thư của nghị quyết Đại Hội 9 Đảng CSVN, trong đó xác định "xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Đảng". Từ khái niệm này, Ủy Ban soạn thảo hiến pháp hồi cuối năm 2001 đã sửa đổi hiến pháp và thêm vào chữ Pháp Quyền trong điều 2 của Hiến Pháp nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa năm 1992 như sau: " Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa là nhà nước Pháp Quyền Xã Hội Chủ Nghĩa cùa nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và tầng lớp trí thức."
Ngày 8 tháng 1 năm 2002 anh Nguyễn Khắc Toàn bị công an bắt giam vì tội đã giúp đỡ nông dân thực hiện quyền biểu tình, quyền bày tỏ ý kiến đã được qui định trong hiến pháp Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Ngày 21 tháng 2 năm 2002 Đảng bắt giam Cử Nhân Luật Lê Chí Quang vì tội dám viết ra sự thực. Ngày 8 tháng 3, Giáo sư Trần Khuê bị công an lục soát nhà, bị tịch thu tài liệu và bị giam giữ tại gia vì bày tỏ chính kiến. Ngày 27 tháng 3 năm 2002 Bác sĩ Phạm Hồng Sơn bị bắt vì dám dịch thuật tài liệu giải thích "Thế Nào Là Dân Chủ". Ngày 19 tháng 7 năm 2002 cựu biên tập viên báo Tạp Chí Cộng Sản Nguyễn Vũ Bình bị điệu lên đồn công an để thẩm vấn suốt ngày, nhà anh bị lục soát, thư tính điện tử bị lục loại, tài liệu, sách vở bị tịch thu. Sau đó thì anh bị "giam tại gia" mà không cần án lệnh. Bác sĩ Nguyễn Đan Quế sau nhiều năm ở tù, được thả ra nhưng vẫn bị mất tự do trong ngôi nhà của bác sĩ. Ông Hà sĩ Phu bị quản chế tại gia ở Đà Lạt, linh mục Nguyễn Văn Lý bị tuyên án 15 năm tù vì dám đòi tự do tôn giáo. Có rất nhiều người đã và đang thực hiện "quyền làm chủ nhân dân" nhưng vì Đảng chưa cho phép nên bị trừng phạt.
Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam lúc nào cũng đem con ngáo ộp "do nhân dân, vì nhân dân" ra làm bình phong. Nhân dân làm chủ nhưng "điều đáng tiếc là đã xảy ra quá nhiều vi phạm quyền làm chủ của nhân dân trong khi trên lý thuyết ta luôn nói chế độ ta "dân chủ gấp triệu lần" so với dân chủ tư sản. Suốt mấy chục năm nhân dân hy sinh xương máu theo Đảng làm cách mạng giành được chính quyền về tay mình. Song chúng ta hiểu "đảng cầm quyền" dường như là đảng nắm tất cả" (1) Nhận xét và phê phán từ ngoài luồng nhiều khi bị Đảng cho là phản động giựt dây, nói thẳng nói thật như Ủy Viên Trung Ương Đảng Nguyễn Đức Bình thì bị Đảng cho về vườn. Dù vậy, như cách nói của nhà văn Vũ Thư Hiên, "lấy mỡ của chúng nó mà rán nó" thì mỡ của Nguyễn Đức Bình rán Đảng làm Đảng đau như hoạn.
Theo các thông tin gần đây, Đảng sẽ truy tố Cử Nhân Luật Lê Chí Quang về tội vi phạm điều 88 thuộc bộ luật hình sự, dự trù cáo buộc bác sĩ Phạm Hồng Sơn tội danh "gián điệp" tức vi phạm điều 80. Trong khi đó thì anh Nguyễn Khắc Toàn đã bị giam hơn 8 tháng mà Đảng vẫn chưa tìm ra tội trạng nào để gán ép. Điều 88 tội vi phạm tuyên truyền chống nước CHXHCN bao gồm "tuyên truyền xuyên tạc phỉ báng chánh quyền nhân dân; tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân; làm ra, tàng trử lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung chống nhà nước CHXHCNVN; phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ 10 năm đến 20 năm". Nếu vì bài viết "Hảy cảnh giác với Bắc Triều" mà Lê Chí Quang bị ở tù thì vô lý. Trước đây thời chiến tranh biên giới Trung - Việt, đảng cũng mạ lỵ, kêu đích danh Trung Quốc là bọn "bành trướng xâm lược", giấy trắng mực đen đã từng in trong cuốn bạch thư. Nếu cáo buộc Lê Chí Quang tội xuyên tạc, phỉ báng Trung Quốc thì tội đảng CSVN nặng hơn tội của Lê Chí Quang. Nếu cho rằng tiết lộ hiệp định biên giới giữa hai nước là phao tin bịa đặt làm gây hoang mang trong nhân dân thì mới đây tờ Nhân Dân đã chính thức công bố về hiệp định trên rồi, phải xử lý ra sao giữa hai sự kiện ?
Trường hợp của Bác Sĩ Phạm Hồng Sơn mà đảng vu cáo cho phạm điều 80 thì trẻ con quá. Điều 80, tội gián điệp qui định "hoạt động tình báo, phá hoại hoặc gây cơ sở để hoạt động tình báo, phá hoại chống nước Cộng Hòa XHCHVN; Gây cơ sở để hoạt động tình báo, phá hoại theo sự chỉ đạo nước ngoài, hoạt động thám báo, chỉ điểm, chứa chấp, dẫn đường hoặc thực hiện hành vi khác giúp người nước ngoài hoạt động tình báo, phá hoại; Cung cấp hoặc thu thập nhằm cung cấp bí mật nhà nước cho người nước ngoài sử dụng chống nước Cộng Hòa XHCHVN ..." Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ đăng bài "Thế Nào Là Dân Chủ" trên trang nhà của họ công khai. Dịch bài viết trên từ Anh Ngữ sang Việt Ngữ và phổ biến rộng rãi để mọi người cùng tham khảo thì đâu phải là hoạt động tình báo của một gián điệp. Nếu vì bài báo trên trích từ Toà Đại Sứ Hoa Kỳ mà Bác Sĩ Phạm Hồng Sơn mang tội vào thân, thì ảnh hưởng bài diễn văn của cựu Tổng Thống Hoa Kỳ Bill Clinton đọc trước hàng ngàn sinh viên Việt Nam tại Hà Nội tai hại hơn nhiều. Nếu vu cáo Bác Sĩ Phạm Hồng Sơn có tội phổ biến tài liệu của người nước ngoài, thì Đảng cũng có tội vì đã tạo diễn đàn cho "trùm đế quốc" dạy dỗ sinh viên Việt Nam về tự do, dân chủ.
Trường hợp của Nguyễn Khắc Toàn thì thực sự khó xử. Cáo buộc anh về tội phạm gì? Chế độ ta "dân chủ gấp trăm lần" chế độ tư sản. Hơn nữa lúc này Đảng đang đánh bóng bộ mặt "Nhà nước Pháp Quyền". Trước đây, thời chế độ cũ, bà Luật sư Ngô Bá Thành xuống đường tham gia biểu tình còn không bị ở tù, huống chi ngày nay, anh Nguyễn Khắc Toàn chỉ có giúp đở nhân dân biểu tình mà phải ngồi tù hơn 8 tháng thì chế độ ta "quá ưu việt gấp trăm lần" so với thời Mỹ - Thiệu.
Cụ Trần Độ giờ đã nhắm mắt, chế độ "Nhà Nước Pháp Quyền" đã bức tử cụ. Anh thanh niên Tạ Ngọc Phách đã sóng sót trong nhà tù Thực Dân Pháp, anh Trần Độ đã vượt qua lằn bom đạn ác liệt thời chiến tranh nhưng đành phải ngã gục trước nanh vuốt chính đồng chí của mình. Nói như Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang, họ sợ Trần Độ sống, họ sợ luôn cả Trần Độ chết. Cuốn nhật ký "Rồng Rắn" của ông đang nằm đâu đó kín cẩn trong tủ của Bộ Trưởng Bộ Công An Lê Hồng Anh, Đảng sợ nhân dân đọc nên phải tịch thu. Nhân dân không cần đọc cũng biết cụ Trần Độ viết gì trước khi chết. Toàn bộ nội dung cuốn nhật ký "Rồng Rắn" thu gọn lại 21 chử để nhân dân dễ nhớ, dễ truyền "chế độ này là sự kết hợp giữa cái ngu muội của Tần Thủy Hoàng và sự tàn bạo của Hitler"
Ban nhạc Đảng CSVN đang chơi bài "Pháp Quyền", nhạc trưởng Chính Trị Bộ chỉ đạo nên có lúc lên lúc xuống. Tội cho nhân dân Việt Nam đang bị Đảng bắt nghe. Có thính giả bịt tai, có người mĩm cười khinh bỉ, có kẻ phải giả vờ ngủ, nửa tỉnh nửa mơ. Toàn cảnh giống như bức tranh hài mà hoạ sĩ đã cẩn thận đặt tên "Pháp Quyền nước ta có lúc lên lúc xuống".
----------------------------- (1) Nguyễn Đức Bình - Đảng trong sự nghiệp đổi mới vì chủ nghĩa xã hội - Nhà xuất bản sự thật.
----------
Phiên Tòa Lê Chí Quang Ngày 8 Tháng 11?
Như vậy là phiên toà xử Lê Chí Quang ngày thứ hai 28 tháng 10 năm 2002 đã được Hà Nội quyết định dời lạị Tin không chính thức cho biết là ngày xử sắp tới sẽ là ngày 8 tháng 11 năm 2002. Ðây là phiên toà xử kín, chỉ những ai có giấy mời mới được tham dự Ngày 8 tháng 11 lại nhằm vào ngày thứ Sáu ở Việt Nam, tức là trùng vào ngày cuối tuần ở các nước phương Tâỵ Dự trù đem Lê Chí Quang ra tòa ngày này, Hà Nội âm mưu làm giãm được dư luận của nước ngoài, nếu tin tức có loan truyền thì cũng rơi vào các ngày cuối tuần, sẽ không được nhiều hãng thông tấn để ý và loan tin. Ðợi đến ngày thứ hai thì mọi chuyện đâu đã xong rồi, đã mất thời gian tính, có nhiều tin tức khác trên thế giới quan trọng cần loan tin hơn. Nếu có ai phản đối, thì sự kiện cũng không còn nóng bỏng nữạ Dù sao thì phiên toà cũng đã xử rồi, Lê Chí Quang cũng đã bị tuyên án, bị Ðảng CSVN bỏ tù.
Có nhiều tin đồn ngay Hà nội về lý do đình xử phiên tòạ Tin cho là do chính Nông Ðức Mạnh ra lệnh Viện Kiểm Soát phải tạm hoãn ngày xự Lý do tạm hoãn là để tránh cho Trần Ðức Lương đỡ bị áp lực và khó ăn khó nói trước Tổng thống Pháp. Có tin nói Bộ Chính Trị khẩn ra lệnh tạm đình vì sau khi đọc bản cáo trạng mới vỡ lẽ ra là Viện Kiểm Soát Tối Cao lại viết một bản luận tội "tồi tệ" chỉ làm bêu xấu thêm chế đô Tóm lại, dù tin gì đi nữa thì theo trả lời của Viện Kiểm Soát "cần thêm thời gian để truy tố vụ án" đã tự phô bày cho cả thế giới, nhân dân trong và ngoài nước nhìn thấy bản chất của nền "công lý" nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Sự kiện bản cáo trạng bí mật chuyển ra khỏi Viện Kiểm Soát Tối Cao, lưu truyền rộng rãi trong nước và nhanh chóng chuyển ra nước ngoài trước ngày xử Lê Chí Quang đã làm cho Hà Nội hết sức bối rối và tức giận. Các cơ phận an ninh trong nước đang ráo riết dò xét, truy lùng, các bộ phận phản gián hải ngoại, bộ phận quản lý internet, bộ phận theo dõi, nghe lén và đọc trộm thư tín đã được nhận chỉ thị tăng cường mức độ kiểm tra hòng dập tắt mầm móng "phản cách mạng". Bên cạnh những chiến sĩ dân chủ nổi bật, có người đang trong vòng lao lý như Nguyễn Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn và Lê Chí Quang, có người đang bị sách nhiễu ngày đêm như Trần Khuê, Hà Sĩ Phu, Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dương, Nguyễn Thanh Giang, Hà nội lại đang phải lo đối phó với tầng lớp chiến sĩ vô danh. Những "du kích dân chủ" ở ngay trong lòng chế độ, đang tích cực góp phần để loại bỏ chế đô Cao trào dân chủ mà Hà nội cáo buộc "phản cách mạng" đã nhân rộng và càng ngày càng được yễm trợ tuy âm thầm nhưng tích cực từ nhiều phía, họ có thể là những cán bộ đảng viên đang làm việc trong cơ quan nhà nước, hoặc có thể là những người đang mang trách nhiệm "trấn áp kẻ thù". Họ, dù vô danh, nhưng chính là những nhân tố hết sức quan trọng và có khả năng làm vô hiệu hóa các áp lực cũa Ðảng. Nhờ thêm sự yễm trợ từ các chiến sĩ "vô danh" này, sức mạnh của lực lượng dân chủ ngày càng thêm mạnh và trở thành thiên hình vạn trạng. Khi "chở thuyền cũng là dân mà lật thuyền cũng là dân" đã là chân lý, thì việc những chiến sĩ vô danh đã và đang tự vứt bỏ chiếc thuyền nan "xã hội chủ nghĩa" để cùng sánh vai với các lực lượng dân chủ tiến bộ, góp phần "lật thuyền" càng sớm càng tốt, là những dấu hiệu hết sức khích lệ cho tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.
Bên cạnh các sự kiện tích cực trên, việc Công ty Thương Mại và Khuyếch Trương Kỷ Thuật (Financing and Promoting Technology Corporation) của Trương Gia Bình làm chỉ điểm, đọc lén các điện thư trong và ngoài nước để báo cáo công an bắt Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn và nhiều người khác là một hành động đê tiện, cần cảnh báo có thái độ đối phó để bảo vệ phong trào dân chủ trong và ngoài nước. Trương Gia Bình là con rể của Võ Nguyên Giáp, đã từng cư ngụ tại Nga, mang tiếng du học nhưng thực chất đi buôn và làm giàu từ đọ Khác với Lê Chí Quang khi anh trở về Việt Nam từ Tiệp Khắc, Quang đem theo giá trị của Tự Do và Dân Chủ mà Quang đã chứng kiến và cảm nhận, thì ngược lại Trương Gia Bình chỉ đem dollars về Việt Nam để thành lập công ty FPT. Một công ty chuyên cung cấp nối mạng điện tử, đồng thời làm công tác chỉ điểm để theo dõi và bắt các nhà hoạt động dân chủ, trong đó Lê Chí Quang là trường hợp điển hình. Trương Gia Bình không chỉ có tham vọng ở trong nước, theo bản tin ngày 18 tháng 1 năm 2002 của Asia Pulse, Trương Gia Bình cho biết đã cộng tác với công ty chuyên về viết phần mềm Ấn Ðộ tên là APTECH để cộng tác và đầu tư trong lãnh vực kỷ thuật tin học, ngân hàng, tài chánh, điện tín và an ninh. Bình cho biết là đã thành lập một văn phòng tại Silicon Valley (San Jose) và dự trù tại Canada vào cuối năm 2002.
Các lực lượng dân chủ tại hải ngoại có nhiều chuyện cần làm, bên cạnh việc yễm trợ những nổ lực dân chủ trong nước, việc dọn sạch bãi rác của công ty chỉ điểm FPT tại Hoa Kỳ và Canada là điều ưu tiên.
This
Site has been designed for 800x600 resolution and Macromedia
Flash Player 5.
________________________________________________________________________________