ĐẢNG DÂN CHỦ NHÂN DÂN
  ĐẢNG DÂN CHỦ NHÂN DÂN 

  

    

 
 

Home | Tuyen Ngon | Dieu Le & Hoat Dong | Tai Lieu | Tham Khao | NguyenHoangLong | HuynhVietLang | TranHoangLe | TranNam | Dien Thu | DienThu 62 | English | Online Update | CLBDCVN | FreeCongDo


 
Thử Thách Quyền Lực Đảng CSVN
   

Thử Thách Quyền Lực Đảng CSVN

Nguyễn Sơn (Nam Trần) – ĐDCND

“Từ sai lầm này đến sai lầm khác, thế hệ này đến thế hệ khác tiếp tục trở thành nạn nhân của những quyết định lạc hậu và phản động của đảng CSVN. Hơn 80 triệu dân, biết bao nhiêu đầu óc tầm cỡ, bao nhiêu tinh hoa dân tộc cứ phải cúi đầu nhẫn nhục, để anh mục đồng dắt đi từ cánh đồng khô này đến cánh đồng cháy khác.”

Từ lâu vai trò độc tôn lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN)đã thành chân lý nhờ vào bộ máy trấn áp của mật vụ, công an và quân đội. Khi đảng CSVN nắm chính quyền, trước sức mạnh của nòng súng, hơn 60 năm qua không ai dám bàn về vị trí lãnh đạo của đảng. Gần đây, sự ra đời của Đảng Dân chủ Nhân dân (DCND) đánh dấu bước ngoặt, không phải đặt lại vai trò lãnh đạo của đảng CSVN mà để góp phần cùng với các đảng phái anh em khác, đẩy đảng CSVN ra khỏi vai trò lãnh đạo - Nhân dân chính là người sẽ thực hiện quyết định đó.

Chủ nghĩa cộng sản đã lỗi thời trước xu thế của lịch sử. Vì vậy, những sứ giả, những kẻ thừa sai rao giảng chân lý giả hình trước Nhân dân mất chỗ dựa tinh thần, bị khủng hoảng, nên đâm ra lúng túng. Không biện minh được tính lý luận, thiếu thực tế trước đà tiến hoá, chủ nghĩa cộng sản bị đẩy lùi vào bóng tối. Trước bối cảnh này, các nhà lý luận đảng CSVN nặn ra cái gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”. Điều này, ngay cả Mác chắc cũng phải lăn đùng ra giẫy giụa, khóc thét trước đứa con bệnh hoạn, sản phẩm mà CSVN cho là một đột phá lý luận đầy cơ bản và sáng tạo của đảng.

Hội nghị Trung ương đảng CSVN thứ 13 và 14 và kết qủa của ĐH 10 cho thấy đảng CS đối diện với tình trạng khủng hoảng nội bộ và suy thoái trầm trọng. Hiện nay, Tổng cục 2 (TC2) khuynh đảo toàn đảng đã làm cho Bộ chính trị bị tê liệt. Giải quyết rốt ráo các vụ án tham nhũng đang làm rúng động dư luận sẽ lôi ra hàng loạt các vụ án oan, vụ án tham nhũng khác mà TC2 và đảng đã từng nhúng tay, có dính líu đến nhiều Ủy viên Trung ương đảng, UV Bộ Chính Trị. Luôn cả phải giải quyết trường hợp đảng tịch của Lê Đức Anh, vấn đề công khai hồ sơ khi tham gia đảng, vấn đề liên hệ giữa TC2 và vây cánh của Lê Đức Anh, Đỗ Mười. Thực ra, về mặt quyền lực, TC2 đã đứng trên đảng CSVN, TC2 chỉ đạo các sách lược và sắp xếp nhân sự lãnh đạo. Đảng và TC2 dựa vào nhau để sống còn. Đảng cần TC2 để trấn áp, bảo vệ bộ máy đảng và cai trị xã hội dưới chế độ toàn trị, ngược lại TC2 cần đảng, hợp thức hoá vai trò của mình để cả hai cùng tồn tại.

Mặc dù áp lực chính trị rất mạnh mẽ. Các góp ý đòi hỏi đảng phải thay đổi cho phù hợp với trào lưu thế giới càng lúc càng tăng. Dù vậy, vai trò lãnh đạo đảng vẫn chưa bị thử thách. Trào lưu dân chủ có tiến bộ hơn, đảng có nhượng bộ một chút trước áp lực của công luận, trước viễn ảnh phải vuốt ve siêu cường để vô được WTO, trước việc cần ngả sang Mỹ để cân bằng chiến lược với Trung quốc. Nhưng đảng CS quyết không nhượng bộ đến nỗi phải sửa đổi hay hủy bỏ điều 4 Hiến pháp, điều khoản qui định ngôi vị độc tôn lãnh đạo đảng CSVN. Đảng chọn thái độ đối đầu với sức mạnh của Nhân dân.

Từ lâu, đảng CSVN đã không khoan nhượng với bất cứ lực lượng chính trị nào dám thách thức quyền lực của đảng. Căn bệnh gia trưởng, phong kiến, tâm lý cha già dân tộc, tính tự mãn vì bị quyền lực thoái hoá đã che mất lý trí những nhà lãnh đạo Đảng CSVN.

Bị bao vây trong lồng kính tập trung dân chủ, những khối óc trong Bộ chính trị xa lạ với sinh hoạt chính trị dân chủ, đa nguyên. Những quyết định sai lầm ảnh hưởng đến sinh mạng cả dân tộc đều thu gọn trong các cuộc họp kín ở Bộ Chính Trị. Cụ thể, chỉ ý kiến của một hoặc hai UV BCT đã mang yếu tố quyết định. Cuộc cải cách ruộng đất gây bao thảm hoạ cho cả miền Bắc, chiến dịch đánh tư sản mại bản làm sụp đổ nền kinh tế miền Nam, chính sách tập trung cải tạo những quân nhân viên chức chế độ miền Nam làm chia rẻ cả dân tộc, để lại bao đau sót, hận thù chồng chất, quyết định ký kết các hiệp ước với Trung quốc làm mất đất, mất lãnh hải cha ông bao đời gây dựng. Và gần đây nhất quyết định đưa Việt Nam vào cái gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” đang ra sức kéo lùi đà tiến hoá của dân tộc.

Từ sai lầm này đến sai lầm khác, thế hệ này đến thế hệ khác tiếp tục trở thành nạn nhân của những quyết định lạc hậu và phản động của đảng CSVN. Hơn 80 triệu dân, biết bao nhiêu đầu óc tầm cỡ, bao nhiêu tinh hoa dân tộc cứ phải cúi đầu nhẫn nhục, để anh mục đồng dắt đi từ cánh đồng khô này đến cánh đồng cháy khác.

Sự ra đời Đảng Dân chủ Nhân dân không phải ngẫu nhiên như trái sung rụng từ trên cây xuống. Đây là kết qủa của quá trình chuẩn bị âm thầm, từng bước xây dựng căn bản chính trị và lực lượng để đảng hình thành và hoạt động trong điều kiện vô cùng khó khăn. Nó là kết tinh của những khối óc trăn trở từ thành viên Câu Lạc Bộ Dân Chủ, và Ủy ban Vận động Tự do cho Tù nhân Chính trị Việt Nam, là kết hợp khởi đầu của những trí thức từ Nam chí Bắc. Tất cả hội tụ lại vì đau xót trước đất nước tan hoang, bị dày xéo bởi một tập đoàn lãnh đạo ù lỳ, phản động nhất trong lịch sử dân tộc. Sau một năm kể từ ngày công bố Tuyên Ngôn lập đảng, với hơn 95% đảng viên có bằng Đại Học hoặc cao hơn, liên tục tham gia đấu tranh đòi Tự do - Dân chủ trải rộng từ Nam đến Bắc; đảng DCND hiện hữu và chiến đấu theo dòng sinh mệnh của dân tộc sẽ là một thách đố chính trị đối với đảng CSVN.

Bộ máy đảng từng quen với quán tính “không đối lập” cho đến khi bị đứng trước thử thách. Đảng CSVN giờ đây đang bị bứt ra khỏi qũy đạo quen thuộc – qũy đạo không đảng phái đối lập chính trị hoạt động tại Việt Nam - Thông thường thì họ phản ứng rất quyết liệt, thô bạo và chủ trương trấn áp tới cùng. Đảng CS không ngần ngại sử dụng bạo lực, chuyên chính nhằm triệt tiêu đối lập. Đó là phương cách duy nhất của cường quyền để bám chặt vị trí độc tôn.

“Muốn lật đổ chế độ, phải để cái thối nát đến chỗ tận cùng”. Lênin đã nói vậy, như một lời tiên nghiệm cho các chế độ toàn trị. Vấn nạn của dân tộc Việt Nam là chế độ độc tài- toàn trị hiện nay đã thối nát đến chỗ tận cùng chưa? Những tệ nạn tham nhũng đã đến chỗ ghê tởm chưa? Những nhũng lạm, cửa quyền, tuỳ tiện từ bộ máy cai trị cấp làng, xã, huyện cho đến tỉnh thành đã đến chỗ không chịu đựng được nữa chưa? Những hà hiếp, áp bức Nông dân gây ra bao cảnh khiếu kiện, nghèo đói, oan ức - Những đàn áp, bóc lột khi tiếp tay tư bản ngoại quốc, quay lưng lại nỗi bất công của Công nhân đã chín muồi chưa?...

Nếu chưa thì nhân dân Việt Nam còn chịu đựng sự cai trị độc tài của Đảng CSVN đến bao giờ?

Điều gì đã làm cho cả dân tộc từng tự hào về lòng quật khởi chống ngoại xâm lại bị tê liệt trước nanh vuốt của độc tài, đảng trị. Độc tài là giặc nội xâm, giặc đến nhà đàn bà cũng đánh. Vậy thì tại saonhững thế hệ thanh niênđãtừng lao mình vào cuộc chiến chống ngoại xâm nhưng lạithụt lùi trước cuộc chiến chống độc tài?. Điều gì đã làm cho những lực lượng trí thức ưu tú nhất, tiếp tục quay lưng trên nỗi đau khổ của dân tộc, cứ nhắm mắt, bịt tai nhìn đất nước, nhân dân càng lúc càng tang hoang, thảm bại.

Điều gì có thể làm chúng ta bật dậy, không đắn đo suy nghĩ, không so đo thua thiệt, không sợ sệt chần chừ, cả nước, người người lớp lớp, có cuốc dùng cuốc, có búa dùng búa, có viết dùng viết, có cái gì dùng cái nấy tràn về khu Bùng Binh Sài Gòn, lao về khu Ba Đình Hà Nội. Cả triệu con tim rực lửa, gầm vang trời đòi “Dân chủ, Tự do”. Liệu Bộ chính trị, trung ương Đảng CSVN, những ông già bệnh hoạn, bảo thủ; vỏn vẹn trăm người có bị nghiền nát trước sức mạnh của Nhân dân không?

Cái sức mạnh kết tinh từ hàng chục năm của những dân tộc từng bị Cộng sản cai trị, bị dồn nén, bị áp bức, mà chính cựu Tổng thống Tiệp Khắc Václav Havel đã từng nhận định: “Ðây không phải là sự kiện từ trên trời rơi xuống, mà nó là một cái gì có tính cách tự nhiên, không thể tránh khỏi, hậu quả của một giai đoạn chuyển biến lịch sử làm ám ảnh hệ thống chính quyền Cộng Sản. Kết tinh từ hàng ngàn lý do, những kẻ phản tỉnh đã hiện hữu từ lâu, kể từ ngày chính quyền này ra đời vì họ không thể chấp nhận được sự tàn bạo, tùy tiện sử dụng bạo lực để đàn áp tất cả những ai khác chính kiến. Hơn nữa cũng chính vì hệ thống cai trị độc tài này đã trở nên lão hoá, cứng nhắc không thích hợp cho bất cứ một sự ứng dụng mới mẻ nào có ý hướng thay đổi cấu trúc chính trị của nó”.

Đảng CS Nga, CS Tiệp, CS Ba Lan, CS Đông Đức, CS Hungary, CS Romania…. đã bị đổ nhào, liệu Đảng CSVN có thoát khỏi qui luật này không? Nhân Dân Việt Nam chính là người sẽ trả lời câu hỏi lịch sử đó.


____________________________________________________


Dân chủ và văn hóa tổ chức
   

Dân chủ và văn hóa tổ chức

Huỳnh Việt Lang – ĐDCND

Dưới một chế độ đảng trị, đảng cộng sản ban hành/xử dụng luật pháp như một công cụ để cai trị dân chúng. Trong Hiến pháp Việt Nam hiện nay không có điều nào cấm công dân thành lập đảng phái chính trị. Nhưng trong hệ thống pháp luật có hàng loạt văn bản dưới luật (trong các Nghị định, Thông tư…) quy định bắt buộc phải xin phép trong hoạt động liên quan đến sinh hoạt xã hội dân sự thuần tuý. Cần phải xác định rằng, ở Việt Nam hiện không có quốc hội lập hiến, tòa án hiến pháp hoặc cơ chế bảo hiến. Nhà nước hiện nay không phải là nhà nước pháp quyền, nên hiến pháp Việt Nam cũng chẳng hề có nguyên tắc về tính tối cao và bất khả xâm phạm.

Bắt bớ và khủng bố ở Việt Nam không hề củng cố niềm tin, trái lại chỉ phản ánh một thể chế bạo lực phi chính nghĩa. Chính sách toàn trị ngày càng bộc lộ bản chất đao phủ vô nhân tính, kiểu như họ muốn nhân dân phải hiểu rằng: mọi người đang đương đầu với một thế lực không từ nan làm bất cứ việc gì, khó tiên liệu được. Thảm hại thay, xu hướng siêu bảo thủ cộng sản càng chứng tỏ họ chỉ là những kẻ không lý trí đang đe dọa an toàn xã hội.

Công cuộc đấu tranh thoát khỏi ách độc tài cộng sản tại một quốc gia có nền kinh tế chậm tiến như nước ta là chưa có tiền lệ. Do đó, thực tiễn đòi hỏi những sáng tạo đặc thù, thiết thực hơn. Chính tinh thần tôn trọng thực tế sẽ là một yếu tố quan trọng giúp cách mạng dân chủ tiến đến thành công; hoàn toàn không phải từ những giáo điều, bài bản xa lạ. Được khẳng định ngay từ đầu, cách mạng dân chủ Việt Nam không hề phát động nhằm thay những ông quan cộng sản bằng những ông quan dân chủ. Bình đẳng chính trị là một nguyên tắc của văn hóa dân chủ về tổ chức. Chính trị dân chủ không đồng nhất với văn hóa về dân chủ cách riêng, văn hóa dân chủ về tổ chức thể hiện lý luận dân chủ cùng những đặc điểm và quy luật riêng của mình. Hiện nay, giai đoạn đấu tranh có phối hợp và tổ chức đã bắt đầu. Hệ quả của hình thức đấu tranh phi tổ chức là vô vọng, tổ chức hóa lực lượng dân chủ Việt Nam đang trở thành yêu cầu bức bách của thực tế. Chuyên sâu hơn, một trong những vấn đề cốt tử của dân chủ hóa Việt Nam hiện nay là hoàn thiện lý thuyết xây dựng tổ chức.

I. Cộng sản Việt Nam hậu đại hội X

I.1. Đảng cộng sản VN đang tập đoàn trị


Với tham vọng bước kịp thời đại, đảng cộng sản tỏ ra quá chậm khi cố tân trang học thuyết Marx – Lenin. Những chắp nối mang màu sắc dân túy, xã hội… không vá nổi lỗ thủng ngày một rách to hơn của lý luận cộng sản cực tả. Trong bức tranh xã hội Việt Nam hôm nay, bộ phận tư bản đỏ trong tầng lớp cộng sản thống trị đã hình thành dạng tập đoàn trị (corporatocracy). Nhóm người này sẵn sàng ăn chịu với giới tư bản quốc tế, cầm quyền ngoại bang để tiếp tục bòn rút tài nguyên, lãnh thổ xứ sở. Chính thói độc tài và lạm quyền kiểu cộng sản đã gây ra tình trạng tập trung quyền lực kinh dị này. Lợi ích trong xã hội Việt Nam đang hình thành một kim tự tháp; hàng loạt các chính sách được đặt ra nhằm giúp thiểu số ngồi trên đỉnh kim tự tháp trở nên giàu có hơn. Toàn bộ quần chúng còn lại bị đạp xuống cái đáy phình rộng không ngừng của cái kim tự tháp ghê tởm ấy. Những mâu thuẫn giữa dân chủ và chủ nghĩa tư bản được nêu ra như con ngáo ộp để hù dọa những người đấu tranh. Nhà cầm quyền né tránh sự thật: cơ chế độc tài được thống lĩnh bởi tư bản đỏ còn tệ ác gấp muôn lần chủ nghĩa tư bản. Quyền lực đối với nhà nước độc tài như một lãnh vực kinh doanh siêu lợi nhuận, ở đó họ sẵn sàng đầu cơ cả thể diện quốc gia mình. Toàn đảng cộng sản Việt Nam đã tham nhũng tương lai dân tộc mình, đất nước hiện nay không còn là của nhân dân.

Giai đoạn sau đại hội X, tình hình đảng cộng sản Việt Nam như quẻ Hỏa sơn bí trong kinh Dịch, ứng với cảnh huy hoàng của ngọn đèn tàn. Các yếu tố xung đột nội bộ tăng lên chớ không giảm đi, nội bộ đảng cộng sản là tập hợp nhiều băng nhóm trục lợi. Những thay đổi nhân sự sau đại hội X chỉ phản ánh thực trạng: thay thế những người đã quá tuổi về hưu bằng những người sắp đến tuổi về hưu. Ý tưởng tham vọng thay thế tình trạng độc quyền về chính trị bằng hứa hẹn cởi mở, dân chủ trong đảng hiện nguyên hình bịp bợm. Sau khi màn kịch “đóng góp dân chủ” hạ xuống thì khủng bố, đàn áp bắt đầu bung ra. Cả bộ Chính trị Hà nội đã tự mặt áo thụng đứng vái mình trong gương bằng diễn văn bế mạc về một đại hội “thành công tốt đẹp”, trong khi tiếng thét đòi công bằng của cuộc đình công thứ 1.200 đã rung rinh cả hội trường Ba Đình.

Điều này khẳng định quá trình thoái trào của tập đoàn thống trị cộng sản trước đà tiến hóa của nhân loại. Kết quả của đại hội đảng X là một biểu hiện gỗ đá về mặt trí tuệ của nhiều người lãnh đạo cộng sản, xem thường các quyền lợi quốc gia và dân tộc. Trong khi trái đất vẫn quay, khó mà tìm ra được cái gì hay ho từ tập đoàn thống trị đang xử dụng hệ tư tưởng chủ đạo mãi loay hoay từ thế kỷ XIX. Nước nhà này không thể khá hơn được khi đảng cộng sản vẫn cai trị con dân như kẻ thù, thậm chí không là con người.

Mặt khác, sự tồn vong của chế độ độc tài tùy thuộc một phần quan trọng vào các yếu tố nội tại. Sự tàn bạo của tệ tham nhũng đã dẫm nát xã hội và thể diện quốc gia. Cơ hội gia nhập WTO ngay trong năm 2006 là mong manh; nguy cơ bị giảm tốc độ tăng trưởng và tăng mức độ bất bình trong xã hội là rất hiện thực. Xa hơn, thể chế độc tài này sẽ sụp đổ theo những thất bại của việc chống tham nhũng. Thái độ kiên trì chuyên chế không đơn giản biểu hiện trạng thái dục vọng quá cao mà còn là tư cách vô trách nhiệm về tư duy chính trị. Tập đoàn lãnh đạo cộng sản đã tham lam đến mức vô sỉ.

I.2/ Luật pháp đảng trị và con đường đấu tranh dân chủ

Sau ĐH X, đảng cộng sản ra rả về một yêu cầu đồng thuận trong xã hội Việt Nam. Nhưng thực tiễn lại phản ánh: chế độ đang giãy chết vì tình trạng xã hội dân sự bế tắc; nên trong chế độ ấy không thể có đất sống cho sự đồng thuận. Sự đồng thuận chỉ bắt nguồn từ những cọ sát va chạm giữa các luồng ý kiến - điều này chỉ có trong không gian xã hội dân sự. Dưới một chế độ đảng trị, đảng cộng sản ban hành/xử dụng luật pháp như một công cụ để cai trị dân chúng. Trong Hiến pháp Việt Nam hiện nay không có điều nào cấm công dân thành lập đảng phái chính trị. Nhưng trong hệ thống pháp luật có hàng loạt văn bản dưới luật (trong các Nghị định, Thông tư…) quy định bắt buộc phải xin phép trong hoạt động liên quan đến sinh hoạt xã hội dân sự thuần tuý. Cần phải xác định rằng, ở Việt Nam hiện không có quốc hội lập hiến, tòa án hiến pháp hoặc cơ chế bảo hiến. Nhà nước hiện nay không phải là nhà nước pháp quyền, nên hiến pháp Việt Nam cũng chẳng hề có nguyên tắc về tính tối cao và bất khả xâm phạm.

Quan điểm vận dụng luật pháp để đấu tranh – là cách hiểu về nhà nước pháp quyền và cơ chế vận hành của nhà nước đó chính là chế độ pháp trị. Điều này xa lạ với luật chơi của chế độ đảng trị. Ở giai đoạn chính trị hậu đại hội X, tăm hơi tư duy chính-trị-biết-điều chẳng hề xuất hiện. Vốn liếng cán bộ dân chủ thời kỳ cách mạng tiên phong cần phải được gìn giữ, không thể vì những chủ trương nhất thời mà tung ra cạn láng được. Yếu tố khai thác tối đa các cơ hội là quan trọng song hoàn toàn không có tính quyết định trong việc hình thành các sách lược. Trong cuộc tranh đấu ở giai đoạn hiện nay, khả năng thương lượng là con số không. Khuynh hướng hành xử đơn phương trở thành nguyên tắc số một đối với các bên tham chiến. Cục diện cho thấy, thắng lợi sẽ đến với lực lượng dân chủ trong tình huống chủ động tấn công, chớ không phải thuộc trạng thái phòng ngự phản công. Tình hình hậu đại hội X chưa nảy sinh cơ hội cho phép đốt giai đoạn, mức độ thành công của các kế hoạch vận dụng luật pháp đảng trị để đấu tranh là rất thấp. Không thể chấp nhận kết quả đã được dàn xếp bằng những công cụ/phương tiện cai trị do chế độ độc tài áp đặt. Để đạt đến mục tiêu dân chủ trở thành tập quán chính trị ở Việt Nam, lực lượng dân chủ còn phải nhiều việc hơn nữa.

Tập đoàn đương quyền sẽ thẳng tay đàn áp nhân dân vì tối mắt trước những tham quyền đặc lợi. Lực lượng dân chủ cần luôn tỉnh táo trước nguy cơ rất thật này. Lịch sử cho thấy, chưa có một chế độ cộng sản chuyên chính nào tự nguyện từ bỏ chuyên chính của họ để thực hiện nền dân chủ nhân dân. Kẻ độc tài luôn xem bầu cử tự do như đòn đánh triệt tiêu ngai vàng của họ. Thay vì vận dụng các nguyên lý công bằng và chính trực, chính quyền cộng sản đã điều hành đất nước bằng một hệ thống xảo thuật. Trong tình hình hiện nay, thế mạnh của lực lượng dân chủ là đại bộ phận nhân sự đang ở trong tối; guồng máy công an trị không thể biết chính xác phe dân chủ gồm những ai, cơ cấu làm việc như thế nào. Tư thế hoạt động bí mật chính là đối trọng với thế lực cường quyền của cộng sản trong xã hội. Do đó, vì chúng ta không bị kiểm soát/đàn áp nên chủ động được các kế hoạch hành động của mình. Bởi hệ thống luật định toàn trị đã tước sạch khả năng pháp lý của người dân một khi cần đương đầu với các viên chức Nhà nước. Nói cách khác, nhân sự của lực lượng dân chủ sẽ xuất hiện công khai vì nhu cầu thực tiễn đấu tranh - chớ không phải dựa vào sự cho phép của chính quyền cộng sản. Đó là quá trình chuẩn bị cho khả năng tự đứng lên để nắm lấy quyền và cơ hội của mình.

II. Niềm tin dân chủ

Ngày nay, nhân dân đang bị phân hóa cùng cực. Bị ràng buộc bởi các định chế khắc nghiệt, xã hội Việt Nam đang là một đám đông cô đơn và lắm yếu đuối. Cần phải dứt khoát xóa bỏ sự tuân phục vô điều kiện quyền lực độc tài, trước khi nó trở thành một quán tính đáng sợ. Để ứng phó với thực tiễn chính trị này, dân chủ đang trở thành một khái niệm phổ cập với mọi tầng lớp nhân dân trong xã hội Việt Nam. Niềm tin dân chủ là hy vọng đẹp nhất của mọi dân tộc trên thế giới đang sống dưới các ách độc tài. Thực tiễn đã chứng minh được đây là căn nguyên duy nhất đủ sức huy động được tất cả các nguồn lực trong xã hội để đánh sập những nền độc tài tinh vi nhất - kể cả độc tài cộng sản. Chỉ có chế độ dân chủ và tự do mới có thể bảo đảm quyền làm người của mọi người dân Việt. Chính nhân dân - những người đang tạo ra của cải và sự thịnh vượng cho quốc gia - mới là chủ thể quyết định việc thay đổi thể chế chính trị tại Việt Nam.

Một đặc trưng của kỷ nguyên mới là sự phụ thuộc lẫn nhau ngày càng tăng về thương mại, đầu tư, công nghệ và thông tin giữa các quốc gia trên thế giới. Ðiều này cũng thể hiện sự thay đổi mạnh mẽ trong nhận thức về nhân sự và chính trị. Đi từ những nhận định cá nhân đến giai đoạn hội nhập lý luận chung là một đoạn đường dài. Chính những kết luận chung là tiền đề dẫn đến các hành động có phối hợp tập thể. Ðộng thái loại bỏ các rào cản thói quen nhằm tiến tới xây dựng nền văn hóa tổ chức là cần thiết; vì đây là môi trường đem lại tính cởi mở, tin cậy, công bằng và linh hoạt.

Sự phẫn nộ công dân sẽ không dừng lại ở mức bất đồng chính kiến trên mạng internet (cyberdissidents). Nhân dân sẽ tin tưởng vào cách mạng dân chủ một khi phong trào thể hiện được sự đứng đắn và nghiêm túc – thông qua các hoạt động được thực hiện cách có tổ chức. Cuộc đấu tranh dân chủ nào cũng đầy gian khổ vì đa số những người dân chủ khi đứng lên đều bắt đầu bằng hai bàn tay trắng và tinh thần bất thỏa hiệp nền chính trị độc tài đểu cáng. Song động cơ có cao thượng đến đâu đi nữa mà hoạt động đấu tranh tiến hành thiếu tổ chức thì chắc chắn sẽ thất bại. Cách mạng dân chủ được tiến hành như một kế hoạch tác chiến trường kỳ. Những cá nhân/tập hợp nhỏ, yếu, vô kỷ luật, vô tổ chức sẽ khó có một chỗ đứng trong quá trình vận động lâu dài và cương quyết này. Lập trường và năng lực của người chiến sỹ cách mạng dân chủ khẳng định qua huấn luyện và hiện thực tranh đấu; hoàn toàn không đột nhiên có được từ chỉ vài phản kháng nhất thời. Thời hiện đại không có chỗ cho những âm mưu tranh thiên hạ mưu đồ bá vương rẻ tiền. Nhận thức chính nghĩa của quần chúng theo thời gian sẽ loại trừ những nhân sự vô loại này. Tham gia các sinh hoạt có tổ chức là hành động làm tăng khả năng đề kháng của chính người dân bị đàn áp. Người dân nên trông cậy vào quyết tâm của chính mình và cởi mở hợp tác chính là cách trợ giúp nhau tốt nhất.

III. Văn hóa tổ chức

“Đã đến lúc, những người yêu nước Việt Nam cần phải xây dựng một tổ chức đấu tranh để thúc đẩy tiến trình dân chủ hoá đất nước, cứu vãn xã hội ra khỏi những khủng hoảng nghiêm trọng hiện nay.” (1)

III.1/ Vai trò người chiến sỹ cách mạng dân chủ

Một thực tế mà bất cứ nhân sự đấu tranh dân chủ cũng phải nhìn nhận: đảng cộng sản Việt Nam là một tổ chức chính trị chuyên nghiệp, có kinh nghiệm tranh đấu tích lũy hơn 60 năm (1945 – 2006). Lịch sử hoạt động của cộng sản không đơn giản gồm những trò bốc phét ngất trời. Do đó, hình thức tranh đấu kiểu nhân sỹ đơn phương, kết hợp lỏng lẻo… dễ dàng đối phó trong mắt tập đoàn đương quyền. Thậm chí có tổ chức đã đánh mất tính chính danh quá đơn giản chỉ bởi sa lầy trong bẫy ngôn từ… Dân chủ không hề là một màn kịch có tính cách phô trương. Những người Việt ái quốc trong nước và trên thế giới ngày càng nhận ra: chúng ta nên chủ động tham gia quá trình tổ chức hóa thay vì đơn phương thụ động đương đầu thể chế độc tài kèm những hậu quả lắm khi khó lường. Mặc dù hội nhập tổ chức là một thách thức đối với nhiều cá nhân có nhiệt tình cách mạng, nhưng chính bước đi này sẽ giúp khả năng tự hoàn thiện mỗi cá nhân sẽ được nâng lên. Đây cũng chính là thử thách đầu tiên để từng cá nhân tự lượng định lại quyết tâm tranh đấu của mình. Bất cứ tuyên bố suông nào cũng chỉ làm người ta mau lúng túng hơn khi chạm phải một sách lược toàn trị sắt máu, mọi hiệp sỹ Don Quixote đều chết lặng trước cối xay gió…

Để linh hoạt hơn trong các biện pháp đối đầu với bạo quyền, người cách mạng dân chủ cần tự xác định những quy phạm về cương vị và phong cách, rũ bỏ bớt các đại từ nhân xưng không cần thiết, mạnh dạn chuẩn bị tiến đến khả năng đấu tranh trực diện đối kháng. Một nhóm không có nghĩa là một cộng đồng. Phong trào đấu tranh dân chủ là một cộng đồng mở. Những người yêu nước chân chính gia nhập phong trào đấu tranh không chỉ nhằm thoả mãn ý muốn để người khác biết đến. Tư cách chiến sỹ dân chủ được khẳng định thông qua quá trình chứng minh khả năng bản thân. Những người có tên tuổi trong phong trào đấu tranh dân chủ đều có những đóng góp nhất định cho cộng đồng. Họ nổi danh vì được các thành viên khác tôn trọng do các đóng góp, những sáng tạo của họ. Họ thực hiện công việc với tất cả lòng nhiệt thành, nỗ lực bản thân; hoàn toàn không liên quan đến việc xử dụng xảo thuật hay thủ đoạn.

Những nỗ lực tìm tiếng nói chung, thể hiện mong ước vì nền công bằng hơn cho xã hội đang giúp nhiều công dân gần nhau hơn. Mọi cuộc cách mạng muốn thành công thì phải có sức mạnh. Môi trường văn hóa tổ chức là lò đào tạo hoạt động chuyên môn, quy cách ứng xử một cách chuẩn mực. Chính tổ chức là cơ hội quy tụ những nỗ lực muốn thay đổi đang phân tán trong xã hội. Hình ảnh bên ngoài của lực lượng dân chủ được hỗ trợ từ bởi những giá trị bên trong của tổ chức. Những mục tiêu phấn đấu suốt nhiều năm qua cần phải xác định chính là văn hóa tổ chức của lực lượng dân chủ. Những thông điệp về niềm tin dân chủ được thiết lập từ lương tâm không hề giống các tuyên bố cuội. Các phát ngôn này phải là biểu hiện của tổ chức có văn hóa dân chủ. Văn hóa tổ chức là hệ thống năng động các nguyên tắc, các quan điểm, kinh nghiệm và hành vi được ghi nhận và tích lũy trong quá trình tương tác giữa các thành viên với môi trường bên ngoài và hội nhập bên trong một tổ chức. Văn hóa này cung cấp các chuẩn mực giúp các thành viên nhận thức, tư duy và cảm nhận trong mối quan hệ với các vấn đề mà bản thân/tổ chức họ phải đối mặt (2). Căn bản quá trình tranh đấu không trông mong vào sự may rủi, dựa hơi…

III.2/ Tổ chức - giá trị quan cộng hưởng

Những tuyên bố/tuyên ngôn nẩy lửa nhất; thậm chí những cuộc mít-tinh, biểu tình được tổ chức rầm rộ đến đâu cũng không thể làm xoay chuyển được tình thế - nếu các sự kiện ấy không nằm trong một lộ trình đấu tranh cụ thể bởi một tập hợp có tính kỷ luật cao. Chẳng đặng đừng, lực lượng dân chủ Việt Nam đang bước vào một cuộc chiến phi bạo lực thực sự. Bước đầu những trục trặc đã nảy sinh, một trong những nguyên nhân quan trọng là: chúng ta đang thiếu văn hóa tổ chức. Thể chế độc tài không sợ những phản kháng cá nhân; chỉ có những đấu tranh có tổ chức mới đủ sức đánh sập được một tổ chức. Một cá nhân đơn độc dù dũng mãnh đến đâu cũng trở nên bất lực trước những đòn đàn áp có hệ thống. Chính tổ chức là môi trường tốt nhất để tập trung những giá trị do các thành viên tham dự cộng hưởng thành, là cơ sở để tập hợp quần chúng.

Nền văn hóa dân chủ về tổ chức giữ một vai trò quan trọng trong mối tương quan giữa các đảng phái/tập hợp/đoàn nhóm dân chủ hiện nay. Là khung kết nối mới tạo ra những cơ hội hợp tác mới, giúp phát huy đầy đủ khả năng sáng tạo trong tinh thần tương trợ giữa các tập hợp công dân ái quốc. Phong cách quản lý trong nền văn hóa dân chủ về tổ chức tạo điều kiện thuận lợi cho công việc chớ không phải để kiểm soát chúng. Không nên mong muốn người khác tín nhiệm mình nhiều hơn mình tín nhiệm họ. Niềm tin quần chúng hình thành trên cơ sở những hoạt động cụ thể không có cuộc cách mạng nào thành công nhờ việc bán rao những lời hứa. Quan điểm là hệ quả của một khung lý luận. Chính tổ chức là trung tâm kiểm duyệt và bổ sung tốt nhất để có thể nảy sinh những quan điểm đúng đắn nhất. Một quan điểm đúng mới dẫn đến một hành động đúng.

Cách khác, chính tổ chức là không gian công cần thiết khả dĩ hội tụ những chia sẻ/đóng góp cá nhân. Trình độ chuyên nghiệp của các chiến sỹ dân chủ sẽ được đào tạo qua sinh hoạt tổ chức. Hiệu quả hoạt động của các công dân bình thường trong tổ chức dễ xác lập hơn một nhân sỹ đơn độc. Ngày trước, các anh hùng trên Lương Sơn Bạc phải tan vỡ là một tất yếu vì mỗi người trong họ mãi chuộng bóng dáng những anh hùng cô đơn. Xét trên bình diện xã hội, cả tập thể Lương Sơn Bạc là một đám đông cô đơn. Chỉ có văn hoá tổ chức mới thỏa mãn được yêu cầu:
- Xây dựng tư duy chiến lược.
- Rèn luyện khả năng thích ứng.
- Phát triển nguồn nhân lực và khả năng ủy quyền.

Phát triển nguồn nhân lực và ủy quyền là hai hoạt động hỗ trợ cho nhau. Các cấp trong hệ thống tổ chức đều có phần đóng góp vào quá trình ra các quyết định chiến lược. Công tác ủy quyền được tiến hành mạnh mẽ triệt để hơn từ trung ương đến các cấp cơ sở. Ý thức về văn hóa tổ chức giúp những con người độc lập từ nhiều hoàn cảnh riêng biệt có chung một hành động thống nhất.

Kết luận

Tinh thần đấu tranh dân chủ sẽ thổi bùng lên một làn sóng cách mạng, giới hạn không đơn giản là một cuộc nổi loạn nội bộ do những bức xúc riêng về tình trạng quốc gia; thực tế đi xa hơn: biểu hiện một bước tiến về nhận thức trong xã hội Việt Nam trước xu hướng dân chủ thời đại. Đối với mọi công dân Việt Nam, con đường giải cứu quê hương được khởi bước từ chính vị trí mỗi người, tức nghĩa vụ công dân. Đó là nghĩa vụ đầu tiên, trước khi bàn đến bất cứ nghĩa vụ nào khác.

Hành động cắt đất dâng ngoại bang, ngửa tay xin tiền tư bản ngoại quốc, để con dân đi đánh đĩ nước ngoài…đem quốc thể ra làm trò cười cho thiên hạ, giữa chốn thanh thiên bạch nhật… là quả đắng toàn dân Việt Nam hôm nay không ai nuốt nổi. Câu chuyện cổ tích hay nhất là được kể qua 1001 đêm, trong một đêm không thể kể dồn được 1001 câu chuyện - dẫu là chuyện hay nhất. Tóm lại, lịch sử nước nhà đang bước vào giai đoạn quyết định thành bại, công tác xây dựng và hoàn thiện văn hóa tổ chức là quan trọng đối với lực lượng dân chủ Việt Nam hiện nay. Nền văn hóa dân chủ về tổ chức cung cấp nguồn năng lực cho lực lượng dân chủ, khả dĩ đẩy tăng tốc mức độ đấu tranh. Song hành với tiến trình xây dựng văn hóa dân chủ về tổ chức, cán cân quyền lực sẽ nghiêng dần từ chế độ độc tài cộng sản sang lực lượng dân chủ.

Tinh thần ái quốc là điều kiện hình thành nên bản sắc người chiến sỹ đấu tranh dân chủ. Gian khổ, nhọc nhằn nhưng không tuyệt vọng. Dựa lưng vào nhân dân, anh chị em dân chủ thiết lập những kháng tuyến vững chắc đương đầu độc tài. Nền dân chủ của một quốc gia phải được chính các công dân nước ấy ra sức xây dựng. Lịch sử dân tộc ta có những chặng đường vinh quang và cay đắng, trong đó không thiếu những tấm gương không nề hy sinh chính mình vì cộng đồng. Vì vậy, chính nghĩa và công lý mới vĩnh viễn có chỗ đứng trong lương tâm Hồng Lạc, quốc gia Việt Nam mới vĩnh tồn cùng nhân loại.

Sài gòn, ngày 13/05/2006

Chú thích:

1/ Tuyên ngôn Đảng Dân chủ Nhân dân Việt Nam.
2/ Có nhiều cách phân loại văn hóa tổ chức, chẳng hạn Sonnenfeld xác định có 4 loại văn hóa: a. Văn hóa học viện (The academy culture); b. Văn hóa câu lạc bộ (The club culture); c. Văn hóa bóng chày (The baseball culture); d. Văn hóa pháo đài (The fortress culture).
Loại văn hóa tổ chức trình bày trong bài viết thiên về văn hóa pháo đài, tức dạng văn hóa liên quan đến sự tồn tại của tổ chức đó.


Nguồn tham khảo:

1/ George Henderson (1994), Cultural Diversity in the Workplace: Issues and Strategies, Westport, Connecticut London.
2/ Geert Hofstede (1994), Cultures and Organisations: Intercultural Corporation and Its Importance for Survival, Harper Collins Business.
3/ Gene Sharp (1993), From Dictatorship to Democracy; Từ chế độ toàn trị sang thể chế dân chủ, Nguyễn Gia Thưởng chuyển ngữ, đăng trên website Thông Luận


____________________________________________________


ĐA ĐẢNG Ở VIỆT NAM BÂY GIỜ SỚM HAY MUỘN
   

ĐA ĐẢNG Ở VIỆT NAM BÂY GIỜ SỚM HAY MUỘN

Việt Cường - ĐDCND

Đa đảng là vấn đề quen thuộc được nêu ra trên các diễn đàn dân chủ. Đa đảng cũng là nguyện vọng của những người Việt Nam đang đấu tranh cho tự do và một nhà nước pháp trị.

Nên hay không nên đa đảng?

Với đảng cộng sản thì câu trả lời tất nhiên là: Không. Tất nhiên là như vậy rồi, bởi không có ai đang ngồi trên đầu trên cổ người khác với bao nhiêu đặc quyền đặc lợi mà tự nguyện rời bỏ nó. Trừ những thành phần có nhiều quyền lợi gắn liền với chế độ cộng sản (con số này rất ít, theo tôi khoảng 5-10% trong số 3 triệu đảng viên cộng sản), còn đa số người dân chắc chắn là mong muốn có Đa đảng. Có cạnh tranh trong chính trị thì quyền lợi người dân mới được các đảng phái quan tâm và bảo vệ. Chỉ khi có nhiều đảng phái ra tranh cử thì người dân mới có quyền lựa chọn và đòi hỏi cho mình những quyền lợi thiết thực nhất, nhiều nhất. Đây là một sự thật hiển nhiên mà ai cũng có thể hiểu được. Cả thế giới đã áp dụng nó và đã mang lại thành công tốt đẹp hơn những nước độc tài, một đảng.

Tất nhiên là một mình tôi không thể thay mặt tất cả nhân dân Việt Nam để khẳng định (lấy được) là nhân dân Việt Nam muốn: đa đảng. Và cả Đảng cộng sản cũng không thể khẳng định (lấy được) là nhân dân Việt Nam chỉ muốn có một đảng cộng sản lãnh đạo. Người quyết định Việt Nam là đa đảng hay độc đảng chính là toàn thể 83 triệu nhân dân Việt Nam. Chỉ có người dân mới có cái quyền đó, bởi vì đất nước Việt Nam là của chung của tất cả 83 triệu người Việt Nam chứ không phải của riêng một đảng phái hay nhóm người nào.

Để biết được người dân có đồng ý hay không việc đa đảng hay độc đảng? thì chỉ có một cách nhận biết dễ nhất là Trưng Cầu Dân Ý. Nếu phần đông dân chúng muốn thế nào (hơn 50%) thì nhà nước phải thực hiện như thế đó. Nhưng điều này không được đảng cộng sản thực hiện. Dự thảo về Luật “Trưng cầu dân ý” đã khẳng định là không được trưng cầu dân ý về thể chế chính trị.

Như vậy là phương án Trưng cầu dân ý đã không được thực hiện. Vấn đề còn lại là thành lập đảng chính trị.Quyền thành lập đảng chính trị đã được chứng minh rõ ràng trong một bài viết gây được rất nhiều chú ý và quan tâm của mọi người, đó là bài “Quyền tự do được thành lập Đảng ở Việt Nam” của luật sư Nguyễn Văn Đài, chủ nhiệm Văn phòng luật sư Thiên Ân - Đoàn luật sư Hà Nội, số 10 Đoàn Trần Nghiệp, Hà Nội, Việt Nam.(1)

Tất cả những gì luật pháp không cấm thì người dân đều có thể làm. Ngoài ra Hiến pháp Việt Nam còn qui định rõ ràng ở điều 69 là: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền đuợc thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo qui định của pháp luật”. Tức là người dân hoàn toàn có quyền thành lập Hội hoặc các tổ chức khác. Ở đây còn có một vấn đề cần làm rõ là cái đuôi “…theo qui định của pháp luật”, chính cái đuôi này đã cho phép chính quyền cộng sản tùy ý áp đặt những gì có lợi cho mình lên trên mong muốn của nhân dân Việt Nam. Trong một bài viết của mình, nhà thơ Trần Mạnh Hảo đã chỉ ra sự vi Hiến của cái đuôi này. Hiến pháp là Luật pháp của mọi Luật pháp, Hiến pháp là thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Hiến pháp là luật pháp cao nhất. Thường thì muốn thay đổi điều gì đó trong Hiến pháp là phải Trưng cầu dân ý. Chính vì thế mà tất cả các nước văn minh trên thế giới đều có Tòa Bảo Hiến (Việt Nam cũng đang có dự định thành lập TBH) để bảo vệ sự chính thống của Hiến pháp để không một ai có quyền suy diễn Hiếp pháp theo ý đồ có lợi cho tổ chức mình trừ Tòa Bảo Hiến.

Như vậy với cái đuôi “…theo qui định của pháp luật” là một câu vô nghĩa và hoàn toàn vi Hiến.

Điều 2 Hiến pháp Việt Nam qui định: “.... Tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân…” Câu này hoàn toàn đúng! Và rất mong người dân Việt Nam cũng như toàn thể đảng viên đảng cộng sản Việt Nam hiểu đúng câu này. Đất nước Việt Nam này là của tất cả 83 triệu người dân Việt Nam chứ không phải của riêng bất kỳ đảng phái hay nhóm người nào. Nhà nước (hay chính quyền) là những người do nhân dân tín nhiệm bầu ra để quản lý đất nước, người dân đóng thuế để trả lương cho bộ máy công chức nhà nước, hoàn toàn sòng phẳng và rõ ràng. Nếu anh làm tốt việc quản lý đất nước (nên nhớ là nhà nước là để quản lý chứ không phải để cai trị) thì anh và tổ chức của anh sẽ tiếp tục công việc quản lý đó, nếu không thì nhân dân sẽ bầu một tổ chức, một đảng phái khác lên thay.

Theo tôi, nên quan niệm quan hệ giữa nhân dân và chính quyền là quan hệ giữa người “đi thuê việc” tức là nhân dân và người “được thuê để làm việc” tức là chính quyền. Khi tất cả nhân dân và công chức trong bộ máy nhà nước hiểu rõ quan niệm đó thì quyền lợi của người dân và trách nhiệm của công chức nhà nước mới được phân định rõ và minh bạch. Chỉ khi đó “kẻ làm thuê” hay là “người giúp việc” (tức là chính quyền) mới không lạm dụng chức quyền để hành dân. Theo tôi nên bỏ quan niệm cũ giữa nhân dân và chính quyền là “chủ-tớ” vì nó vô lý và không đúng với sự thật đang diễn ra.

Nhân đây, tôi xin phép được kể một câu chuyện tiếu lâm về chuyện “chủ-tớ”:

“Trong một lớp học Cấp 1, trong giờ làm Văn. Cô giáo ra đầu đề là: Các em hãy cho biết ước mơ của mình trong tương lai. Sau khi học sinh nộp bài, cô giáo thấy các em có nhiều ước mơ rất đẹp như trở thành kỹ sư, bác sĩ, phi công…nhưng xem đến một bài, cô giáo bỗng giật mình khi thấy bài viết chỉ có một câu “Ước mơ của em khi lớn lên là muốn trở thành người đầy tớ!”. Cô giáo gọi ngay em học sinh đó đứng dậy để hỏi lý do về mong ước kỳ cục đó thì em học sinh đó đã trả lời như sau: Thưa cô! Em biết là các bạn em ước mơ như thế nào rồi. Nhưng các bạn đó không thực tế. Em ước mơ là đầy tớ nhưng phải là “đầy tớ của nhân dân” như bố em cơ. Bố em luôn bảo với mọi người như vậy. Và trong nhà em không thiếu một thứ gì: Nhà lầu, xe hơi, cái gì cũng có, em muốn gì cũng được. Thưa cô! Em chỉ muốn được như bố em thôi ạ! Cô giáo nghe xong mà cứ đứng như trời trồng không biết là nên cười hay nên khóc…”

Quyền thành lập đảng là quyền của người dân. Đảng cộng sản cũng là một đảng nên không thể cấp phép cho các đảng khác hoạt động được. Bản thân đảng cộng sản ngày xưa cũng có xin phép chính quyền đâu? Mà đảng còn thành lập tận Trung Quốc chứ không phải tại VN. Luật sư Đài đã khẳng định như vậy.

Tôi cũng đồng tình với Luật sư Đài là việc thành lập đảng bây giờ là thích hợp. Tôi xin bổ sung một số nhận định sau. Đại hội X đảng cộng sản Việt Nam đã kết thúc “tốt đẹp”, không những với đảng mà cả với lực lượng dân chủ. Bởi vì Đại hội đã không mang lại một thay đổi hay đột biến gì. Tất cả nhân sự vẫn không thay đổi mà hoàn toàn như đã xếp đặt, các ủy viên TƯ đảng cũng vậy. Tất cả là đều do BCH khóa IX chọn. Các đại biểu tự ứng cử và do ĐH X giới thiệu đều bị loại. Các Bộ quan trọng như Ngoại giao, Thương mại…thì không có ai lọt vào BCH TƯ đảng, trong khi đó riêng bộ Quốc phòng đã có đến 18 tướng vào TƯ. Bộ Công an cũng có 6 người vào TƯ. Như vậy bản chất bảo thủ và bất chấp nguyện vọng của nhân dân vẫn được duy trì. Vẫn mù quáng và kiên định xây dựng CNXH, với kim chỉ nam là học thuyết lỗi thời Mác-Lênin. Người dân ngày càng mất niềm tin vào sự thay đổi của đảng. Cho nên nếu có những đảng phái mới với những cương lĩnh và hành động thiết thực nhằm chấn hưng đất nước xuất hiện, chắc chắn sẽ được người dân ủng hộ và chào đón.

Cái điều thứ 2 mà luật sư Đặng Dũng (Sài Gòn) lo rằng sự thành lập đảng phái sẽ bị chính quyền đàn áp không phải là chuyện mới. Thế nhưng thế giới thay đổi từng ngày, nhiều chuyện làm được trong quá khứ nhưng lại không thể làm được trong tương lai. Mấy sự kiện rất quan trọng sắp diễn ra trong thời gian tới như: Việt Nam đang muốn gia nhập WTO, Tổng thống Bush sẽ sang VN vào tháng 11, VN vẫn còn nằm trong danh sách các nước Vi phạm tự do tôn giáo, qui chế bình thường thương mại vĩnh viễn giữa VH và Mỹ vẫn chưa ký kết…Với chừng đấy lý do cũng đủ cho Hà Nội không thể mạnh tay đàn áp phong trào dân chủ như trước đây được.

Một ý kiến nữa của luật sư Đài rất đáng để các lực lượng dân chủ tham khảo đó là việc xuất hiện công khai các đảng phái một cách đồng đều và cùng lúc. Tất cả các đảng cũ như Đảng Dân chủ, Xã hội, Đại việt, Quốc dân đảng…cần tuyên bố phục hồi các hoạt động của đảng cùng một lúc với sự xuất hiện các đảng mới (đã và đang hình thành) trong cũng như ngoài nước. Chắc chắn con số các đảng, đại diện cho mọi tiếng nói và khuynh hướng khác nhau, như: Sinh viên, Công nhân, các Tôn giáo, các hiệp hội Công Nông nghiệp… sẽ không ít hơn dưới 10 chính đảng. Với sự ra đời cùng một lúc trên phạm vi rộng cả nước và nếu được thông báo rộng rãi các thành phần tham gia cho toàn thể cộng đồng quốc tế được biết thì không dễ gì chính quyền có thể đàn áp được.

Để tập hợp được sức mạnh của quần chúng thì các chính đảng cần chú ý đến các lực lượng sau:

-Các Tôn giáo. Đây là lực lượng đông đảo và ít phụ thuộc vào “chuyện đời thường” như “cơm áo gạo tiền”. Nhà nước cũng khó đàn áp nếu các Tôn giáo có những hành động phản đối một cách ôn hòa, bất bạo động. Quyền tự do tín ngưỡng là một trong những cái quyền thiêng liêng nhất của con người đã được Liên Hợp Quốc bảo hộ.

-Phong trào Công nhân. Thời gian qua giới công nhân đã tổ chức đình công hàng loạt trên cả nước một cách rất có bài bản và tổ chức. Lực lượng ngày càng tăng lên về lượng cũng như chất do quá trình công nghiệp hóa đất nước.

-Phong trào Sinh viên. Hơn ai hết Sinh viên và thanh niên là những chủ nhân của đất nước trong tương lai. Họ có trình độ và hiểu biết, cảm nhận được hơn ai hết những gì đang diễn ra trên thế giới và tại Việt Nam.

-Lực lượng Quân đội và Công an. Họ cần biết rằng họ cũng là từ những người con của nhân dân mà ra và phải vì nhân dân mà phục vụ, Đảng cộng sản không phải là đại diện hợp pháp do nhân dân bầu ra nên các Tướng lĩnh và sĩ quan cũng như các quân nhân không được vào hùa với đảng để quay súng vào chính nhân dân của mình.

-Các Cựu chiến binh và lão thành cách mạng. Hơn ai hết họ đã cảm nhận được sự dối trá và sai lầm của đảng cộng sản. Cả cuộc đời họ đã hy sinh để được một tương lai như ngày hôm nay sao? Họ được gì? Con cháu của họ được gì? Cuộc sống của họ có “đàng hoàng hơn, tươi đẹp hơn” hay không?

-Giới trí thức Việt Nam: các nhà văn, nhà báo…Hơn ai hết, họ phải có trách nhiệm nói lên sự thật để trả lại công bằng cho dân tộc và đất nước. Thử hỏi tương lai Việt Nam sẽ đi về đâu nếu không có họ đồng hành?

-Cuối cùng là đồng bào VN ở Hải ngoại. Việt Nam cũng là quê hương, nơi “chôn rau cắt rốn” của các vị nên để có “chốn đi về” các vị cũng phải hỗ trợ tối đa cho các phong trào dân chủ trong nước.

Nếu cho rằng thành lập đảng phải bây giờ là sớm thì phải đợi đến bao giờ? Đất nước ngày càng tan nát vì bọn tham nhũng đang nắm giữ những chức vụ rất lớn. Tụt hậu không còn là nguy cơ nữa mà là sự thật đang diễn ra. Nhân phẩm người Việt đang được rao bán với bất cứ giá nào. Vụ báo chí Hàn Quốc đăng việc lấy vợ VN như mua một món hàng có làm chúng ta chua xót không? Lỗi tại ai mà những người phụ nữ VN đã được Hồ Chí Minh suy tôn là “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” lại có thể bán mình với một giá bèo bọt như vậy?

Không sớm mà là đã quá muộn để làm mọi việc. Tất cả đều phụ thuộc vào sự can đảm và dấn thân mạnh mẽ của mọi người dân VN có hiểu biết và lương tri.

(1) Trong bài viết này, ông có thiếu sót nhỏ là điều 69 của Hiến pháp Việt Nam mới qui định là công dân có quyền thành lập Hội chứ không phải điều 68. Luật sư Đặng Dũng (TP HCM) đã đính chính lại trong bài viết “Phản biện bài viết của luật sư Đài” trên BBC.


____________________________________________________


CÁCH MẠNG DÂN TỘC & DÂN CHỦ TƯ SẢN
   

CÁCH MẠNG DÂN TỘC & DÂN CHỦ TƯ SẢN

Vương Thu – ĐDCND

Việc đòi hỏi một cuộc cách mạng cho Việt nam hiện nay hoàn toàn hợp lý, lý do đưa ra là dân tộc ta đang bị cai trị bởi một nền chuyên chính theo thể phát xít, thuộc địa và phong kiến. Chế độ Cộng sản điều hành đất nước trong vòng cương toả của chủ nghĩa phát xít, nhưng chính họ lại bị bắc triều cai trị và cộng thêm một chính sách kinh tế lạc hậu không hơn gì kinh tế phong kiến ngày xưa mà biểu hiện là cần phải cải tổ theo hướng tư bản.

Công cuộc cách mạng để giải quyết tận gốc ba vấn đề trên phải là cách mạng Dân tộc và Dân chủ Tư sản và nó bắt buộc phải đấu tranh trên nhiều lĩnh vực : Giải phóng, thay đổi ý thức, và loại bỏ tư tưởng cai trị phát xít còn sót lại. Con người chính của cuộc cách mạng nầy là : Tầng lớp tư sản, Trí thức và kết hợp nhiều thành phần xã hội (Báo chí, Cán Bộ Công Nhân Viên Chức, v.v..), nòng cốt của cuộc cách mạng này có thể không phải là Công nhân vì bản chất Công nhân hiện nay chưa bị bần cùng hoá để có thể nổi dậy, chưa bị dồn vào chân tường để phản kháng, đời sống và quyền sống vẫn đang bị phụ thuộc chặt chẽ vào tầng lớp cai trị và có thể dẫn đến tình trạng thoả hiệp nhằm giải quyết nhu cầu tối thiểu.

Tầng lớp tư sản hiện giờ mới đang hình thành đó là các doanh nhân, tiểu chủ và các cán bộ công nhân viên chức nhà nước (có đời sống cao, có cổ phần trong các công ty hay là có tiền nong nào đó từ hệ thống cai trị). Doanh nhân hiện nay ngày càng có tri thức và họ đang cố gắng tìm cách có được lượng tích luỹ tư bản chính đáng chứ không nhờ vào quan hệ tham nhũng, Know Who…Họ là tầng lớp muốn thử sức mình để thành đạt trong công việc và để kiếm tiền sạch , họ kiếm tiền để chứng minh mình chứ không kiến tiền bằng mọi giá, hiện nay họ đang bị cạnh tranh rất lớn từ các doanh nghiệp “ma”, các doanh nghiệp “sân sau” của các con ông cháu cha. Thách thức đối với các doanh nhân Việt nam hiện nay là làm sao vẫn làm ăn tốt mà không bị phụ thuộc vào các đường dây tham nhũng chằng chịt trong xã hội ( đa phần họ không chống được ) ,cách duy nhất là phải thu nhỏ quy mô, co mình lại… Chính vì vậy thể chế hiện nay là không phù hợp cho doanh nhân, họ mong muốn có thay đổi để có thể vượt ra biển rộng. Các tiểu chủ trong xã hội hiện nay là các doanh nghiệp gia đình nhỏ, các đảng viên làm kinh tế nhỏ mà không nhờ vào quyền lực của đảng cai trị, họ chỉ có thể kiếm tiền để đủ nhu cầu sống và có một ít dư dả với mong muốn phát triển dần dần bằng với mức sống của đất nước phát triển láng giềng bên cạnh. Cán bộ CNVC, trí thức trong chế độ hiện nay với mức lương ít ỏi, họ cũng mong muốn kiếm tiền sạch mà với cơ chế hiện tại thì không thể kiếm được, việc họ muốn thay đổi cơ chế là chắc chắn. Một phần cán bộ CNVC, trí thức có tiền vì các lý do không trong sạch thì họ lại mong muốn giữ được tiền và cố gắng bằng mọi cách để làm tiền đó là sạch, nhưng họ vẫn lo sợ rằng đến một lúc nào đó họ sẽ bị tịch thu, mất hết… tầng lớp này sẵn sàng tham gia cách mạng để “rửa sạch” số tiền của họ, họ chấp nhận mất ít tiền để giữ lại được số lớn và giữ lại được cả sinh mạng chính trị đối với gia đình, xã hội…và họ cũng mong muốn rửa được đầu óc lo sợ hàng ngày (cách mạng có thể là một cuộc đại xá mà họ mong muốn).

Các thành phần trên đều mong muốn chế độ đổi thay thành chế độ tư bản, theo nền kinh tế thị trường và có nền dân chủ thực sự để họ có thể phát huy hết sức của mình, không bị kìm hãm, lệ thuộc và không bị cai trị bởi một chế độ tham nhũng, phát xít.

Cuộc cách mạng lần này của Việt nam nên gắn kết công cuộc đòi dân chủ với cách mạng tư sản và cách mạng dân tộc. Lực lượng tham gia đa dạng, không thể tách rời từng phần của cuộc cách mạng mà phải đoàn kết lại để đủ lực lượng nhằm đấu tranh đòi quyền lợi chung chứ không thể ngồi im đợi sự ban ơn của tầng lớp cai trị độc tài. Các cuộc cách mạng kiểu này đã xảy ra hàng trăm năm trước và đã mang lại cho chúng ta một số kinh nghiệm nhất định, chúng ta phải kết hợp ưu điểm của từng cuộc cách mạng để kết hợp lại trong cách mạng của mình : CM DT & DCTS . Cùng một lúc chúng ta lại phải đối đầu với ngoại bang (Bắc triều) và cả tầng lớp cai trị phát xít, lạc hậu do vậy việc lựa chọn cách đấu tranh là cực kỳ quan trọng.

Cuộc cách mạng này cũng nên gắn kết sức mạnh của mọi tầng lớp trong xã hội bao gồm cả quốc nội và ngoại kiều …để làm một lần là trong sạch toàn bộ nền kinh tế cũng như chính trị. Việc này cũng không thể thiếu sự giúp đỡ của quốc tế để đẩy nhanh quá trình cách mạng , sự giúp đỡ này như là một chất xúc tác với bộ phận tiến hành liên lạc với quốc tế không ai khác là ngoại kiều và các nhà tư sản trong nước. Thành tựu của cuộc cách mạng này sẽ là : giải phóng dân tộc (khỏi sự kiểm soát của ngoại bang ), tự do, dân chủ và khoa học kỹ thuật. Cuộc cách mạng này sẽ đem đến một chế độ xã hội mới cho toàn thể nhân dân, không những được hưởng các thành tựu tiến bộ mà còn rũ bỏ được cái phần hồn ti tiện, đểu giả của chính mình khi xưa (do bị cai trị hà khắc của cộng sản độc tôn, độc tài. Chúng bắt người dân nghi kỵ lẫn nhau, đối xử với nhau như súc vật…).

Cuộc cách mạng phải là cách mạng bất bạo động và trước khi cách mạng nổ ra nhất thiết chúng ta nên tập hợp các lực lượng này vào một phong trào dân chủ có uy tín nào đó. Từng thành phần trong phong trào sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành tốt các công việc của mình. Như Báo chí hiện nay bằng những bài viết nêu lên các cách hoạt động để đưa người dân ngày càng tiếp cận đa chiều thông tin, tiếp cận sự thật…bằng cách đưa tin về cách vượt tường lửa, Mask surf, lướt web bí mật, cách truyền thông tin bí mật qua các file MP3, JPG…Báo chí Việt nam hiện nay rất cầu tiến (tuy vẫn chịu lãnh đạo của cộng sản) và mong muốn tham gia vào cuộc cách mạng nào đó để làm thay đổi bản chất của chế độ cai trị, mong phục vụ dân tộc tốt hơn và cũng là tháo cái vòng kim cô cho chính họ để phát triển nghề nghiệp trong môi trường dân chủ, đại đồng.

Hiện nay báo chí Việt nam đang có sẵn một kho tư liệu khổng lồ, chưa công bố (không được công bố)…và nếu phong trào dân chủ có được sự hỗ trợ này từ báo chí thì việc thành công sẽ tiến rất nhanh. Các thành phần khác của cách mạng đã xác định được công việc và tiến hành theo dự định, ở đây chúng ta nên để ý đến một thành phần quan trọng trong cách mạng, đó là người phụ nữ. Họ cũng chiếm đến 50% số lực lượng liên quan đến cách mạng(trực tiếp hoặc gián tiếp)và để phát huy năng lực của lực lượng này lên mức cao nhất thì ta phải học tập cộng sản ngày xưa : đưa phụ nữ vào các công việc binh vận, dân vận, hậu cần …khi có biểu tình xảy ra thì chúng ta phải huy động phụ nữ dũng cảm tiến tới rào cản là công an, quân đội để vận động, việc này mang lại hiệu quả rất cao. Đây không phải là lợi dụng phụ nữ cũng như đưa họ vào nơi khó khăn vì rõ ràng bất cứ một cuộc cách mạng nào thì phụ nữ cũng là người nhận hậu quả dù là tốt hay xấu, vậy nên chúng ta phải cho họ biết trước công việc ta đang làm để họ không bị động, trang bị cho họ kiến thức để khi đấu tranh được dễ dàng, mặt khác dân tộc ta có truyền thống yêu quý, tôn trọng phụ nữ…và vì vậy việc đấu tranh của họ với các tầng lớp công an, binh sĩ sẽ dễ dàng hơn ta tưởng. Việc lo hậu cần cho lực lượng biểu tình cũng không phải nhỏ , nếu không nhờ vào phụ nữ thì không thể thành công. Người đấu tranh dân chủ cũng nên trang bị trước cho phụ nữ các kiến thức nhất định để khi đối phó với bạo quyền thì họ còn có thể đấu tranh, kêu gọi (không nên cho họ biết quá nhiều vì khi bị thẩm vấn sẽ bị quy chụp tội : không tố giác tội phạm, đồng loã… )…Hiện nay những phụ nữ này vẫn bị động trước việc đe doạ, bắt bớ…và chỉ biết làm đơn và trả lời phỏng vấn chứ chưa nâng tầm đấu tranh lên cao, ví dụ : đem con cái đến tận nơi gia đình người ký lệnh bắt bớ để gây áp lực hoặc tìm hiểu các phụ nữ khác trong gia đình công an... để lôi kéo về lẽ phải, lập hội phụ nữ theo chính kiến mới...

Cuối cùng, công việc của cách mạng là gian nan, vất vả … nhưng đích đến là sự thật, thành công là tất yếu, mong các quý vị trong và ngoài nước góp ý cho bài viết này để chúng ta ngày càng hiểu nhau cùng cộng tác với nhau cho một tương lai dân chủ, phồn vinh của đất nước.


____________________________________________________


Chiến Sĩ Dân Chủ Thời Đại
   

Những Chiến Sĩ Dân Chủ Thời Đại

 

Hoàng Bách Việt– ĐDCND


Thế giới tin học đã mở ra một kỉ nguyên mới cho nhân loại. Phương tiện tin học, Internet có ý nghĩa quyết định để đưa đến một nền dân chủ thật sự trên toàn cầu. Trong cuộc chính biến ở Liên Sô (cũ) năm 1991, trong khi các đường dây điện thoại bị cắt, báo chí bị cấm không được đưa tin tức, nhờ một nhà cung cấp Internet nhỏ là Relcom có mối nối kết với Phần Lan đã cung cấp các thông tin và nhờ đó mà thông tin đến được với phần còn lại của Thế giới. Nhân dân các nước trong cộng đồng các quốc gia độc lập đã nối tiếp nhau được đón nhận một nền dân chủ thật sự.

Ngày nay, những tin tức bí mật và những điện tin mã hóa được gửi qua đường bưu điện, những mật thư dấu kín ở các hộp thư chết v.v... hầu như đã dần dần biến mất. Các phương thức lạc hậu này đã nhường chỗ cho các điện thư, mật thư đang chuyển vận vùn vụt qua thiết bị viễn thông, qua phương tiện Internet bất kể ở đâu, đến bất cứ nơi nào.

 

Điều kiện thay đổi thì phương thức thay đổi và kĩ thuật cũng phải thay đổi. Trước đây, người chiến sĩ dân chủ đã phải vật lộn với bút mực, dùng hóa chất để mã hoá các điện thư, phải tìm cách dấu diếm trong các hộp thư chết. Ngày nay, mỗi chiến sĩ dân chủ đều phải biết sử dụng thành thạo máy vi tính, phải có ít nhất dăm ba cái nickname để lên lưới nhận và gửi tin. Phải nắm được một số kĩ năng đảm bảo an toàn thông tin trên mạng, hầu bảo vệ mình và những người có liên quan.

 

Trong điều kiện công nghệ phát triển, việc học hỏi, thu nhận các kiến thức để vượt qua những thử thách mới và tự trang bị vũ khí đấu tranh, nâng cao năng lực là một đòi hỏi tất yếu đối với các chiến sĩ dân chủ thời đại.

 

Sẽ thật đáng lo ngại khi mà hầu hết các chiến sĩ dân chủ đều sử dụng máy vi tính, Internet là phương tiện đấu tranh chính, nhưng một số nào đó lại không hề biết đến những thao tác rất cơ bản để tẩy xóa dấu vết, tránh sự theo dõi của các phương tiện quản lí mạng, đối phó với các loại Virus, Spy, Hacker, Cracker ... Công nghệ tin học phát triển cũng đồng nghĩa với những loại Virus, Worm và Trojan Horse gia tăng càng ngày càng lớn hơn về số lượng và tính chất càng nguy hiểm hơn. Các phần mềm gián điệp (Spyware) ra đời và đang trở thành những nỗi lo chính của những người phải bảo mật các thông tin. Rồi cả các tay Cracker (bẻ mã khoá) chuyên phá phách, lật tẩy những bí mật của người khác. Đấy là chưa nói đến việc kiểm soát tại các cổng Proxy, kiểm soát trên đường truyền dữ liệu ... rất rất nhiều mối đe dọa và các biện pháp (vi phạm quyền tự do, dân chủ) của chính quyền có thể gây ra những nguy hiểm về bảo mật nhưng người sử dụng lại không hề biết gì.

Có nghĩa là nếu bạn phải sử dụng máy tính và phương tiện Internet cho công việc đấu tranh dân chủ, bạn sẽ cần phải biết một số những thao tác bảo mật cơ bản và đáp ứng những yêu cầu an toàn thiết yếu.

 

Khi sử dụng máy vi tính để soạn thảo những tin tức và văn bản nào đó, bạn phải luôn đảm bảo máy tính của mình được “sạch sẽ”. Trước hết, khi bạn cài đặt các phần mềm cho máy tính, cần thiết phải có những phần mềm diệt Virus và Anti-Spyware (điều này sẽ nói ở dưới đây). Để luôn đảm bảo máy tính tránh được những vị khách “không mời mà đến” đó, bạn phải thường xuyên dùng những chương trình này kiểm tra máy tính khi có các trao đổi thông tin bằng các ổ đĩa mềm, ổ USB (Flash Drive), và khi xem các tin tức trên Internet. Đây mới chỉ là việc làm sạch “rác môi trường”, là những loại rác từ bên ngoài xâm nhập vào máy tính của bạn.

Muốn đảm bảo hoàn toàn “sạch sẽ”, bạn còn phải dọn sạch tất cả những rác rưởi khác mà tự bạn tạo ra trong quá trình làm việc trên máy. Việc xóa hết các dấu vết này đòi hỏi bạn phải bỏ ra chút ít thời gian, cần phải cẩn thận tỉ mỉ. Nên lập tức quét dọn ngay sau khi bạn soạn một văn bản nào đó trên máy tính của bạn, hay lướt trên những trang web tại các địa điểm Dịch vụ Internet. Có một số những thao tác phải thực hiện sau đây:

- Khi sử dụng Internet bạn sẽ dễ nhận thấy rằng tất cả các thông tin nào mà bạn mở ra sẽ đều lưu lại ở thư mục C:\WINDOWS\Temporary Internet Files\. Tên tất cả các trang Web và các files nào bạn đã sử dụng đến lại được lưu lại một lần nữa ở thư mục C:\WINDOWS\History\. Cần phải xóa sạch hai địa chỉ này (cũng có thể vào trình đơn Toolbar của Internet Explorer và xóa trong hộp thoại Internet Options). Trong Internet Options, bạn có thể bấm chuột vào Clear History để xóa sạch địa chỉ những trang Web mà bạn đã sử dụng hiện ra trên cửa sổ Address.

- Khi tiến hành soạn thảo một văn bản nào đó trong chương trình Word thì những “dấu vết” của các văn bản được lưu lại trong thư mục C:\WINDOWS\Application Data\Microsoft\Office\Recent\. Cần phải xóa sạch.

- Các dữ liệu của văn bản vừa được soạn thảo cũng dễ được tìm thấy ở file C:\WINDOWS\Application Data\Microsoft\Templates\Normal.dot, và các file dạng ~WRA trong C:\WINDOWS\Application Data\Microsoft\Word\ do vậy cũng cần phải xóa các file này.

- Nhưng dù đã xoá hết cả những file đó, khi bạn bấm vào Start menu trên thanh Taskbar, vẫn dễ dàng nhận thấy tên tất cả các file mà bạn đã sử dụng (cả trong chương trình Word và các chương trình khác) đều được lưu lại ở mục My Recent Documents, để những tên files này biến mất bạn lại phải xoá sạch các dữ liệu còn lưu ở trong thư mục C:\WINDOWS\Recent\. (Để nhìn thấy thư mục này bạn phải kích hoạt hộp thoại Folder Options, sẽ nói ở dưới đây)

- Còn một nơi nữa cũng gây ra nhiều khó chịu, đấy là trên trình đơn File của chương trình soạn thảo văn bản Word. Nếu click chuột (mouse) vào trình đơn File trên thanh trình đơn (menu bar), bạn sẽ dễ dàng nhìn thấy tên những tập tin mà mình đã sử dụng (gần nhất) nằm chình ình trên đó. Mặc dù tập tin đó đã không còn tồn tại trong máy tính của bạn và bạn click chuột vào nó thì cũng không thể mở được tập tin, thế nhưng nó vẫn thông báo cho mọi người lục soát trong máy tính của bạn biết rằng bạn đã sử dụng một tập tin có cái tên như vậy. Vậy muốn xóa nó đi phải làm thế nào? Rất đơn giản! Bạn chỉ cần bấm tổ hợp phím Ctr+Alt+(dấu trừ), biểu tượng con trỏ chuột sẽ biến thành dấu trừ và bạn đưa dấu trừ đó vào tên tập tin ở trong trình đơn File, click chuột và tên tập tin sẽ biến mất.

- Một điều cần hết sức lưu ý là với các cách xóa thông thường thì cơ quan an ninh đều có thể phục hồi lại tất cả các thông tin mà người sử dụng tưởng rằng đã xóa bỏ hết. Cần nhớ rằng trong môi trường hệ điều hành Windows hầu hết các thông tin đều có thể phục hồi lại qua một số chức năng sẵn có của Windows và các phần mềm Un Delete chuyên dụng của cơ quan nghiệp vụ. Nếu bạn không có chuyên môn về tin học và không có các phần mềm hỗ trợ nào khác để xóa “tuyệt đối” các file đó, có một phương pháp đơn giản có thể giúp bạn. Bạn mở tập tin đó ra dùng con chuột bôi đen toàn bộ nội dung tập tin, ấn nút Delete. Sau đó bạn copy một nội dung vô thưởng vô phạt khác, tốt nhất là những tập tin phức tạp như một trang web chẳng hạn, paste vào tập tin vừa xóa (nên paste nhiều lần để chắc chắn đã lấp đầy tập tin cũ). Cuối cùng vào Windows Explorer để Delete toàn bộ tập tin. Như vậy những số liệu đã bị chồng lên và không thể phục hồi lại số liệu cũ.

- Nếu sử dụng một số chương trình khác như Excel, Power Point, Corel Draw hay các chương trình nghe nhìn khác, các việc làm của bạn đều bị lưu giữ lại ở các tập tin trong C:\WINDOWS\Temp\ hoặc các files có đuôi “.tmp”, “.cdt”, “.bak” nằm trong các thư mục Program, History, Temp của các chương trình đó (Corel, Real Player, Windows Media Player ...), cần phải tìm ra và xóa sạch (bạn vào công cụ Windows Explorer, bấm Ctrl +F để tìm tên file).

- Tất cả những thứ rác rưởi này không phải là chương trình của hệ điều hành, bạn cứ mạnh dạn xóa bỏ. Nên dùng tổ hợp phím Shift+Delete để xóa thì các files cần xóa sẽ không bị lưu lại trong thùng rác Recycle Bin.

Chỉ nói sơ qua như vậy cũng đã thấy rằng việc xóa hết các “dấu vết” ở trong máy tính là rất phức tạp và đòi hỏi phải hết sức tỉ mỉ, cẩn thận. Thế nhưng, như trên đây đã nói, tất cả các thông tin xóa trong môi trường Windows, cơ quan nghiệp vụ đều có thể dùng các biện pháp chuyên môn để phục hồi lại được các số liệu. Trong chương trình Windows có một thư mục được ẩn giấu là C:\_RESTORE\. Bạn chỉ có thể nhìn thấy thư mục này khi kích hoạt hộp thoại: Tools\Folder Options trên trình đơn Toolbar trong chương trình quản lý Windows Explorer, sau đó mở View và chọn Show hidden files and folder-ON. Đúng như tên gọi của nó, thư mục này là nơi lưu giữ lại những thông tin đã được sử dụng hoặc đã bị xóa, đặc biệt là để bảo vệ nó người viết chương trình đã không cho phép xóa bỏ nó trong môi trường Windows (có nghĩa là bạn sẽ không thể xóa được nó bằng các nút Delete, hoặc Shift+Delete, hoặc biểu tượng gạch chéo màu đỏ, hoặc biểu tượng cái kéo ở trên thanh công cụ). Đây là điều phiền phức nhưng rất quan trọng trong việc bảo mật, do vậy đòi hỏi bạn phải có một chút am hiểu về tin học, phải sử dụng môi trường DOS để xóa bỏ những files được lưu trong thư mục C:\_Restore\.

(Lưu ý: tất cả những thao tác trên đây sử dụng với hệ điều hành Windows Me trở về trước, riêng Windows XP và NT tất cả những tập tin đó được lưu giữ trong thư mục C:\Documents and settings\User (và All User)\Local Settings\, nhưng muốn nhìn thấy các tập tin đó trước hết bạn phải kích hoạt hộp thoại trong Tools/Folder Options ở chương trình quản lý Windows Explorer).

 

Trên lí thuyết, việc liên lạc Internet ở những địa chỉ cá nhân là sẽ đảm bảo an toàn hơn ở những nơi công cộng, song nếu bạn để sơ xẩy, các thông tin của bạn bị cơ quan an ninh chặn bắt và họ tìm ra IP của bạn thì coi như bạn đã nằm trong rọ. Vì vậy tốt nhất là không nên sử dụng mạng Internet tại nhà riêng của bạn hoặc những chỗ nào có thể lần tìm ra lai lịch của bạn. Điều này cũng sẽ đảm bảo cho máy tính của bạn được “sạch sẽ” hơn. Bạn sẽ phần nào tránh được nguy cơ lây nhiễm Virus và các Spyware hơn.

 

Ngoài việc phải cài đặt một số phần mềm chống Virus như Norton-AntiVirus, AVG AntiVirus, D32 ... cho máy tính, bạn còn phải rất lưu tâm đến việc ngăn chặn các “tên gián điệp”.

Hiện nay, các phần mềm gián điệp đã trở thành mối lo ngại chung của tất cả những người sử dụng vi tính, Internet để làm việc. Các Spyware càng ngày càng phát triển nhiều hơn, tinh xảo hơn. Các phần mềm gián điệp có thể hoạt động với nhiều mục đích khác nhau, đa số là để ghi nhớ và đánh cắp các thông tin trên máy tính của bạn. Có phần mềm do chính hệ điều hành Windows soạn ra để ghi lại những thói quen của người sử dụng (được lưu lại trong các files của thư mục Cookies, cũng cần thiết phải xóa bỏ trong C:\WINDOWS\Cookies\). Có những phần mềm tự động báo cáo những thông tin đến địa chỉ người sử dụng nó. Có những phần mềm lại được viết theo dạng có thể điều khiển được từ xa, họ sẽ dễ dàng lục tìm trong máy tính của bạn những điều cần thiết và chuyển ra ngoài, tẩy xóa hoặc làm biến đổi các thông tin. Có những phần mềm chuyên ghi lại các thao tác trên bàn phím, phần mềm này sẽ ghi nhớ được những nội dung bạn gõ phím, ăn cắp địa chỉ e-mail và password (như Key Logger là phần mềm được an ninh Việt Nam dùng khá phổ biến). Để đối phó với “tên gián điệp” này, bạn có thể đánh tên hộp thư và mật mã của mình trong chương trình Word, Notepad hay một cửa sổ Text nào đó, khi đánh những nội dung này bạn sẽ đánh kèm theo thật nhiều những kí tự lằng nhằng khác trước và sau đó, rồi dùng phím phải của con chuột để copy và paste những chữ cần sử dụng trong số đó vào các khung (box) địa chỉ (ID) và password của chương trình thư điện tử. Tuy nhiên, tốt nhất bạn nên tìm và loại bỏ những tên Key Logger này, bởi vì chúng có thể ghi lại toàn bộ những thao tác khác khi bạn đang làm việc trên máy tính.

 

Điều rất nguy hiểm là các phần mềm gián điệp khi đã lọt được vào trong máy tính của bạn thì sẽ hoạt động âm thầm mà bạn lại không hề biết. Hơn nữa, có một số phần mềm gián điệp lại có khả năng bám rễ chắc chắn vào các file HKEY, nếu bạn không có chuyên môn sẽ không thể tìm ra và cũng không thể xóa bỏ được. Để biết được trên máy tính có thể bị các Spy đột nhập hay không, có một cách đơn giản, sau khi khởi động máy tính bạn bấm vào tổ hợp phím Ctr+Alt+Delete để kiểm tra xem có những chương trình nào đang hoạt động trên máy tính mà bạn sử dụng. Một điều cần lưu ý nữa là: không có một chương trình truy tìm nào có thể phát hiện hữu hiệu tất cả các tên gián điệp đó. Vì vậy, bạn sẽ phải luôn đồng thời lưu giữ trong máy tính vài ba chương trình quét các phần mềm gián điệp. Cũng cần phải biết rằng, chương trình quét các phần mềm gián điệp cũng giống như rất nhiều chương trình khác chức năng, nếu bạn cài đặt nhiều chương trình cùng một ứng dụng trong một máy tính có thể chúng sẽ không tương thích, gây ra rất nhiều những trục trặc cho máy tính của bạn. Bạn có thể cài đặt chương trình Anti-Spy của Yahoo (nếu máy có nối mạng Internet), đây là chương trình miễn phí và thường xuyên được cập nhật (up date). Đồng thời vẫn phải sử dụng thêm ít nhất một chương trình hỗ trợ khác như Spybot - Search and Destroy (hoặc Spywarestormer, Spybotsd13). Đây là các chương trình tương thích trong cùng một máy tính, có thể giúp bạn tiêu diệt những tên gián điệp nguy hiểm.

 

Ngoài việc giữ cho máy tính của bạn được hoàn toàn “sạch sẽ”, ngăn chặn những sự xâm nhập từ ngoài vào, những chiến sĩ dân chủ thời đại cũng cần phải trang bị cho mình khả năng tự bảo vệ, giữ bí mật thông tin. Thật ra, nhà sản xuất đã viết nên những phần mềm rất hoàn hảo, đáp ứng các yêu cầu về bảo mật cho bạn. Tuy nhiên, nếu bạn chưa biết được những điều đó cũng chỉ bởi vì bạn chưa muốn tìm hiểu hoặc lơ là với việc bảo mật thông tin cá nhân mà thôi. Máy tính luôn có các biện pháp bảo mật bằng cách cho phép người sử dụng dùng mật mã để bảo vệ không cho mở máy, bảo vệ ổ đĩa cứng, bảo vệ màn hình, bảo vệ mỗi file tài liệu.

 

Để thiết lập password bảo vệ không cho người khác mở được máy tính của bạn, khi khởi động máy bạn ấn phím F1 (hoặc Delete) để vào BIOS Setup Utility, chọn Password, sau đó chọn Set Power-On Password để thiết lập ra mật mã riêng của mình bảo vệ khi mở máy vi tính.

Việc thiết lập password cho ổ đĩa cứng cũng tương tự. Bạn cũng có thể xác lập password cho mỗi Folder trong ổ cứng. Trước tiên bạn phải thiết lập mật mã cho Account, sau đó chọn Folder, ấn vào nút phải của chuột sẽ xuất hiện hộp thoại, chọn Properties, chọn Security, xác lập tùy chọn để bảo vệ không cho người lạ xâm nhập vào các Folder mà bạn cần giữ bí mật. Bạn cũng có thể sử dụng các phần mềm chuyên dùng để bảo vệ các thư mục như Folder Protection, Folder Magic hay Lock Folder, dễ dàng sử dụng và Download miễn phí trên mạng Internet.

Như vậy nếu một người lạ không được hỗ trợ các phương tiện sẽ không thể mở được máy của bạn, hoặc nếu bạn đã mở sẵn máy mà người khác muốn vào lục tung các files tài liệu trong ổ đĩa cứng cũng sẽ không thể xâm nhập vào được.

 

Việc lập password để bảo vệ màn hình cũng rất cần thiết. Thỉnh thoảng trong lúc làm việc với máy tính nếu bạn có việc bất chợt đi đâu đó một khoảng thời gian ngắn thì màn hình máy tính sẽ tự bảo vệ bằng những hình ảnh được máy tính thiết lập sẵn, kẻ nào muốn tranh thủ những lúc này để lục soát máy tính của bạn sẽ không thể xem được gì trong đó nếu không có password. Việc thiết lập password này cũng rất đơn giản. Trên màn hình nền, bạn chỉ cần bấm vào nút phải chuột, bạn sẽ thấy xuất hiện hộp thoại Desktop, click chuột vào Properties, màn hình sẽ xuất hiện cửa sổ Display (hoặc vào Control Panel, chọn Display), click chuột vào Screen Saver, sau đó chọn hình nền, thiết lập thời gian và mật mã.

 

Để bảo vệ các files văn bản, trong chương trình soạn thảo văn bản Word đều có hỗ trợ chức năng này, khi bạn bắt đầu soạn văn bản và lưu vào máy với một tên tập tin nào đó, ở góc phải hộp thoại Save as có dụng cụ Tool, bạn vào đó và chọn Option, chọn password để bảo vệ văn bản (hoặc vào trình đơn Tool, chọn hộp thoại Options).

Bạn cũng có thể Download phần mềm PC Security để sử dụng, đây là một chương trình bảo mật dành cho máy tính với đầy đủ các tiện ích.

Những phương pháp bảo vệ này sẽ rất hiệu quả nếu bạn thực hiện nghiêm túc và đầy đủ tất cả các chương trình hỗ trợ đó. Với những người không có nghiệp vụ hoặc không được hỗ trợ phương tiện gì thì họ sẽ không thể xâm phạm được vào những điều mà bạn muốn giữ kín trong máy tính.

Thế nhưng, nếu thật sự máy tính của bạn đã bị cơ quan mật vụ thu giữ và giám định thì tất cả những biện pháp đó cũng chỉ gây cho họ thêm mất thời gian thôi chứ cũng không bảo vệ bí mật được những tài liệu đó của bạn.

 

“Vỏ quýt dầy thì có móng tay nhọn”. Vậy nên bạn lại cần phải sử dụng những phần mềm mã hoá file để bảo vệ các thông tin lưu giữ trong máy tính. Có rất nhiều phần mềm sử dụng công nghệ bảo mật RSA và MD5 đảm bảo tuyệt đối tin cậy, vô hiệu hóa các tay harker, cracker chuyên nghiệp. Tuy nhiên đa số những phần mềm này bạn đều phải mua bản quyền của nhà sản xuất. Bạn có thể download trên mạng Internet một số phần mềm miễn phí, nhưng cũng rất hiệu quả. Bạn nên dùng Google và tìm kiếm phần mềm TA Encryption và Cryptainer hoặc File Warden, lưu vào máy tính của bạn một trong những chương trình này. Cả ba chương trình này đều rất dễ sử dụng, thao tác nhanh và an toàn. Đặc biệt các chương trình bảo mật này có thể bảo vệ tất cả các loại định dạng file khác nhau, kể cả những file hình ảnh, âm thanh, các file mà bạn soạn trong các chương trình khác như Power Point, Corel Draw, Photo Shop ....

Những biện pháp cơ bản trên đây có thể bảo vệ cho các thông tin của bạn được bí mật, an toàn, trong trường hợp nếu cơ quan mật vụ có theo dõi bạn cũng không thể tìm ra các dấu vết. Bạn cũng sẽ tránh được những sơ xuất khi có sự để ý của những người tò mò.

 

Tuy vậy, dù có đảm bảo được mức độ an toàn đến chừng nào thì việc lưu lại các thông tin và tài liệu quan trọng trên máy tính cá nhân vẫn là rất nguy hiểm. Bạn cần có những ổ USB (Flash Drive) để lưu giữ lại các thông tin này dưới dạng các file có gắn password và đã được mã hóa (bằng một trong những chương trình mã hoá file kể trên) và được cất giữ ở những chỗ bí mật, đảm bảo an toàn, không bị thất lạc và hư hỏng. Để bảo vệ tuyệt đối an toàn trong khi làm việc, bạn nên có ít nhất 2 ổ USB, một ổ có dung lượng lớn (tùy theo công việc và khả năng của bạn) để làm nhiệm vụ lưu giữ thông thông tin, giống như một ổ cứng ngoại lai, tất cả những thông tin quan trọng và có ảnh hưởng nguy hại đến bạn đều được lưu giữ trong ổ này, cất vào một nơi tuyệt đối an toàn. Như vậy, trong trường hợp xấu nhất, nếu cơ quan an ninh có thu giữ được CPU máy tính của bạn thì cũng chỉ có thể vào đó mà chơi Game hay nghe nhạc MP3 mà thôi. Ổ USB thứ hai có dung lượng nhỏ hơn, có thể 32Mb cũng đủ rồi, chỉ dùng ổ này làm phương tiện chuyên chở những thông tin bạn muốn gửi đi hay nhận từ trên mạng Internet về xem. Vì nhỏ gọn nên các ổ USB rất thuận tiện cho bạn khi mang theo đến các địa điểm dịch vụ Internet. Nhưng chỉ nên mang theo mình khi thực sự cần thiết, đề phòng bị khám xét, “bắt nóng”. Khi đưa ổ USB vào máy tính cần kiểm tra Virus, sau khi trút bỏ hết các thông tin vào ổ USB chính, cần xóa sạch sẽ máy tính và ổ USB phụ bằng phương pháp đã nói ở trên.

 

Còn nữa, có đôi lúc bạn vẫn phải sử dụng đến máy in để in một vài trang truyền đơn hay tin tức cần thiết (mặc dù tốt hơn hết là không phải sử dụng đến máy in). Vậy thì bạn cũng cần phải lưu ý rằng, mỗi máy in đều có những lí lịch và đặc điểm nhận dạng riêng biệt. Ví dụ như khi nhìn những chú kiến tí hon, bạn đều thấy chúng hoàn toàn giống nhau. Nhưng nếu mang chúng lên soi trên kính hiển vi thì sẽ dễ nhận thấy rằng chẳng có thằng nào giống thằng nào cả (cũng có kiến đực kiến cái đấy chứ). Vì thế, nếu đã phải sử dụng đến máy in, bạn phải hết sức lưu ý, nếu gặp nguy hiểm hoặc bị cơ quan mật vụ phát hiện ra bản gốc những tài liệu đó thì bạn phải lập tức thủ tiêu, phá hủy máy in, nếu là máy in phun hoặc loại máy có thể tháo rời đầu in (Print Cartridge) thì phải hủy bỏ cái đầu in đó.

 

Khi đã tạm yên tâm với phương tiện Computer của mình, đảm bảo an toàn cho việc soạn thảo ra những tin tức, tài liệu, điện thư đấu tranh đòi nhân quyền và dân chủ. Để gửi được những điện thư đó đi khắp nơi trên Thế giới, những chiến sĩ dân chủ lại phải làm một công việc tiếp theo, đó là sử dụng phương tiện Internet để chuyển vận những tài liệu đó.

 

Cần nhắc lại, ngày 21 tháng 2 năm 2002, vào lúc 9h50’ sáng, anh Lê Chí Quang đến điểm dịch vụ Internet tại số 464 phố Nguyễn Chí Thanh, Hà Nội để đọc và gửi điện thư. Quang đã cẩn thận không dùng e-mail của các mạng do nhà nước Việt Nam quản lí. Anh dùng một hộp thư điện tử của mạng Yahoo. Tuy nhiên do đã bị theo dõi chặt chẽ từ trước, vì điểm dịch vụ này luôn luôn có công an mật phục, vì địa chỉ thư điện tử của Quang đã bị lộ ..., nên khi anh vừa vào mạng (login) thì nickname đã hiện ra ngay tại bộ phận nghiệp vụ theo dõi của Bộ công an. Lê Chí Quang đã đến điểm dịch vụ Internet này nhiều lần, kể từ năm 2001. Chính tại đây Quang đã đăng kí các hộp thư của Yahoo để sử dụng. Quang biết mình bị theo dõi và biết là có thể bị bắt bất cứ lúc nào vì những bài viết của mình. Tuy nhiên, Quang không ngờ là các máy tính tại điểm dịch vụ 464 Nguyễn Chí Thanh đã bị cơ quan công an cài đặt các thiết bị và phần mềm theo dõi. Quang cũng không biết là cơ quan quản lí mạng Công ty cổ phần phát triển đầu tư công nghệ - FPT (Financing and Promoting Technology Corporation) đã báo cáo lên cơ quan An ninh về các hoạt động của Quang trên mạng Internet và luôn theo dõi chặt chẽ mọi địa chỉ thư điện tử của Quang.

 

Vì vậy, mỗi khi Quang sử dụng Internet đều bị cơ quan công an ngăn chặn và kiểm soát (Cũng cần phải thông báo đến tất cả các chiến sĩ dân chủ được biết, công ty FPT là đơn vị được chỉ định cung cấp các trang thiết bị, phần cứng và phần mềm, đào tạo, hợp tác và hỗ trợ nghiệp vụ cho toàn bộ mạng lưới an ninh công an và quốc phòng để xây dựng nên các hệ thống kiểm soát, theo dõi, giăng bắt các nguồn thông tin, cá nhân và tổ chức có các trao đổi, phản đối và đấu tranh nhân quyền, dân chủ tại Việt Nam). Chắc chắn là hộp thư điện tử của Quang và hộp thư điện tử của những người ở nước ngoài có liên lạc với Quang đã bị lộ từ trước, nên khi trao đổi đều bị lộ các hành tích. Đơn giản hơn là cơ quan an ninh nghiệp vụ chỉ cần biết Quang thường đến địa điểm dịch vụ Internet nào để gửi tin, họ sẽ giăng ở cổng kết nối đó một số những cái bẫy (trap), cài sẵn một số phần mềm theo dõi và ghi lại các nội dung đã sử dụng. Như vậy, ngay khi Quang thực hiện các công việc của mình thì họ cũng ghi nhận được đầy đủ các thông tin, biết được địa chỉ thư điện tử, tìm ra các mối liên hệ ...

 

Những điện thư của Lê Chí Quang nếu ở những đất nước có tự do, dân chủ thì đó chỉ là những chuyện riêng tư, chẳng có gì là bí mật, nguy hiểm. Nhưng trong xã hội cộng sản độc tài thì từ tin “đồng chí tổng bí thư bị ốm” cũng coi là bí mật quốc phòng. Và vì vậy, chính quyền cộng sản Việt Nam luôn vu khống tội danh “gián điệp”, và tội danh “tuyên truyền chống phá nước CHXHCN Việt Nam” như máy chém thời thực dân, lúc nào cũng treo lơ lửng chờ ngày chém xuống đầu những chiến sĩ dân chủ Việt Nam.

 

Trước ngày gửi Bản điều trần về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam đến Quốc hội Hoa Kì, anh Nguyễn Vũ Bình đã bị công an canh chừng cẩn mật. Vì địa chỉ hộp thư điện tử của anh đã bị lộ, nên các trao đổi của anh liên hệ về bản điều trần bị công an tìm cách ngăn chặn. Việc Nguyễn Vũ Bình bị lộ không chỉ giới hạn ở các điện thư, mà ngay cả các nội dung trao đổi qua điện thoại, nhắn tin qua máy di động cũng đã bị theo dõi từ lâu. Tóm lại, các phương tiện thông tin liên lạc đại chúng như điện thoại, Fax, e-mail và cả thư tín, ấn phẩm đều nằm trong vòng kiểm soát chặt chẽ của cơ quan an ninh, cho nên mật vụ hoàn toàn có thể đọc các nội dung điện thư, điện thoại, nhắn tin một cách dễ dàng. Trong quá trình theo dõi Nguyễn Vũ Bình, cơ quan an ninh đã chỉ đạo một bộ phận chuyên trách giám sát, không để Bản điều trần về nhân quyền lọt ra nước ngoài. Dù bị ngăn chặn và kiểm soát chặt chẽ, Nguyễn Vũ Bình vẫn mưu trí qua mặt cơ quan an ninh để kịp thời gửi bản điều trần trước ngày 23/7/2002. Sau đó, anh đã bị đặt trong vòng kiểm soát 24/24h, hàng ngày phải đến trình diện với công an. Để canh chừng cẩn mật, không lúc nào trước cửa nhà Nguyễn Vũ Bình không có vài nhân viên mật vụ, họ không cho Nguyễn Vũ Bình tự do đi lại. Cuối cùng, để chắc ăn, Hà Nội quyết định bắt anh.

 

Tóm lại, cơ quan mật vụ sẽ không biết ông Nguyễn Văn A, bà Trần Thị B nào đó đang trao đổi gì trên mạng Internet. Tuy nhiên, nếu họ biết đích xác bạn, người đang nằm trong diện nghi vấn, theo dõi của họ thì họ sẽ tìm hiểu xem bạn đang sử dụng máy tính ở đâu, lúc nào và để làm gì. Đó là bước đầu tiên, sau khi có được tin tức chính yếu rồi thì các chuyện khác chỉ là phần phụ. Cũng như bạn đã bị lộ diện, cơ quan mật vụ chỉ cần thời gian để theo dõi biết bạn đang làm nhiệm vụ cụ thể gì, mục đích ra sao, liên lạc với những ai, đối tượng nào ở trong và ngoài nước ..., từ đó họ lại lần tìm ra các manh mối khác.

 

Trước kia, khi bạn bỏ mật thư tại các hộp thư chết, điều đầu tiên là bạn phải đi lại hai ba vòng, quan sát hiện trường có gì khác lạ? Coi thử hộp thư có bị làm dấu nguy hiểm? Có người nào lảng vảng quanh đó không? Nếu có bất thường thì bạn bỏ đi luôn, coi như mình tình cờ đi qua. Ngày nay, khi sử dụng máy tính ở các điểm dịch vụ để đọc và chuyển tin cũng vậy. Dù bạn không làm như trước nhưng thủ tục và kĩ thuật cũng có phần giống nhau.

 

Nếu bạn đang trên đường đến địa điểm dịch vụ Internet thì bạn phải để ý coi có ai đang theo mình không? Nếu có thì phải tìm cách “cắt đuôi”, phải bảo đảm địa điểm bạn đến không bị ai theo dõi. Bạn cũng tránh thường xuyên đến một địa điểm dịch vụ Internet. Không được cho điểm dịch vụ Internet biết bạn là ai. Không nên sử dụng máy tính tại các nơi như khách sạn, sân bay, bưu điện, hoặc những nơi cộng cộng phải khai báo lai lịch để đọc và chuyển tin. Nên chịu khó thay đổi địa điểm để phòng ngừa bất chắc. Nếu đấy là chỗ quen biết, thì địa điểm này chỉ để làm chuyện vô thưởng vô phạt, không phải là nơi để bạn đọc và chuyển tin liên hệ đến tình hình đấu tranh dân chủ. Tại các thành phố lớn, đa số các điểm Dịch vụ Internet đều bị đặt dưới sự kiểm soát của cơ quan an ninh. Nếu họ biết bạn là ai, bạn đang sử dụng máy tính ở địa điểm nào thì họ sẽ biết ngay ID (cũng coi như nickname) bạn đang sử dụng trên mạng Internet. Biết được bạn đang liên lạc với ai. Người đó đang ở địa điểm nào. Nội dung thông tin trao đổi với nhau ra sao. Các mạng máy tính đó thường được cài đặt một số phần mềm gián điệp để đọc mật mã, ghi lại các thao tác trên bàn phím máy tính, ghi lại các nội dung đã sử dụng. Như vậy, tất cả những trao đổi của bạn đều được họ lưu giữ lại, nghiên cứu, theo dõi để chờ ngày họ xử lí bạn.

 

Hồi trước, khi ra đường để tránh bị công an dòm ngó, những nhà hoạt động dân chủ ở các nước Đông Âu đã phải khéo léo hóa trang. Phải thay đổi trang phục, phải tự làm cho mình khác đi, để lỡ người quen hoặc mật vụ có gặp cũng khó nhận ra. Lúc ra khỏi nhà thì để đầu trần, qua khỏi hai ba ngả đường thì đội thêm cái nón, mặc thêm cái áo lạnh, đổi vài ba ngõ để đánh lạc hướng, v.v... Bây giờ, mỗi khi lên Internet bạn cũng phải làm như vậy, dù công việc có khác nhưng mục đích vẫn giống nhau. Phải hóa trang để không ai biết bạn là ai, phải đánh lạc hướng những kẻ theo dõi trước khi bạn vô phòng máy tính.

 

Bạn cũng đừng quên rằng, hiện tại một số Dịch vụ Internet tại Hà Nội, Sài Gòn và một số thành phố lớn đã lắp đặt một số máy Camera để lén theo dõi các hoạt động của khách hàng. Nếu bạn chú ý quan sát có thể nhận ra ở những vị trí kín đáo. Tuy nhiên, bạn cũng không nên quá lo ngại, do mục đích quay lén nên họ không thể thu hình được tất cả các vị trí, nếu cẩn thận một chút thì bạn hoàn toàn có thể tránh được sự dòm ngó trơ trẽn này. Cũng lại phải cẩn thận hơn với chính Webcam nơi bạn ngồi, nếu sơ ý thì hình ảnh của bạn có thể dựng được một cuộn phim đấy!

Khi nhập vào mạng Internet, trong khi vừa quan sát những động thái xung quanh, xem có ai chú ý tới bạn không, xem có người nào vào Internet sau bạn mà có dáng điệu khả nghi không, trước cửa dịch vụ Internet có dấu hiệu gì khác lạ không, bạn cần lướt qua vài ba trang Web thông thường trước, khi đã chắc chắn có đủ điều kiện an toàn để nhận và chuyển các tin tức, lúc đấy bạn mới thực hiện công việc của mình. Nhưng cũng cần phải nhớ rằng, không nên giữ một thói quen khi lướt Web, các thao tác phải không theo một trình tự nào, mỗi lần vào mạng lại thay đổi địa chỉ các trang Web khác nhau. Nếu bạn đã bị lộ diện, nằm trong diện được theo dõi đặc biệt, mức độ có thể từ 24/24h hoặc xuống đến 12/12h thì cần phải cẩn trọng tối đa. Tuyệt đối không nên dùng máy vi tính ở nhà, ở công sở để đọc và gửi tin tức. Tuyệt đối không sử dụng các điểm dịch vụ Internet mà bạn cảm thấy không an toàn trong quá trình trên đường đi đến điểm dịch vụ, hoặc bạn nghi ngờ đang bị đặt trong tình trạng theo dõi. Nếu bạn là người hoạt động bí mật, chưa bị lộ, mức độ cẩn trọng có thấp hơn nhưng không vì vậy mà khinh địch, sơ hở để phạm vào một số sơ xuất rất đơn giản.

 

Khi sử dụng hộp thư điện tử để trao đổi thông tin, cần ghi nhớ một số nguyên tắc bảo đảm an toàn như sau:

Khi thiết lập một ID trên một chương trình miễn phí nào đó như Yahoo, Hotmail, Gmail ..., trong phần khai báo về các thông tin liên quan mà nhà cung cấp dịch vụ yêu cầu, bạn không được khai báo các thông tin thật sự về bạn. Các thông tin phải rất lộn xộn, không theo một trình tự, thói quen nào. Điều này đảm bảo rằng: dù bạn sử dụng nhiều nickname khác nhau nhưng mỗi nickname đều có những thông số khai báo khác nhau, không có nội dung nào trùng lặp. Như vậy cơ quan mật vụ dù có nắm trong tay một số nickname của bạn, họ có thể kiểm tra chi tiết trong Account Info nhưng vẫn không có manh mối nào để liên hệ với nhau.

 

Khi bạn sử dụng nickname của mình để check mail hoặc Chat, các nick name đó sẽ bị lưu lại ở C:\WINDOWS\Temporary Internet Files\, C:\WINDOWS\History\ và C:\Program Files\Yahoo\Messenger\Profiles\, phải lập tức xóa hết các dấu vết đó.

Điều những người hoạt động đấu tranh dân chủ cần lưu ý là không sử dụng các hộp thư điện tử của các mạng trong nước như fpt.vn hoặc vnn.vn ... Việc đăng kí sử dụng các hộp thư trên những tên miền này để trao đổi tin tức hoặc tham gia những diễn đàn, chắc chắn hộp thư của bạn sẽ bị theo dõi, ghi lại các nội dung trao đổi.

 

Những diễn đàn được ghi vào sổ đen của cơ quan an ninh cũng luôn luôn được giám sát đặc biệt. Nếu bạn lang thang vào đó họ sẽ tóm được bạn ngay. Kể cả là bạn sử dụng nickname và dùng hộp thư của Yahoo, Hotmail, Gmail ..., họ vẫn tìm ra được số IP của bạn (có nghĩa là địa chỉ nơi bạn đang sử dụng Internet), sau đó họ sẽ lần tìm ra các thông tin khác qua việc biết được tên hộp thư đó. Nếu bạn tham gia những diễn đàn đó nhiều lần chắc chắn sẽ có vấn đề. Cơ quan mật vụ sẽ tận tình chăm sóc đến bạn để tìm hiểu cho ra mục đích của bạn chỉ là ngồi giết thời gian hay là liên quan đến những việc làm mà họ cho là “cấm kị”.

 

Nên sử dụng các hộp thư miễn phí của Yahoo, Hotmail, Gmail để giảm thiểu nguy hại. Thật ra, các hộp thư của Safe-mail, Gmx, Aol có phương pháp bảo mật cao hơn, nhưng hộp thư này ít được sử dụng tại Việt Nam. Vì vậy nếu bạn sử dụng nó cũng dễ gây ra sự chú ý cho các cơ quan mật vụ. Chiến sĩ dân chủ thời đại phải có ít nhất hàng chục địa chỉ thư điện tử (trên thực tế, những người đang hoạt động bí mật trong nước đều cần từ trên một trăm đến vài trăm địa chỉ thư điện tử khác nhau). Mỗi hộp thư điện tử chỉ để trao đổi riêng với một người. Sau một khoảng thời gian nào đó, hoặc nếu nhận thấy hộp thư đó có thể bị lộ, lại phải sử dụng hộp thư mới. Càng có nhiều sự trao đổi càng cần phải có nhiều hộp thư. Tránh dùng một hộp thư để trao đổi với nhiều người, vì nếu hộp thư bị theo dõi thì sẽ bị lộ cả đám. Trong trường hợp phải dùng đúng hộp thư đó để xác định mối quan hệ thì bạn phải gửi thành nhiều lần riêng biệt để những người cùng nhận không biết nhau. Nếu gửi C/c (carbon copy) hoặc Forward, địa chỉ những người nhận sẽ cùng hiện lên ở mỗi hộp thư. Bạn cũng cần có hộp thư riêng chỉ để lang thang trên mạng, trao đổi với những người quen, những công việc vô thưởng vô phạt hàng ngày. Tuyệt đối không dùng hộp thư này để liên lạc các tin tức dân chủ, trao đổi về những điều quan trọng và nhạy cảm khác. Không dùng hộp thư này trong khi đã sử dụng những hộp thư trao đổi về tình hình dân chủ (sẽ nói rõ ở dưới đây).

 

Bạn cũng cần có nhiều mật mã (password) để mở các hộp thư. Vì dùng nhiều hộp thư và có nhiều mật mã nên phải chọn mật mã nội dung đơn giản (không đồng nghĩa với thao tác kĩ thuật đơn giản), dễ nhớ và nếu có quên cũng có cách để nhớ ra. Điều rất quan trọng nữa là các mật mã này lại không được có những đặc điểm giống nhau, không theo một qui luật nào, để cơ quan mật vụ nếu có tìm ra cũng không có cơ sở phân tích những hộp thư điện tử này là của một chủ nhân. Mật mã phải tự nhiên, ngẫu nhiên, không có đặc điểm liên quan đến bạn. Khi dùng chữ, lúc sử dụng số, có khi lại lẫn lộn cả chữ số. Khi dùng tiếng Anh, khi dùng tiếng Việt, khi lại là những kí tự hoàn toàn vô nghĩa. Để dễ nhớ, có người chỉ dùng một chữ cái hoặc một con số cho cả 6 kí tự của password, đây là điều nên tránh, bởi vì như vậy thì password sẽ rất đơn giản, các tay Cracker sẽ dễ dàng bẻ khóa, hơn nữa đây cũng sẽ là đặc điểm để cơ quan an ninh nhận diện ra chủ của nhiều hộp thư cũng chỉ là một người. Việc tạo ra các mật mã siêu hạng để vô hiệu các tay Cracker chuyên nghiệp cũng là một kĩ năng. Tuy nhiên, để ghi nhớ các địa chỉ và mật mã này cũng gây ra nhiều khó khăn. Cho đến bây giờ, công việc tưởng như rất đơn giản là ghi nhớ các chữ số này, vẫn chưa tìm ra được một phương pháp nào được coi là tạm ổn. Những yêu cầu trên đây về nguyên tắc thiết lập mật mã cũng là rất khó khăn và mâu thuẫn với những phương pháp ghi nhớ đơn giản, tuy nhiên lại là điều bắt buộc để bảo đảm an toàn. Những chiến sĩ dân chủ thời đại phải ghi nhớ rất nhiều những địa chỉ e-mail của những người cần liên lạc, cùng vô số những địa chỉ và mật mã của mình tạo ra để phòng tránh cơ quan mật vụ, việc ghi nhớ tất cả ở trong đầu gần như bất khả thi. Trong điều kiện hoạt động bí mật, căng thẳng, lại luôn luôn phải để ý các điều kiện an toàn khác, việc bị quên các địa chỉ thư điện tử và mật mã là rất dễ xảy ra. Mỗi người phải tự tìm ra những biện pháp ghi nhớ khác nhau. Một phương pháp để ghi nhớ các địa chỉ hộp thư và mật mã là: không dùng lại các hộp thư cũ. Có nghĩa là bạn có thể tạo ra vài trăm địa chỉ thư điện tử khác nhau nhưng mỗi hộp thư sau khi sử dụng để nhận hoặc chuyển một nội dung thông tin nào đó, bạn sẽ quên luôn nó. Trong mỗi thời điểm nào đó chỉ sử dụng vài ba hộp thư thì bạn chỉ ghi nhớ những địa chỉ đó thôi, bỏ ra ngoài “bộ nhớ” của bạn tất cả những hộp thư không còn giá trị sử dụng nữa.

 

Các phương pháp bảo mật này gần như chỉ thật sự cần thiết với đa số những chiến sĩ đấu tranh dân chủ đang phải hoạt động bí mật trong nước. Thế nhưng cũng có một vài chi tiết những người hoạt động ở hải ngoại phải lưu ý. Ví dụ như bạn sử dụng một hộp thư điện tử nào đó để liên lạc với trong nước, và hộp thư đó đã bị lộ, tất nhiên bạn có thể thay đổi bằng nhiều cái tên mới, thế nhưng bạn vẫn chỉ ung dung ngồi tại nhà mình hoặc một Internet Café nào đó vẫn quen thuộc để gửi những tin tức đó. Như vậy thì nếu bạn có thay đổi đến 1001 nickname khác nhau cũng chẳng mang lại lợi ích gì, bởi vì mỗi số IP của bạn đã bị cơ quan an ninh ghi nhận và nó vẫn chỉ ở một địa chỉ (vì phương pháp chuyên môn để nhận dạng một máy chủ nào đó gồm hai yếu tố là Số và Tên). Những chiến sĩ dân chủ thời đại cũng cần phải ghi nhớ điều này lắm chứ. Như vậy, bạn sẽ hiểu rằng không được dùng lẫn lộn những hộp thư an toàn (được giữ bí mật để sử dụng lâu dài) và không an toàn (đã bị lộ hoặc chỉ sử dụng một lần) tại một địa chỉ, không nên dùng nhiều hộp thư khác nhau trên một địa điểm Internet. Nếu cơ quan mật vụ đang theo dõi bạn thì họ sẽ lưu lại được cả một danh sách dài, sẽ rất thú vị đối với họ! Nếu phải sử dụng một lúc vài hộp thư khác nhau để liên lạc, tốt nhất bạn dùng những hộp thư chỉ sử dụng một lần.

 

Việc thiết lập một “hộp thư chết” cũng rất cần thiết. Khi đã tạo ra một hộp thư điện tử và thống nhất sử dụng làm “hộp thư chết”, những người cùng sử dụng phải được biết mật mã, mọi thông tin sẽ được gửi vào hộp thư chết như post up lên một trang báo. Những liên lạc trong và ngoài nước sẽ chỉ sử dụng chung trong một hộp thư, như vậy sự tiện lợi là bạn chỉ mất một thao tác nhưng lại có thể thông báo thông tin cho rất nhiều người cùng biết. Việc liên lạc trong hộp thư chết có thể tổ chức như một mạng nội bộ. Tuy nhiên sự bất lợi của hộp thư chết là sẽ khó giữ bí mật (vì càng nhiều người biết thì độ bảo mật càng thấp). Nếu cơ quan mật vụ biết được địa chỉ hộp thư sẽ có thể theo dõi và tìm ra nhiều cá nhân có liên quan (những cá nhân ở nhiều địa phương khác nhau cùng sử dụng sẽ bị nhận dạng ra qua các số IP khác nhau). Do vậy, tốt nhất là sử dụng hộp thư chết để chuyển thông tin từ Việt Nam ra nước ngoài, một người gửi nhưng nhiều người có thể nhận được. Điều này sẽ giúp bạn không phải nhớ trong đầu nhiều địa chỉ e-mail của những người muốn liên lạc, bạn không phải làm thao tác gửi (sent) nhiều lần vào các địa chỉ khác nhau, chỉ cần lưu vào Draft (nếu không chứa file kèm theo), hoặc Sent vào một địa chỉ không tồn tại. Sẽ không mất nhiều thời gian hồi hộp chờ đợi mỗi khi bấm nút sent đến các hộp thư khác nhau, mà lại không để lộ thêm bất cứ một hộp thư nào khác, không để lộ ra là bạn có mối liên lạc với bao nhiêu người ở nhiều quốc gia khác nhau. Tuy nhiên, bạn cũng cần phải biết rằng dù thông tin không gửi đi mà chỉ lưu vào Draft của hộp thư nhưng trên thực tế những thông tin đó vẫn phải lưu chuyển đến những trạm dịch vụ (server farm) của nhà cung cấp dịch vụ Yahoo, Gmail ..., do vậy nếu cơ quan mật vụ đang theo dõi bạn vẫn có thể chặn được những thông tin này, hoặc khi lưu vào Draft những file có dung lượng lớn, có hình ảnh, hoặc được bảo vệ bằng mật mã sẽ rất dễ làm cho hệ thống báo động của Proxy lưu tâm đến. Nếu dùng hộp thư chết làm nơi thông tin nội bộ, cần giữ bí mật tuyệt đối tên hộp thư và phải thay đổi mật mã thường xuyên. Sau khi nhận thông tin cần xóa sạch dấu vết.

 

Những chiến sĩ dân chủ thời đại ngoài việc nhận và gửi thông tin trên Internet bằng thư điện tử, cũng cần phải sử dụng phương tiện liên lạc trực tuyến Chat nữa chứ. Đừng nghĩ rằng Chat là phương tiện chỉ để tán gẫu và hẹn hò của lứa tuổi 15-17. Nhà cung cấp dịch vụ chưa hề qui định về giới hạn sử dụng Chat tối đa là bao nhiêu tuổi. Chat sẽ cho bạn thêm một phương tiện để trao đổi thông tin và liên lạc. Bạn có thể Chat vài nội dung lấp lửng trên Yahoo!Messenger, và rồi lại nói tiếp tục nội dung đó trong một hộp thư của Gmail, hay Hotmail như vậy sẽ gây ra rất nhiều khó dễ cho cơ quan mật vụ. Tuy nhiên, vì Chat là giao tiếp trực tuyến nên khi trao đổi với các IP ở nước ngoài sẽ rất dễ bị phát hiện ra, vì vậy không nên sử dụng Chat để trao đổi những thông tin quan trọng và chỉ nên trao đổi ngắn gọn rồi Sign out ngay, để cơ quan mật vụ không đủ thời gian bắt bạn “tại trận”. Chat có thể sử dụng để nhắn tin, khi không cùng online. Khi sử dụng Chat, một chi tiết cần phải lưu ý là trong Messenger list ngoài tên mà bạn cần liên lạc, bạn cần nhập (Add) thêm hàng chục những nickname “trời ơi đất hỡi” khác mà bạn không hề quen biết để nếu mật vụ có theo dõi cũng nghĩ rằng bạn là một “dân Chat chuyên nghiệp”, trên thực tế một “dân Chat chuyên nghiệp” trong danh sách Messenger list có thể có tới hàng trăm bạn Chat.

 

Hà Nội sợ sự thật, cho nên họ ngày đêm tìm cách ngăn chặn tin tức. Những bức tường lửa tại Việt Nam đã tỏ ra hiệu quả, hầu hết các Website ở hải ngoại, các trang thông tin đến các tổ chức dân chủ và nhân quyền Quốc tế đều bị ngăn chặn. Trong điều kiện như vậy, các giao tiếp trong ngoài qua điện thư càng cần gia tăng nhiều hơn nữa để kịp thời thông tin, hỗ trợ lẫn nhau. Tuy nhiên, lơ là trong việc bảo đảm an ninh hoặc không lưu ý đến phương vị an toàn của những người ở trong nước là hết sức nguy hiểm. Những cá nhân và tổ chức ở hải ngoại nếu có những liên hệ hoặc hỗ trợ các tổ chức hoạt động bí mật ở trong nước, nên sử dụng một địa chỉ thư điện tử tuyệt đối an toàn (phương pháp liên lạc đã phổ biến trong tài liệu: Những chiến sĩ dân chủ chuyên nghiệp). Những hộp thư này nên đăng kí trên các tên miền (domain) của các nhà cung cấp dịch vụ rất phổ biến tại Việt Nam như Yahoo, Hotmail, Gmail, tuyệt đối không sử dụng các tên miền của các tổ chức, nhóm riêng biệt, hoặc các hộp thư đăng kí trên Aol, Compuser, Gmx ...nên hạn chế sử dụng.

 

Bạn sử dụng những hộp thư này để liên lạc sẽ trông rất giống một ông Tây mặc áo Vest, thắt cà-vạt bắt tay với một nông dân chân lấm tay bùn, cơ quan mật vụ sẽ nhận diện ra bạn từ trước khi “làm thủ tục nhập cảnh”. Và thế là “nông dân” ta rất dễ bị chết oan.

Gần đây, cơ quan an ninh Việt Nam tung điện thư giả mạo trên các diễn đàn để lũng đoạn các phương tiện và phương thức chuyển tin, gieo rắc sự nghi kị, chia rẽ, hầu làm nản lòng và tê liệt các hoạt động đấu tranh dân chủ. Nếu cẩn thận và có chút kinh nghiệm bạn chỉ cần bỏ ít thời gian kiểm tra thì biết ngay người gửi xuất phát từ đâu. Việc giả mạo e-mail là rất dễ dàng đối với cơ quan mật vụ. Không cần phải là một chuyên viên tin học thượng thặng, ai cũng có thể làm được nếu có hiểu biết về chuyên môn. Trên lí thuyết thì mỗi địa chỉ thư điện tử chỉ có một tên, không có trùng lặp, vì vậy việc người khác sử dụng một hộp thư giống của mình để gửi tin là điều không thể xảy ra. Tuy nhiên, thực tế lại khác, bạn có thể giả mạo bất cứ hộp thư điện tử nào khác để gửi thư đi phá hoại. Để nhận thấy điều đó, bạn có thể tìm thấy vô số các diễn đàn hoặc các trang Web chuyên tiếp thị và ra giá cho mỗi “hợp đồng mở khóa” đó (đặc biệt là các trang Web từ nước Nga, nơi được đánh giá là có lực lượng Cracker mạnh nhất nhì Thế giới). Vì vậy, để tránh những tổn thất, việc giữ kín những địa chỉ hộp thư cũng quan trọng như bảo vệ hành tung của bạn.

 

Để trở thành những chiến sĩ dân chủ thời đại, ghánh vác trên vai những trọng trách của đất nước, của dân tộc Việt Nam giao phó, đầy gian lao, nguy hiểm và vinh dự. Những chiến sĩ dân chủ sẽ phải thuộc nằm lòng những nguyên tắc an toàn cơ bản để tự bảo vệ mình, bảo vệ tổ chức và bảo vệ phong trào đấu tranh dân chủ Việt Nam.

 

Tuy nhiên, công nghệ luôn luôn phát triển và biến đổi, các kĩ thuật mới đang ra đời, những chiến sĩ dân chủ sẽ còn phải tiếp tục trang bị cho mình những vũ khí mới, cập nhật những phương pháp tiến bộ hơn, và họ cũng mong mỏi sẽ nhận được những sự trợ giúp, hỗ trợ của các chuyên gia tin học, những người có chuyên môn, những người tìm tòi nắm bắt được những thủ thuật mới, những người có một tấm lòng với quê hương đất nước, đang cùng nhau hướng về một tương lai tươi đẹp và dân chủ thật sự cho dân tộc Việt Nam.

 

Xin hãy cùng nắm tay nhau để trở thành  những chiến sĩ dân chủ thời đại!


____________________________________________________


Người Dân Được Gì?
   

NGƯỜI DÂN ĐƯỢC GÌ TỪ MỘT XÃ HỘI DÂN CHỦ?

Việt Cường - ĐảngDCND  

 

 

Một nhiệm vụ quan trọng nhất hiện nay mà mỗi người dân phải có trách nhiệm tham gia đó là tranh đấu cho một nước Việt nam dân chủ. Đây có lẽ là cuộc đấu tranh cam go và lâu dài nhất mà nhân dân ta phải đương đầu.

 

“Kẻ thù” của chúng ta không phải là quân xâm lược ngoại bang, chúng ta cũng không tiêu diệt hay đập phá bất một cái gì, cũng không có một cuộc bạo lọan nào cả mà chỉ có sự thay đổi những tư suy, suy nghĩ lạc hậu bằng những giá trị của thời đại. Chúng ta muốn cho Việt nam cũng sẽ như bao nước khác trên thế giới, là một xã hội có dân chủ và tự do.

 

Xin khẳng định ngay một điều là Dân chủ và Tự do là những giá trị của thời đại, của nhân loại mà loài người đã phải tranh đấu mới có được. Dân chủ và tự do không phải của riêng Mỹ hay Pháp mà là của cả thế giới. Những giá trị đó đã được cụ thể thông qua bản Tuyên Ngôn về Nhân Quyền của Liên Hợp Quốc và đã được cả thế giới thừa nhận, trong đó có Việt nam.

 

Việt nam chúng ta đã có một lịch sử cận đại (trong khoảng 100 năm nay) đáng buồn. Đó là lịch sử của những cuộc chiến. Hết với Pháp, đến Mỹ, rồi Campuchia, Trung Quốc. Trong chiến tranh người ta đã hy sinh mọi quyền lợi của bản thân với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, “tất cả cho tiền tuyến”…Vì vậy một nhà nước Pháp quyền và một xã hội dân chủ chưa có điều kiện để thực thi.

 

Lẽ ra sau khi chiến tranh kết thúc, đảng cộng sản cần nhanh chóng bắt tay vào việc xây dựng một xã hội dân sự, một nhà nước Pháp quyền. Vì nhiều lí do như chúng ta đã biết, chính quyền đã không làm việc đó mà vẫn duy trì một không khí thời chiến, vẫn phân biệt ta-địch, xây dựng một chế độ toàn trị. Đến ngày hôm nay thì Việt nam cùng với ba nước “XHCN anh em” khác là Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên vẫn là một trong những quốc gia có ít dân chủ và tự do nhất trên thế giới.

 

Sau khi ra khỏi những cuộc chiến tranh vô cùng tàn khốc đó, sức lực và tinh thần của người Việt nam đã cạn kiệt. Bây giờ chỉ cần có đủ ăn và đủ mặc là người dân đã cảm thấy đủ và hạnh phúc rồi, họ không cần quan tâm đế những giá trị khác mà họ cũng chưa hiểu nó ra làm sao? Cho nên để mỗi người dân chủ động tham gia vào công việc dân chủ hóa đất nước là một điều không hề dễ dàng. Chỉ có  một bộ phận, ưu tú trong xã hội là dám đứng lên gánh vác trách nhiệm cao cả này, mà chúng ta vẫn quen gọi họ là những nhà dân chủ.

 

Tuy vậy trong bài viết này tôi sẽ cố gắng trình bày những “thành quả” của một xã hội có tự do-dân chủ. Một nhà nước Pháp quyền và một xã hội công dân. Một xã hội Việt nam trong tương lai. Tôi viết bài này với mong muốn “trả lời” cho những thắc mắc của người dân ít thời gian và kiên nhẫn để đọc và “nghiên cứu” những bài viết về dân chủ. Họ cần có ngay câu trả lời là: Dân chủ đem lại cho chúng tôi những gì? Cụ thể và thiết thực ra sao đối với cuộc sống của chúng tôi?

 

Điều mà tôi khẳng định ngay là: dân chủ sẽ mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho tất cả chúng ta, tất cả mọi người, mọi thành phần trong xã hội.

Bây giờ tôi sẽ đi vào cụ thể với những nhóm người (tầng lớp) khác nhau. Trước hết chúng ta phải thừa nhận rằng bất cứ trong một xã hội nào cũng có sự phân chia giai cấp, hoặc hiểu đơn giản là luôn có kẻ giàu, người nghèo trong một xã hội (kể cả ở xã hội Mỹ hay Pháp). Việc đấu tranh để xóa bỏ giai cấp như học thuyết của chủ nghĩa cộng sản là hòan toàn không tưởng. Sẽ không bao giờ có điều đó xảy ra. Nếu điều đó xảy ra thì cũng đồng nghĩa là ngày tận thế đã đến. Cuộc sống của loài người sẽ kết thúc. Đơn giản là vì khi tất cả mọi người trên thế giới này đều nghèo hoặc giàu như nhau, thì lí do (hay động lực) để họ làm việc sẽ không còn nữa. Khi không còn ai làm việc nữa thì cuộc sống tất nhiên sẽ chấm dứt.

 

1.Với giai cấp tư sản.

Giai cấp Tư sản là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội, thế nhưng với một xã hội dân chủ thì giai cấp này sẽ là trụ cột, là xương sống để phát triển kinh tế đất nước.

Giai cấp tư sản bao gồm tất cả những ai đang kinh doanh, buôn bán, sản xuất, đầu tư…những người có nhiều tiền. Với một xã hội dân chủ họ sẽ có nhiều cơ hội, nhiều tự do hơn. Cụ thể họ sẽ có thể tiếp cận với các nguồn vốn vay từ rất nhiều ngân hàng trong và ngoài nước một cách dễ dàng, nhất là với các doanh nghiệp vừa và nhỏ. Hiện tại tuy có chủ trương từ phía nhà nước nhưng để vay được những khoản tín dụng ưu đãi các doanh nghiệp phải qua rất nhiều “cầu cửa” và phải biết chạy chọt. Vì vậy không thể mở rộng sản xuất hay kinh doanh được. Một bức xúc từ các doanh nghiệp sẽ không còn nữa là phải lo đối phó với các thủ tục hành chính nhiêu khê và phức tạp từ các cơ quan công quyền. Luật lệ sẽ rõ ràng và cởi mở, nhất là sẽ minh bạch. Sẽ không có chuyện thay đổi xoành xoạch về luật như hiện nay, đảm bảo sự ổn định lâu dài để các nhà đầu tư yên tâm hoạch định cho mình những kế hoạch dài hạn. (Chuyện như với công ty địa ốc Phú Mỹ Hưng sẽ không xảy ra). Một chính sách thuế nhẹ nhàng và phù hợp với tiêu chí “thu ít nhưng thu đủ”. Nhà nước sẽ từ bỏ sự độc quyền trong tất cả các lĩnh vực kể cả điện, viễn thông, hàng không, khai thác…Tất cả các cá nhân và doanh nghiệp đều có thể tham gia vào các lĩnh vực thuộc độc quyền nhà nước quản lí như hiện nay.

Giới kinh doanh và sản xuất sẽ có các đại diện thật sự của mình khi tham gia vào việc hình thành và sọan thảo các luật lệ liên quan đến lĩnh vực của mình, quyền lợi của họ cũng sẽ được bảo vệ tối đa bởi các đại diện đó, bằng các Hiệp hội hay các Nghị sĩ của mình trong Quốc hội.

 

Một vấn đề quan trọng sẽ được giải quyết dứt điểm và ngay lập tức đối với mọi tầng lớp trong xã hội, đó là quyền Sỡ hữu Tư nhân. Đây là quyền lợi tối thiểu và thiêng liêng của công dân mà một nhà nước dân chủ phải tôn trọng một cách rõ ràng. Ví dụ sẽ không có những qui định vô lí hiện nay như trong vấn đề đất đai, những qui định như kiểu “đất đai thuộc quyền sỡ hữu của toàn dân và do nhà nước thống nhất quản l텔 đã chối bỏ quyền sỡ hữu của người dân. Với qui định này, nhà nước có thể thu hồi đất bất cứ lúc nào lúc nào, nhiều khi với những mục đích không rõ ràng và thiếu minh bạch, đã và đang gây ra những bất bình rất lớn cho người dân và cả xã hội. Đất đai hiện đang là “miếng mồi” ngon để các quan chức chia chác và rửa tiền. Một trong những lí do khiến nhà đất Việt nam trở nên đắt nhất thế giới là do rửa tiền của các quan chức. Tiền tham nhũng không biết làm gì họ đành đầu tư vào đất, mà tiền bất chính đem đi “rửa” thì đâu cần nghĩ nhiều đến chuyện giá cả, điều này đã khiến giá đất Việt nam tăng rất nhanh, vượt ra khỏi tầm tay của đa số người dân.

 

2. Với giai cấp công nhân.

Giai cấp công nhân Việt nam ngày càng phát triển về số lượng và chất lượng. Thế nhưng đời sống của họ vô cùng khó khăn. Hãy nói về thu nhập của họ, với mức lương trên dưới một triệu đồng/ tháng, tại các khu Công nghiệp ở Hà Nội hay TP HCM thì họ cũng chỉ đủ sống và thuê nhà trọ. Vài ba năm mới về thăm nhà được một lần. Đời sống tinh thần chỉ là con số không. Họ chỉ biết đi làm và ngủ. Đồng lương ít ỏi không cho phép họ vào những nơi giải trí như nhà hàng hay vũ trường. Họ làm việc vất vả, phải tăng ca liên tục, mà quyền lợi của họ không có ai bảo vệ. Các công đoàn thì đứng về phía chủ hoặc nhà nước chứ không hề đứng về phía họ, bảo vệ cho họ.

Việc đầu tiên mà một chế độ dân chủ phải thực hiện ngay là cho phép các Công đoàn độc lập, thực sự do công nhân bầu ra và phải đại diện cho họ. Tất nhiên nhà nước không thể bắt buộc các công ty trả lương cao cho công nhân được, nhưng nhà nước phải khuyến khích, tạo mọi điều kiện để các công ty mới ra đời, tạo ra thật nhiều việc làm cho người dân, chỉ khi các nhà máy, các khu công nghiệp thiếu công nhân (cầu nhiều hơn cung) thì thu nhập của người công nhân mới được cải thiện, do sự cạnh tranh giữa các công ty. Nhất là với công nhân tay nghề cao, họ sẽ có cơ hội chọn lựa công việc với đồng lương thỏa đáng.

 

3. Với giai cấp nông dân.

Giai cấp nông dân cùng với công nhân được xem như là hai giai cấp chính mà đảng cộng sản là người đại diện, thế nhưng người đai diện của họ (đảng cộng sản) đang ngày càng bỏ rơi họ. Cuộc sống của người dân rất khó khăn. Nhiều người cho rằng cuộc sống của người nông dân khá hơn trước rất nhiều, điều đó không sai. Sự so sánh với quá khứ, với chính mình là một sự ngụy biện và không thành thật. Muốn biết mình đang ở đâu so với thế giới xung quanh, thì phải so sánh, ít ra là cũng với những người, những quốc gia bên cạnh. Cuộc sống của người nông dân Việt nam mới chỉ dừng lại chổ đủ ăn, đủ mặc. Để họ có một chút của cải dư thừa thì vẫn còn xa. Một chiếc xe máy, một ngôi nhà khang trang, một chút vốn để cho con cái ăn học và phòng khi ốm đau vẫn là những ước mơ với nhiều người nông dânViệt nam.

Việt nam là một nước nông nghiệp và lạc hậu cho nên nông dân vẫn chiếm một tỉ lệ lớn. Nhà nước cần có những giải pháp cụ thể và rộng lớn cho người nông dân. Cần cung cấp kiến thức, dụng cụ lao động, vốn liếng…Phải chuyển đổi cơ cấu và qui hoạch trong sản xuất và nuôi trồng một cách hợp lí và lâu dài, chứ không thể để như hiện tại, mặc cho người dân tự “qui hoạch”, cứ thấy cái gì, cây gì có lợi là lao vào trồng, trong khi đó không hề biết vài năm sau thị trường có còn khan hiếm mặt hàng này nữa không? và vì thiếu kiến thức nên rất nhiều nông dân ở nhiều địa phương cùng lao vào trồng (hoặc nuôi) cùng một loại cây (hoặc giống), đến khi thu hoạch do quá nhiều nên không biết bán cho ai, hoặc phải bán lỗ. Khiến cho người nông dân đã nghèo lại càng nghèo thêm. Điển hình nhất là cây mía và cà phê ở Việt nam.

Sản xuất và xuất khẩu nông nghiệp vẫn đang là trong những ngành nghề mũi nhọn của Việt nam. Ngoài việc xuất khẩu hàng nguyên liệu thô và sơ phẩm, nhà nước sẽ khuyến khích cho các nhà đầu tư và nông dân mở các nhà máy và cơ sở chế biến nông sản thực phẩm, với các dây chuyền công nghệ hiện đại, đáp ứng các tiêu chuẩn về chất lượng và môi trường của thế giới. Như vậy thu nhập của người nông dân sẽ được tăng lên đáng kể. Nhà nước sẽ phải tạo mọi điều kiện thuận lợi cho các doanh nghiệp xuất khẩu để đưa hàng hóa Việt nam ra thị trường quốc tế.

 

4.Với giới công chức, hành chính…

Với cán bộ công nhân viên chức nhà nước thì việc đầu tiên để có thể nâng cao thu nhập của họ là phải thực hiện triệt để việc “tinh giảm biên chế”, giảm tối đa những người ăn lương từ ngân sách nhà nước. Công việc của họ sẽ được cụ thể hóa và không còn sự áp đặt của cấp trên, cơ hội thăng tiến sẽ minh bach và rõ ràng hơn. Bằng chính khả năng làm việc của họ chứ không phải vì các mối quan hệ với lãnh đạo, hay thâm niên công tác theo kiểu “sống lâu lên lão làng” bất chấp là có trình độ và hiệu quả trong công việc hay không.

Với giáo viên, bác sĩ, luật sư…Họ sẽ có nhiều cơ hội để khẳng định khả năng của mình. Việc giáo dục, y tế sẽ được “xã hội hóa” mạnh mẽ theo cách nói của chính quyền, mà thực tế chính là để tư nhân tham gia nhiều hơn. Sự xuất hiện nhiều cơ sở của tư nhân sẽ khiến nâng cao chất lượng phục vụ và một sự cạnh tranh lành mạnh. Sẽ xóa bỏ hoàn toàn sự bao cấp cũng như phân biệt giữa các cơ sở nhà nước và tư nhân. Ví dụ tiền thu được từ Bảo hiểm y tế cũng phải chia đều cho các cơ sở và bệnh viện tư nhân để họ có thể cùng tham gia vào công cuộc chăm sóc sức khỏe của cộng đồng.

 

Vai trò của luật sư, các tổ chức hoạt động xã hội, các tổ chức phi chính phủ sẽ được nhà nước tôn trọng và tạo mọi điều kiện để họ hoạt động tốt. Sẽ không có sự can thiệp vào công việc của họ. Các luật sư, họ chỉ phải tôn trọng và làm theo pháp luật. Cố gắng để bảo vệ quyền lợi tối đa của người dân. Cơ quan Tư pháp sẽ hoạt động độc lập, cùng với luật sư họ sẽ không bị các quan chức chi phối như hiện nay nữa.

Để một xã hội phát triển nhanh và có dân chủ thì không thể không có sự tự do cho các cơ quan báo chí. Tiêu chí của giới truyền thông là trung thực, khách quan và chính xác. Các nhà báo sẽ được tự do hành nghề, giúp người dân nâng cao dân trí, và thực hiện trách nhiệm của mình đối với xã hội. Sẽ không có sự kiểm duyệt đối với báo chí. Tuy vậy mỗi nhà báo, nhà văn cũng cần phải có trách nhiệm với xã hội. Mọi hành động vu khống, vụ lợi sẽ bị trừng phạt theo đúng pháp luật.

 

5. Với lực lượng công an và quân đội.

Sẽ trả họ về đúng vai trò của mình là bảo vệ nhân dân (chứ không phải bảo vệ đảng như hiện nay). Lực lượng công an cần hiểu rõ rằng công việc của mình cũng như bao nhiêu công việc khác trong xã hội, là một mắt xích trong chuỗi xích của cả xã hội. Họ cần cư xử tử tế với người dân theo đúng bổn phận và trách nhiệm của mình, đổi lại họ sẽ được sự kính trọng của cộng đồng. Hiện tại người dân phần lớn là ghét và sợ công an hơn là kính trọng họ. Đây là một nét xấu của văn hóa Việt nam thời cộng sản. Do đồng lương ít ỏi cho nên giới công chức thường kiếm thêm bằng cách “hành dân” để tăng thu nhập. Cứ công chức thuộc lãnh vực nào thì hành dân (và cả các công chức khác ngạch) ở lĩnh vực đó, chứ không riêng gì công an. Ví dụ nếu cần giấy tờ gì đó ở ủy ban thì người dân (và cả giới công chức) sẽ bị ủy ban “hành”. Đến khi những viên chức (của ủy ban) này phải đến bệnh viên chẳng hạn thì họ cũng lại bị các viên chức ở đây “hành” lại. Và cứ thế, nó thành một cái lệ trong mọi ngành, mọi cấp, mọi nơi. Tạo ra một không khí căng thẳng và lo lắng cho tất cả mọi người khi có việc phải đi đến các cơ sở của nhà nước. Theo tôi thì “dễ cho người thì người sẽ dễ cho ta, khó cho người người sẽ khó cho ta” sẽ giúp chúng ta suy nghĩ lại và đối xử với nhau văn minh hơn, công bằng hơn, tình người hơn. 

 

Với lực lượng vũ trang chuyên nghiệp thì cần chất lượng hơn số lượng. Mọi người dân cần đến tuổi phải thực hiện nghĩa vụ quân sự 2 năm. Nâng cao đời sống cho người lính cũng bằng cách tinh giảm tối đa lực lượng. Chính quyền sẽ cố gắng bằng các con đường ngoại giao để giải quyết các xung đột và mâu thuẫn quốc tế. Tuy nhiên người lính chuyên nghiệp phải được huấn luyện và trang bị đầy đủ để sẵn sàng bảo vệ tổ quốc. Hiện nay các lực lượng vũ trang và công an rất được chính quyền ưu đãi (vì họ đang bảo vệ đảng), một Thiếu tá quân đội về hưu lương khoảng 1,5-2 triệu đồng/tháng, trong khi công nhân đang đi làm chỉ được 600-700 ngàn/ tháng. Đây là một sự vô lí, vô ví không phải vì lương bộ đội quá cao mà là lương của công nhân quá thấp.

 

6. Với sinh viên và học sinh.

Sinh viên được hỗ trợ tối đa và giảm học phí đến mức thấp nhất. Các sinh viên thay vì ngồi nghe “rao giảng”, họ phải có quyền chất vấn, trao đổi một cách thoải mái. Họ có quyền tiếp cận với tất cả các thông tin trên thế giới qua mạng internet, sẽ không còn “tường lửa” nữa. Họ có quyền chọn cho mình giáo viên giảng dạy. Họ không phải học những môn học mang tính tuyên truyền và thiếu thực tế như chủ nghĩa Mác-Lênin chẳng hạn. Họ được tự do tìm kiếm các cơ hội để làm thêm, nâng cao kiến thức, thu nhập. Họ cần được tiếp xúc và giao lưu nhiều với thế giới bên ngoài. Khi ra trường họ cần được thi tuyển công chức một cách rõ ràng và minh bạch để họ có cơ hội vào làm việc ở các cơ quan nhà nước.

Sinh viên cần được tự do và khuyến khích từ phía nhà nước để tham gia vào các công việc và hoạt động xã hội. Vừa để các em có cái nhìn thực thế và đồng cảm với cuộc sống của nhân dân vừa để các em có được một đời sống tinh thần lành mạnh và có ích. Tạo điều kiện để sinh viên cọ xát với thực tế của cuộc sống, qua các buổi làm việc hoặc thực tập trong các công ty, cơ quan nhà nước. Ngân sách nhà nước phải trích ra để xây dựng chổ ăn, ở cho sinh viên. Không thể để sinh viên sống tạm bợ trong các nhà trọ rẻ tiện và thiếu tiện nghi sinh hoạt như hiện nay.

 

Học sinh từ tiểu học đến trung học cũng cần quan tâm hơn bằng cách thay đổi tư duy từ các nhà giáo là học sinh chỉ biết “nghe” chứ không được thắc mắc, hỏi han. Tạo cho các em một thói quen suy nghĩ độc lập và tự tin. Học phí của học sinh phải được dẹp bỏ ngay, nhà nước phải lo chuyện này. Chấm dứt mọi sự thu phí với học sinh trong với bất cứ lí do gì. Học thêm phải là tự nguyện và giới hạn với các em học sinh đặc biệt, chứ không tràn lan như bây giờ. Nhân cách của nhiều người hình thành là do ảnh hưởng của thầy cô giáo, cho nên các “kỹ sư tâm hồn” cần được quan tâm một cách thỏa đáng và đầy đủ.

 

7. Với Việt kiều.

Đây là một lực lượng tuy ít về số lượng nhưng rất mạnh về chất. Chất ở đây không đơn thuần là kinh tế mà còn là chất xám. Tuy nhiên do họ đã sống lâu và ổn định ở nước ngoài nên việc để họ về nước làm việc và cống hiến không phải chuyện dễ. Nhưng cũng không phải là quá khó với một chế độ dân chủ. Ngoài việc cần giải tỏa và xóa bỏ đi những bất đồng, thành kiến trong quá khứ về chính trị (đây không phải việc dễ, cần có thời gian và tấm lòng thành thật) nhà nước cần phải tôn trọng họ thật sự. Họ có thể tham gia vào bất cứ lãnh vực gì, kể cả việc hoạt động chính trị. Họ hoàn toàn có quyền thành lập các đảng phái và tham gia vào cấp chính quyền. Sự trung thực hay giả dối của một con người, một đảng phái trước sau gì rồi cũng bị người dân phát hiện và sẽ ghi nhận hoặc tẩy chay. Người Phương Đông nói chung và người Việt nói riêng rất quyến luyến và có tình cảm sâu đậm với mảnh đất nơi mình đã sinh ra và lớn lên. Cho nên rất nhiều Việt kiều muốn quay lại quê hương, muốn làm một cái gì đó cho quê hương! Thế nhưng nhà nước phải biết tôn trọng và đối xử với họ sòng phẳng. Nếu không thì quyền lợi sẽ lấn át đi tình cảm.

 

8. Với các Tôn giáo.

Tôn giáo sẽ không bao giờ là “thuốc phiện ru ngủ quần chúng” như lời Lênin nói được. Đời sống tâm linh của con người cũng quan trọng không kém gì việc ăn uống hàng ngày. Càng nghèo khổ, càng tuyệt vọng thì con người càng cần có đức tin. Đức tin vào một ngày mai tươi sáng sẽ khiến cho con người vượt lên những khổ cực và đắng cay trước mắt để mà sống. Khi con người giàu có và no đủ thì đức tin của họ, có thể sẽ yếu đi (như ở Mỹ và Châu Âu), Kinh Thánh cũng nói rằng để thuyết phục một kẻ giàu có đi theo Chúa khó như chuyện con lạc đà chui qua lỗ kim vậy. Nhưng với một xã hội bị khủng hoảng nhân cách và niềm tin như xã hội Việt nam thì Tôn giáo sẽ là cứu cánh. Vì thiếu đức tin (vô thần) cộng với cuộc sống nghèo khổ mà người Việt sãn sàng làm mọi việc xấu bất chấp hậu quả và đạo lí. Nạn buôn bán ma túy, mại dâm, buôn bán trẻ em phụ nữ, cướp giật, giết người, sống buông thả không cần biết đến ngay mai, cư xử thô lỗ với đồng loại (giết người chỉ vì nhìn đểu, bán cả anh em sang Trung quốc hay Canpuchia làm gái điếm), quan chức thì vô cảm, tham nhũng ngày càng nhiều, mặc cho cuộc sống người dân ra sao thì ra…đã và đang làm băng hoại các giá trị đạo đức, tinh thần của con người và xã hội Việt nam.

 

Các Tôn giáo sẽ được nhà nước tôn trọng, tự do Tôn giáo sẽ được thực thi ở mức cao nhất. Các tổ chức Tôn giáo được tự do hành đạo và tham gia vào các hoạt động cứu trợ xã hội. Tôn giáo có quyền ra Báo, Đài riêng cho mình. Chính quyền sẽ không can thiệp vào các hoạt động của các Giáo hội, ngược lại sẽ hỗ trợ và tạo mọi điều kiện tối đa để các Giáo hội hoạt động. Các Tôn giáo sẽ cùng với các tổ chức xã hội, các cơ quan chuyên trách (văn hóa, giáo dục…) xây dựng lại niềm tin cho con người, hướng con người vào một cuộc sống Chân Thiên Mỹ, với đức tin trong sáng rằng Tốt Đời, Đẹp Đạo.

 

Chắc chắn rằng sẽ còn bao nhiều điều để nói, bao nhiêu thân phận con người cần phải đề cập. Một bài viết không thể nào nói lên tất cả mọi điều cần nói. Những điều tôi vừa trình bày chỉ là một phần nho nhỏ trong bức tranh toàn cảnh của một xã hội dân chủ trong tương lai.

 

Đây chắc chắn không phải là “bánh vẽ” mà tôi cố tình vẽ ra để lòe bịp mọi người. Tôi tin rằng một xã hội tự do và dân chủ chí ít ra cũng phải làm được như vậy. Tôi cũng chỉ là một công dân bình thường như bao nhiêu người công dân khác, nên mơ ước của tôi về một xã hội dân chủ cũng chỉ có bấy nhiêu đó thôi. Tôi cũng mong các nhà dân chủ bổ sung và đính chính thêm nếu có gì thiếu sót. Cũng mong rằng đồng bào của mình ở Hải ngoại hãy nói cho người dân trong quốc nội biết rõ hơn, nhiều hơn về cách vận hành của một xã hội tự do và dân chủ, cái hay cũng như cái chưa được của họ để cùng nhau xây dựng một xã hội dân chủ khi nó đến. Bằng những dẫn chứng cụ thể, gần gũi và dễ hiểu để mọi người đều thấy được và cùng chia sẽ.

 


____________________________________________________


Tham Khao
   

Những Chiến Sĩ Dân Chủ Chuyên Nghiệp

  

Hoàng Bách Việt - ĐDCND

 

Bài này được viết lại để cập nhật hoá thêm các nghiệp vụ. Chủ ý của tác giả là góp kinh nghiệm thực tiển để làm hành trang cho các chiến sĩ Dân chủ nói chung và đảng viên Đảng Dân chủ Nhân dân nói riêng trên bước đường đấu tranh đòi Tự do, Dân chủ cho Việt Nam.

 

Khi đám đông ngẩng đầu đi đến lao tù

Là lúc tiếng ngân vang của hồi chuông báo tử - Chế độ đã sang trang

 

Khi người dân vượt lên trên nỗi sợ hãi, thì chế độ cường quyền phải sụp đổ. Hãy cứ tưởng tượng một ngày đẹp trời nào đó, 10% dân số Sài Gòn và Hà Nội, có chừng nửa triệu người đã bừng tỉnh, không còn biết sợ đàn áp và bạo lực. Người người đi biểu tỉnh, nhà nhà rủ nhau tập trung trước Tòa thị chính, lăng Ba Đình, nhà thờ Đức Bà, dinh Độc lập; thanh niên sinh viên bỏ học, nhân viên các công sở bỏ làm, taxi ngừng chạy, trai gái, trẻ già muôn người như một tràn ngập đường phố để biểu lộ một điều duy nhất: “Chúng tôi không  còn sợ hãi chế độ nữa”. Hãy cứ tưởng tượng đi thì bạn sẽ thấy thật tuyệt vời, và không phải chỉ có bạn là người mộng mơ thôi đâu. Cả bộ máy mật vụ đàn áp của Hà Nội cũng đã tưởng tượng ra điều này rồi. Và đó chính là cơn ác mộng của họ.

 

Bạn ạ, điều này không phải là không thể xảy ra. Nó đã từng xảy ra trên các đường phố thủ đô Warsawa, trên các đại lộ của Praha, Berlin, Budapet, Bucaret, Moscow, Saint Petesburg, và hầu hết các thành phố lớn của nơi người ta gọi là thành trì của chủ nghĩa cộng sản: Liên bang Sô viết ... thì nếu có xảy ra tại Sài Gòn và Hà Nội cũng đâu có gì đáng ngạc nhiên. Tuy vậy, đường vinh quang bao giờ cũng bắt đầu bằng khổ hạnh. Cuộc cách mạng tại Đông Âu và Liên Sô đã được khởi đầu bằng những con số không to tướng. Trong thời kì trứng nước của các lực lượng dân chủ ở các nước Cộng sản, đã có biết bao tù đày, đàn áp và tất nhiên là kèm theo nhiều vụ thủ tiêu. Nhưng thời cực thịnh của các chế độ cường quyền này đã không làm các chiến sĩ đấu tranh tự do dân chủ chùng bước, thì khi chế độ này bắt đầu thoái trào, cơn cường nộ dân chủ đã kéo sụp hàng loạt các cơ chế độc tài là điều bất khả vãn hồi.

 

Trong các cuộc cách mạng, dù cách mạng nhung hay cách mạng đỏ, vai trò tiên phong và trụ cột của các Đảng, đoàn thể, tổ chức, cá nhân nhằm hướng dẫn và chỉ đạo đám đông, giữ vai trò thiết yếu và có ảnh hưởng trọng đại đến yếu tố thành bại. Trong đó, tính chuyên nghiệp và khoa học của Đảng, đoàn thể, tổ chức, cá nhân rất cần thiết để đảm bảo cho cuộc cách mạng không bị đàn áp hoặc phá hỏng. Để đối đầu với bộ máy mật vụ, công an dày đặc trong các nước cộng sản, nhu cầu chuyên nghiệp  hóa cán bộ đấu tranh là tối quan trọng.

 

Không thể đưa một người chưa bao giờ làm công tác bí mật đảm nhiệm một trọng   trách có thể dẫn đến nguy hại toàn bộ tổ chức. Không thể chuyển giao công việc từ người làm công tác công khai và người đảm nhận công tác bí mật mà bỏ qua giai đoạn chuyển tiếp và ngăn chặn. Tất cả những kĩ thuật đấu tranh ngầm và công khai đều được đúc kết bằng kinh nghiệm xương máu và đau xót của nhiều năm tháng chông gai. Người muốn hoạt động ngầm hay công khai trực diện với chế độ đều phải được huấn luyện hoặc tự trang bị cho mình một số kĩ thuật đấu tranh cơ bản nhất để tồn tại, nếu không muốn bị mất nhiều thời gian vô ích trong nhà tù cộng sản.

 

Cộng sản Đông Đức là một trong những nhà nước có hệ thống mật vụ, công an tinh vi và khắc nghiệt nhất. Theo ước lượng của giới tình báo, có khoảng một nửa điện thoại dân chúng ở Đông Đức bị đặt máy nghe lén. Hệ thống mật vụ cộng sản Đông Đức đã thâm nhập, lũng đoạn và khống chế cả quan hệ cá nhân, tình cảm gia đình. Họ đã tổ chức được mạng lưới mật báo trong gia đình, bạn bè, thân tộc. Cha theo dõi con, vợ báo cáo mật vụ, công an hoạt động của chồng v.v... là chuyện bình thường.

 

Vì vậy, nguyên tắc hoạt động ngầm đã được lực lượng dân chủ ở Đông Đức nhắc đi nhắc lại: “Phải phối hợp giữa hoạt động công khai và bí mật”. Các nguyên tắc hoạt động ngầm phải được nghiên cứu kĩ. Nhiều thanh niên tham gia phong trào chống đối không biết đến các nguyên tắc này, vì vậy rất hời hợt, ngây thơ. Các biện pháp bảo  toàn an ninh thường không biết đến hoặc coi nhẹ. Phải thật chú ý và thận trọng, đòi hỏi thần kinh phải vững chãi, có tính nguyên tắc và bản lĩnh, có khi phải thay đổi nếp sống. Nếu vi phạm các nguyên tắc, có thể dẫn đến tổn thất nặng nề, ảnh hưởng đến  toàn bộ phong trào, gây ra những hậu quả không thể lường trước.

 

Cộng sản Việt Nam đã nhiều lần gửi cán bộ đi huấn luyện tình báo, an ninh và đặc vụ tại các nước cộng sản Đông Âu và Liên Sô, trong đó huấn luyện tại Đông Đức được coi như một đặc quyền và hứa hẹn nhiều tương lai thăng tiến. Hà Nội đánh giá cao  các kĩ thuật trấn áp của mật vụ Đông Đức, vì vậy các kĩ thuật theo dõi, tra vấn, đàn  áp phong trào chống đối và kể cả các trang thiết bị cho an ninh, tình báo đều đã được Hà Nội gần như sao chép lại của Đông Đức. Tuy nhiên, khi thấy bộ máy mật vụ cộng sản Đông Đức đổ nhào và mặc dù đã được trang bị tận răng cũng vẫn bó tay trước  trào lưu tự do dân chủ, thì nhà cầm quyền Hà Nội ăn ngủ không yên. Hà Nội đang lo sợ trước viễn ảnh các lực lượng đấu tranh, phong trào, tổ chức và cá nhân tranh đấu cho tự do, dân chủ càng lúc càng được chuyên nghiệp hóa.

 

Để giảm thiểu thiệt hại cho các phong trào và lực lượng đấu tranh dân chủ, và để đạt hiệu quả cao nhất trong lãnh vực hoạt động ngầm lẫn công khai, một số nguyên tắc trong công việc hoạt động bí mật đã được đúc kết dựa trên kinh nghiệm và học hỏi từ các lực lượng đấu tranh dân chủ Đông Âu và Việt Nam. Các nguyên tắc này cần phổ biến sâu rộng, cần thuộc nằm lòng các nguyên tắc này để gia tăng hiệu năng và bảo vệ phong trào.

 

Mục tiêu của bài viết này vẫn là “mỗi chiến sĩ dân chủ phải là một chuyên viên cách mạng dày dạn kinh nghiệm và bản lĩnh để dẫn dắt đám đông vượt qua nỗi sợ hãi”. Để khi đám đông ngửng đầu, kiêu hãnh đối diện trước bạo lực, ngục tù, cũng là lúc tiếng vang của hồi chuông khai tử báo rằng: chế độ cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã sang trang.

 

1.      Biệt danh: Tất nhiên những người hoạt động bí mật đều phải sử dụng những biệt danh. Chỉ sử dụng biệt danh trong nhóm và khi cần thiết. Cần phải thay đổi thường xuyên và rất thận trọng trong liên lạc qua thư từ, điện thoại. Tránh sử dụng thường trong khi trao đổi dễ gây nghi ngờ, nhất là qua điện thoại vì đề phòng bị nghe lén. Biệt danh cần phải tự nhiên, đơn giản. Không nên có những đặc điểm riêng dễ nhận biết, dễ phân biệt. Chính cơ quan công an Việt Nam thời kì trứng nước đã được Phòng nhì của Pháp dạy cho một bài học về việc này, cả một tổ hoạt động nội thành bị bắt vì biệt danh đều mang họ Trần: Trần Quốc Hoàn, Trần Phong, Trần Bi, ...

 

2.      Nhóm: Để bảo vệ cho cả tổ chức lớn, nên chia nhỏ thành nhiều nhóm hoạt động. Một nhóm hoạt động không nên vượt quá số ấn định từ 3 đến 5 người. Cách biệt  liên hệ của nhóm, các nhóm không biết và quan hệ với nhau. Chỉ có trưởng nhóm hoặc người chịu trách nhiệm liên lạc được biết cách liên lạc khi cần thiết.

 

3.      Địa điểm lưu trú: Cơ quan công an cộng sản tỏ ra khá thành công trong việc quản lí khu vực và đăng kí nhân khẩu. Tuy nhiên vẫn có rất nhiều kẽ hở để có thể vượt qua họ. Rất tiếc là chúng tôi không thể đưa ra mọi phương pháp trong tài liệu công bố công khai này. Khi đi đến một địa phương khác, lưu ý không nên ở các  khách sạn lớn của cơ quan nhà nước, (kể cả một số khách sạn của cơ quan an ninh mang vỏ bọc tư nhân), ở những nơi này thường dễ bị gắn các thiết bị nghe nhìn lén. Chúng có thể ghi lại hình ảnh một cách vô tình hoặc có điều khiển, do vậy hết sức cảnh giác với mỗi việc làm có thể gây sự chú ý hoặc gây nguy hại cho bản thân.

Khi lưu trú tại một chỗ lạ cần thử nghiệm xem có bị theo dõi và lục soát hay không. Một phương pháp kinh điển là sử dụng sợi tóc hoặc vật rất nhỏ cho vào đồ dùng hay vali hành lí để đánh dấu. Bất cứ một sự lục soát nào của người khác sẽ  làm mất đánh dấu này. Một cách khác là ghi nhớ những vị trí rất ngẫu nhiên, đã  là ngẫu nhiên thì không thể có trùng lặp. Đồ dùng để trông rất tự nhiên và bừa bộn nhưng nếu ai tò mò đụng đến sẽ không thể hồi phục lại vị trí ngẫu nhiên này. Tuy nhiên, phương pháp này dùng cho những người đã có kinh nghiệm, cẩn thận  và có trí nhớ tốt. Tất nhiên, đây chỉ là phương pháp để kiểm nghiệm xem mình có bị theo dõi hay không, còn việc quan trọng hơn là dù có bị theo dõi cũng không thể lục soát được chứng cứ gì cho họ.

Chỗ ở thỉnh thoảng cần bất ngờ thay đổi.

Khi rời chỗ lưu trú tạm thời, không để lại bất cứ đồ vật gì, kể cả rác thải hoặc đồ vật gì có thể để lại dấu vết như: vé tàu, xe, máy bay, tất cả các loại chứng từ ghi lại các địa chỉ, địa danh, các loại bao bì, túi nilon có ghi các địa chỉ. Đồ vật gì có thể tiêu hủy được thì bỏ vào bồn toilet. Nếu không tiêu hủy được thì gói gọn vào một bọc nhỏ và tìm chỗ thật an toàn thủ tiêu.

 

4.      Địa điểm hội họp: Không nên tổ chức hội họp tại nhà riêng. Đặc biệt ở các địa phương miền Bắc, người dân vẫn có thói quen hay để ý đến những công việc của  hàng xóm, việc quản lí địa bàn rất chặt chẽ từ tổ dân phố. Tất nhiên, những nơi công cộng đông người đi lại như nhà ga, bến xe, sân bay cũng là những nơi luôn  có mật vụ rình rập. Các trinh sát ngoại tuyến, trinh sát hình sự và phòng chống ma túy luôn trà trộn ở những chỗ này. Do vậy, những nơi này không thể là những địa điểm gặp gỡ. Nếu có điều kiện, tốt nhất tổ chức họp ở những vùng ngoại thành hoặc thành phố nhỏ, không lộ liễu và quá trống trải. Có thể chọn công viên, vườn hoa làm nơi họp. Chỗ họp phải thay đổi thường xuyên, không có bất cứ một địa điểm nào cụ thể cố định. Thống nhất những dấu hiệu thông báo an toàn hoặc nguy hiểm cho mỗi thành viên biết trước khi gặp mặt.

 

5.      Đề phòng ghi hình và nghe lén: Dụng cụ nghe lén hoặc ghi hình lén ở trong   phòng thường đặt ở trên đèn treo, đèn trang trí, hộp tín hiệu báo cháy, đèn bàn, điện thoại, dưới thảm v.v... Trong trường hợp phải gặp mặt ở những nơi này phải kiểm tra thật kĩ trước khi họp. Phải chuyển điện thoại sang một nơi khác, nếu không được thì phải phủ lên một tấm mền. Cần có một radio nhỏ trong khi họp, thứ nhất là để dò tìm microphone nghe lén, bằng cách mở radio vặn lên đến âm lượng cao nhất, cầm radio đi quanh phòng xem vị trí nào âm thanh phát tiếng ồn nhất, gần chỗ đó có thể có đặt microphone; thứ hai là trong khi họp có thể mở radio để gây nhiễu âm thanh nếu máy nghe lén đặt ở những vị trí bên ngoài. Phương pháp dò trên đây không hoàn toàn bảo đảm, vì hiện tại với kĩ thuật tân tiến, máy dò lén có thể được gắn trực tiếp ở nhà bên cạnh , hoặc treo cao trên trần nhà. Cần phải hiểu rõ rằng: việc ghi âm và ghi hình lén thật ra chỉ là chứng cứ trinh sát. Có nghĩa là: chỉ là bằng chứng để cơ quan bảo vệ pháp luật đấu tranh, khai thác chứ không được pháp luật công nhận là chứng cứ buộc tội. Rất đáng tiếc rằng, cho đến bây giờ, do trình độ hiểu biết pháp luật còn hạn chế, đa số người dân còn không nhận thức được điều đó nên sau khi bị cơ quan công an dùng những cơ sở này để phủ đầu là liền chấp nhận thúc thủ. Tuy nhiên, việc cẩn trọng đề phòng bị nghe lén và ghi hình lén là rất cần thiết. Cần tránh tối đa các hoạt động gây nguy hại vì đây  là những cơ sở rất quan trọng đầu tiên để cơ quan mật vụ làm áp lực buộc phải đầu hàng họ.

 

6.      Thời gian: Trước mỗi lần họp cần thống nhất thời gian trong nhóm. Khi có người đến trễ hơn quá 5 phút mà không có báo trước thì phải lập tức giải tán. Trước khi họp nên cử người kiểm tra địa điểm trước, nếu có dấu hiệu không ổn thì phải thay đổi địa điểm và thời gian ngay. Ngày giờ họp chính thức nên có những thống nhất ngầm là phải sớm hoặc trễ hơn những thông tin thông báo với nhau một khoảng thời gian nào đó, để tránh trường hợp cơ quan mật vụ nghe được. Dù trò chơi này họ cũng biết rất rõ nhưng sẽ gây ra những khó khăn và làm mất thời gian của họ.

Khi tiến hành một hoạt động nào đó nên tránh những thời gian nhậy cảm. Trong thời điểm có những lễ hội, kỉ niệm, các lực lượng vũ trang: công an và quân đội, thường đặt trong tình trạng “cấm trại”, các đơn vị đều trực ban 24/24h, phản ứng nhanh, việc rà soát tại địa bàn sẽ chặt chẽ hơn.

Sẽ là sai lầm nếu cho rằng các hoạt động truyền tin vào đêm khuya là tránh được sự để ý. Thật ra, càng về khuya lưu lượng giao dịch trên các mạng thông tin càng  ít đi, việc quản lí càng dễ dàng hơn.

 

7.      Tẩy xóa những dấu vết nguy hiểm: Nơi ở của những người hoạt động bí mật cần phải “sạch sẽ”. Không chứa tài liệu, sách báo, truyền đơn, danh sách điện thoại, e-mail, hình ảnh ... cũng như các kĩ thuật in ấn để gây liên lụy. Những thứ này nên cất giữ ở các nhân sự trung lập, hoặc đảm bảo tuyệt đối bí mật. Có thể cất ở những nơi không liên quan đến cá nhân mình và cũng không gây hệ lụy cho những người có liên quan, như nông trại, nhà kho bỏ hoang ... nhưng phải đảm bảo không bị mất mát.

Trong điều kiện hiện nay, đa số các thông tin, tài liệu đều nằm dưới dạng các file.  Vì vậy việc lưu giữ được dễ dàng, tốt nhất là sử dụng các ổ USB di động. Tất cả  các file tài liệu lưu giữ trong ổ USB di động đều phải được mã hóa và dùng mật mã bảo vệ (việc này sẽ được đề cập cụ thể hơn ở bài viết “Những chiến sĩ dân chủ thời đại”).

Tuyệt đối không thường xuyên mang bên mình, chỉ mang theo ổ USB khi cần sử dụng. Phải có những chỗ cất dấu đặc biệt, an toàn, không gây hư hỏng.

Đặc biệt trong máy điện thoại cá nhân không được lưu giữ những số điện thoại của những thành viên khác hoặc những số điện thoại để mật vụ có thể từ đó tìm ra các manh mối. Việc phải ghi nhớ các số điện thoại, địa chỉ e-mail, mật mã (password) của hộp thư điện tử cũng là một đòi hỏi khó khăn, tuy nhiên đây là một đòi hỏi bắt buộc đối với những người hoạt động bí mật. Nếu sơ xuất ghi lại ở bất cứ một nơi nào đấy thì sẽ có thể gây ra những đổ vỡ khôn lường. Cũng có những nguyên tắc để ghi nhớ những địa chỉ và những con số đó, tuy nhiên phải đòi hỏi một thời gian tập huấn ngắn. Có một phương pháp để ghi lại những địa chỉ đó mà cơ quan mật vụ không phát hiện ra được là sử dụng mật mã, mỗi người tự nghĩ cho mình những mật mã và tự giải mã theo cách hiểu riêng. Tuy nhiên, phương pháp này cũng có những rủi ro và không dễ dàng hơn việc phải tự ghi nhớ trong đầu là bao nhiêu.

 

8.      Hộp thư: Liên lạc qua một hộp thư chết tránh bị lộ hơn, tuy nhiên sẽ mất thời gian hơn. Chọn các nơi công cộng, ít người qua lại như: công viên, nghĩa trang, cột đèn, cây cổ thụ, bức tường, bảng quảng cáo v.v... đều thích hợp làm hộp thư chết để liên lạc. Nên thống nhất các qui tắc an toàn để thông báo cho nhau về tình trạng của hộp thư. Các thông báo, qui định an toàn này cần đặt cách hộp thư một khoảng    cách nhất định. Đặt hộp thư ở những nơi trống trải thường dễ bị theo dõi bằng ống nhòm, cần phải ý thức được điều này khi bỏ và nhận thư.

Cần thiết lập ra những “hộp thư chết” điện tử. “Hộp thư chết” điện tử là những địa chỉ e-mail mà những người muốn giao dịch với nhau đều được biết mật mã để dễ  dàng kiểm tra tin tức và thông báo tin tức cho nhau. Những tin tức không cần gửi đến một e-mail khác mà được lưu vào phần Draft. Nhưng sẽ là sai lầm nếu cho rằng khi lưu tin tức vào Draft thì sẽ không bị lộ vì tin tức không được chuyển đi. Thật ra, thì những thông tin đó đều phải lưu chuyển đến một trạm nào đó của Yahoo, Hotmail hay Gmail đặt trong khu vực, cho nên mật vụ vẫn có thể theo dõi được sự lưu chuyển này. Để đảm bảo an toàn cho hộp thư chết, cần thường xuyên thay đổi password.

 

9.      Mạng lưới thông tin và báo động: Cần thiết lập một mạng lưới thông tin để trong trường hợp nguy hiểm phải nhanh chóng thông báo, tránh trường hợp bị vây bắt  toàn bộ. Dự trù các trường hợp bị bao vây, cô lập, giới nghiêm, không phương tiện di chuyển v.v... Mạng lưới truyền tin cần thiết lập theo phương pháp thông tin đến một tổ (an toàn nhất là báo miệng, nhưng trong trường hợp khẩn cấp và ở xa nhau thì không thể dùng cách này), tổ này có trách nhiệm lập tức báo tin đến tổ khác để báo động cho toàn mạng. Mạng thông báo và báo động phải dự trù tình thế  khó khăn và cấp bách nhất để ứng phó nhằm bảo tồn lực lượng và phong trào.

Qui ước các tín hiệu báo hiệu khi nguy hiểm. Qui ước những thông báo này bằng  các dấu hiệu nhắn tin trên điện thoại di động, các dấu hiệu gửi trên e-mail hoặc Chat.

Có biện pháp báo hiệu nguy hiểm cho các thành viên khác kể cả khi bị cơ quan mật vụ bắt ép phải liên lạc. Biện pháp này mỗi nhóm tự qui ước với nhau những  cách thức riêng. Chúng tôi sẽ không nêu lên những chi tiết quá cụ thể ở đây.

 

10.  Truyền đơn: Không bao giờ in ấn và phân phối truyền đơn mà không bảo vệ dấu vân tay. Truyền đơn có thể phát tán bằng cách nhúng nước cho ướt, đặt trên mái  nhà hoặc các vị trí cao. Sau khi khô thì truyền đơn sẽ bị gió cuốn đi. Có thể bó vào bong bóng và thả bay, bay lên cao bong bóng sẽ nổ và truyền đơn tự rớt xuống. Việc phát tán truyền đơn, tờ rơi vẫn là rất cần thiết đối với những vùng nông thôn, vùng sâu, vùng xa và những tầng lớp dân nghèo. Tuy nhiên, trong thời đại bùng nổ thông tin hiện nay, phương tiện Internet chính là công cụ để phát tán thông tin hiệu quả gấp hàng ngàn lần việc rải những tờ rơi. Song việc làm này lại đòi hỏi ở những chiến sĩ dân chủ một sự nỗ lực, tinh thần trách nhiệm, cùng một chút hiểu biết về tin học. Đây là một hình thức đấu tranh mà chế độ cộng sản rất lo sợ và đang tìm cách đối phó.

 

11.  Mật mã: Không có mật mã nào tuyệt đối an toàn. Tuy nhiên dùng sách để trao đổi mật mã hiệu quả và ít bị lộ. Chỉ bị thua khi có nội phản. Hai nhân sự dùng hai cuốn sách giống nhau, dùng những chữ trong cuốn sách để liên lạc như mật khẩu.  Cách này không cần khóa mật mã mà vẫn dịch được nội dung cần thông tin. Mật vụ rất rành các phương pháp thông tin và liên lạc này, tuy nhiên để giải mã và có quả tang thì hầu như đành bó tay, trừ trường hợp họ có cuốn sách của bạn trong tay. Nếu không thể sử dụng mật mã, trong các trao đổi thông tin nên có những qui ước để ngầm hiểu, không nên nói đích danh đến một sự việc nào đó, danh tính nào đó. Phương pháp này còn được gọi nôm na là nói tiếng lóng. Như vậy, nếu có nội phản hoặc cơ quan mật vụ có thu âm được cũng không có cơ sở để bắt bớ, buộc tội.

 

12.  Phương pháp di chuyển, tránh theo dõi: Không nên đi lại thường xuyên trên một con đường, luôn thay đổi lộ trình, không theo một nguyên tắc nào. Khi đi ra ngoài đường, chú ý các nhân sự xung quanh . Để ý xem có những khuôn mặt nào lạ lai vãng quanh nơi mình trú ngụ không? Có người nào hay đi phía sau hoặc cùng với mình trên đường, bên kia đường không? Thỉnh thoảng cần dừng lại để ý (khi dừng lại nên có những cử chỉ tự nhiên như: xem một biển hiệu nào đó, cột dây dày, nhìn vết bẩn trên áo, bấm số điện thoại di động v.v...) hoặc thay đổi tốc độ di chuyển khi nhanh khi chậm sẽ dễ nhận ra. Nếu cần thiết thì quay ngược lại hướng đi hoặc lẩn vào những chỗ công cộng đông người, nhiều cửa ra như siêu thị, chợ, bến tàu xe ... để cắt đuôi.  Cần quan sát và cảnh giác những đối tượng lạ mặt xuất hiện đột xuất trước nhà hoặc khu vực lân cận như người ăn xin, sửa xe, bán vé số, xe ôm, cyclo, taxi. Đây là một lực lượng rất cơ động và dày đặc trong hệ thống mật vụ cộng sản. Những lễ kỉ niệm như 30/4 và 2/9/2005, hội nghị thượng đỉnh Á-Âu, riêng lực lượng này ở Hà Nội và Sài Gòn cũng đã tới gần vạn người. Chế độ cộng sản không công khai những chi tiết này nhưng có thể nói rằng không một chiến công nào của công an lại không có sự đóng góp của những lực lượng trinh sát này. Họ rất thầm lặng và cơ động, là tai mắt rất quan trọng của mật vụ. Trong một số vụ xử án có liên quan đến tôn giáo họ lại được cạo đầu, mặc áo tôn giáo để trà trộn vào phòng xử án nhằm ngăn chặn các nguy cơ, đàn áp tôn giáo, lừa bịp, che mắt dư luận Thế giới và nắm bắt các thông tin, nắm các đối tượng chống đối. Vì vậy, việc cảnh giác trước mọi tai mắt trong xã hội cộng sản là việc làm rất quan trọng, đòi hỏi phải tinh ý, tỉnh táo. Đặc biệt, trong điều kiện hiện tại hệ thống mật vụ ngầm này đã được trang bị thêm rất nhiều công cụ hỗ trợ như phương tiện liên lạc đặc chủng, phương tiện theo dõi, nghe nhìn, nhận dạng, mạng lưới lại dày đặc khắp nơi. Vì vậy, đối phó với họ không chỉ đơn giản như những thủ thuật trong tiểu thuyết trinh thám hoặc những bộ phim hình sự. Những thủ đoạn lẽo đẽo theo đuôi đằng sau đã rất ít xảy ra, phương pháp mới của họ bây giờ là theo kiểu rùa chạy đua với thỏ, có nghĩa là: ở trên mọi nẻo đường nào cũng đều có thể có lực lượng tiếp sức. Do vậy, để nhận biết ra họ và né tránh, đòi hỏi phải có một kĩ năng khá  chuyên nghiệp và khéo léo. Có một số nguyên tắc cần nắm vững như sau: không bao giờ xuất phát, trở về hoặc đến một địa điểm nào đấy theo một lộ trình, bằng một phương tiện. Không bao giờ đón xe taxi, cyclo hay xe ôm ngay trước cửa nhà, tốt nhất là đi ra một khoảng khá xa, đón một phương tiện bất kì, ngẫu nhiên đang di chuyển trên đường. Lực lượng mật vụ sẽ không thể cài bẫy hoặc bám theo, nhưng họ hoàn toàn có thể ghi lại số xe Taxi hoặc Honda ôm để thẩm vấn, điều tra. Vì vậy không bao giờ đi những phương tiện công cộng đó đến tận địa điểm cần đến. Cần ngừng ở một khoảng cách khá xa, trước hoặc sau địa điểm cần đến. Nếu cần thiết và thật cẩn thận nên thay đổi nhiều phương tiện khác nhau trên quãng đường đi.

Trong điều kiện thực tế tại Việt Nam, chủ yếu vẫn dùng phương tiện di chuyển cá nhân. Để đảm bảo an toàn trong điều kiện giao thông rất tồi tệ, việc đi lại là một vấn đề khó khăn. Không thể vì muốn cắt đuôi một đối tượng nào đó mà có thể chạy nhanh, chạy ẩu, gây tai nạn. Tốt nhất là đi qua những ngõ hẻm ngoắt nghéo, hoặc những khu cư xá vắng người sẽ rất dễ nhận ra các đối tượng theo dõi. Việc tập xác định chính xác thời điểm chuyển đèn tín hiệu giao thông cũng là cần thiết, để khi phương tiện vừa đến là đèn vàng bật sáng thì kẻ bám đuôi sẽ bị chặn lại.

Thật ra lực lượng mật vụ này cũng nhiều lần bị “qua mặt”, bị “ăn khói”, bị “leo cây”, do vậy điều quan trọng nhất đối với những chiến sĩ dân chủ vẫn không ngoài sự cảnh giác.

Trong những lần thực hiện các công việc, nhiệm vụ hoặc hội họp. Nên đi lại bình thản, không tỏ thái độ lo lắng, sốt ruột, vội vàng, lấm lét. Đầu tóc, trang điểm (nếu là nữ giới), trang phục đơn giản. Không để bất kì một đặc điểm nhận dạng nào, không đeo đồ trang sức, không nên mang túi xách. Nếu có vật dụng phải mang theo thì sử dụng loại túi xách rất phổ thông, đơn giản. Nên tìm hiểu, nghiên cứu kĩ lộ trình trước khi xuất phát, tránh việc phải hỏi thăm đường nhiều người.

 

13.  Phương pháp liên lạc: Việc liên lạc giữa các cá nhân trong nhóm không nên tiến hành quá thường xuyên. Việc họp hành cũng chỉ tổ chức khi thật cần thiết. Tất cả  các liên lạc gián tiếp (có hỗ trợ của các phương tiện) đều không an toàn bằng trực tiếp. Khi liên lạc với những người lạ đề phòng bị ghi âm, ghi hình, có những người thứ ba làm nhân chứng. Nếu không đảm bảo biện pháp an toàn, kiên quyết từ chối, không giao dịch. Mật vụ có thể tạo ra những bằng chứng và nhân chứng giả để bức hại. Khi có những dấu hiệu nghi ngờ như: người lạ để ý hoặc các cuộc điện thoại gọi đến nói bâng quơ, các số điện thoại lạ gọi đến, dứt khoát không nghe, không trả lời. Khi đã bị cơ quan mật vụ theo dõi đặc biệt thì việc tiếp điện thoại di động sẽ cho biết khu vực của bạn đang ở. Vì vậy trong những cuộc họp phải tắt điện thoại di động.

Khi trao đổi nên qui ước sử dụng cách nói để ngầm hiểu, không nói vấn đề quá rõ  ràng. Không nêu lên các danh tính, địa chỉ, địa danh cụ thể, các con số cụ thể. Vừa trao đổi vừa diễn đạt bằng tay hoặc các dấu hiệu. Nếu có những người xung quanh, vừa trao đổi công việc vừa nói chuyện bâng quơ. Khi nói bâng quơ thì nói lớn hơn một chút.

Một nội dung rất quan trọng và đã gây ra nhiều khó khăn cho người đấu tranh dân chủ, đó là việc liên hệ với nhau để liên kết lại, tập hợp lực lượng đấu tranh dân chủ thành những tổ chức thống nhất và lớn mạnh. Điều cản trở lớn nhất mà lâu nay các cá nhân, tổ chức bí mật trong nước và các cá nhân, tổ chức ở hải ngoại không liên lạc được với nhau đó chính là không tìm ra cách thức liên lạc an toàn. Thông thường người ta chỉ biết được nhau qua những bài viết, qua những địa chỉ thư điện tử. Mà những địa chỉ thư điện tử đã được nhiều người biết thì tất nhiên  các cơ quan mật vụ cũng đã theo dõi. Nếu liên hệ với nhau và tìm cách thông báo thay đổi hộp thư điện tử thì đương nhiên những thông báo đó cũng đến tay các cơ quan mật vụ. Vậy, làm thế nào để cắt được những “cái đuôi” đó? Thật ra có một biện pháp hoàn toàn có thể công bố công khai mà cơ quan mật vụ vẫn hoàn toàn  bó tay. Như thế này nhé, cứ hình dung là bạn đang bị một tên virus “mật vụ” bám theo, vậy muốn tách rời nó ra thì phải kết hợp hai biện pháp: tốc độ và phương tiện. Để “tăng tốc” bạn phải dùng phương pháp online, có nghĩa là bạn sẽ phải hẹn với nhau trao đổi trực tiếp bằng phương pháp Chat chứ không thể offline bằng e-mail như trước đây. Ngay sau khi Online thì bạn phải thay đổi “phương tiện”   (lúc này virus “mật vụ” vẫn đang bám theo được bạn), có nghĩa là bạn sẽ dùng Chat thông báo cho nhau một số điện thoại (người ở hải ngoại thông báo, tất nhiên  là những số điện thoại không có nguồn gốc) và lập tức bạn gọi điện thoại (không phải là điện thoại thuê bao) để thông báo cho nhau những hộp thư chết hoặc địa chỉ e-mail an toàn (lúc này tên virus “mật vụ” đã bị cắt đuôi). Sau khi trao đổi xong lập tức thủ tiêu Sim điện thoại. Nếu bạn sử dụng số điện thoại thuê bao hoặc sử dụng lại Sim điện thoại này một lần nữa sẽ đồng nghĩa với việc bạn chuẩn bị được mời đến làm việc với các cơ quan mật vụ.

 

14.  Phương pháp đánh lạc hướng: Cần tự trang bị một số kiến thức về cách đánh lạc hướng cơ quan mật vụ. Thật ra, những mưu chước của cổ nhân vẫn là những biện pháp rất hoàn hảo, như: “dương Đông kích Tây”, “hư hư, thực thực”, “đánh vào chỗ bất kì, nhằm khi bất ý” ... nếu chúng ta biết vận dụng sẽ gây rất nhiều khó khăn cho cơ quan mật vụ. Tuy nhiên, không nên lạm dụng việc này. Chỉ thực hiện khi thực sự cần thiết, bởi vì nếu cứ thường xuyên gây ra những dấu hiệu này thì cũng chẳng khác nào khai với họ là bạn đang làm một việc gì đó muốn che dấu họ. Điều mà cơ quan mật vụ khó chịu nhất là bị “qua mặt”. Các bộ phận mật vụ thường làm việc rất kiên nhẫn, cần mẫn, lại có sẵn các phương tiện trong tay. Nếu càng gây ra cho họ nhiều khó chịu thì chỉ càng khích lệ họ bám riết bạn chặt chẽ hơn.

Quan trọng hơn là việc hiểu biết về các biện pháp đánh lạc hướng để dự đoán trước những thủ đoạn của cơ quan mật vụ. Cơ quan mật vụ được đào tạo rất bài bản về các biện pháp nghiệp vụ này. Nếu bạn cũng nắm vững một số kĩ năng thì sẽ dễ dàng né tránh và vượt qua.

 

15.  Các mặt an toàn khác: Một số khu vực công cộng và các điểm nút giao thông thường có máy quay Camera để theo dõi các sinh hoạt. Tại Hà Nội và Sài Gòn, hiện đã có đặt các loại máy quay này. Bề ngoài là dùng cho an toàn giao thông, nhưng thực sự chính là để theo dõi các động tĩnh trong xã hội. Đặc biệt trong điều kiện hiện tại, các thiết bị Camera rất dư thừa, có sẵn từ trên máy điện thoại di động đến nơi công cộng và cả ... nhà vệ sinh. Nên cẩn trọng với mỗi hành động, công việc có thể gây nguy hiểm cho bản thân.

Lưu ý những thiết bị Camera và WebCam trong các cơ sở dịch vụ Internet. Tránh sử dụng computer nhiều lần tại một địa điểm. Nhiều phần mềm gián điệp (Spyware) như phần mềm ghi nhớ các thao tác trên bàn tính, phần mềm đánh cắp password, phần mềm kiểm tra các thông tin cá nhân, phần mềm ghi lại các thói quen của người sử dụng v.v... được mật vụ cài đặt ở khắp nơi. Tại các điểm dịch vụ Internet  các thông tin của người sử dụng được lưu giữ lại một lần nữa nơi máy chủ, cho nên bạn không thể xóa bỏ được hết các nội dung đã lướt trên Web, cùng những thông tin và địa chỉ đã liên lạc. Nếu họ biết được bạn đang sử dụng Internet ở đâu (biết được IP) thì đều có thể kiểm soát được bạn từ xa. Nếu muốn biết chi tiết và  chính xác hơn họ sẽ kiểm tra nơi máy chủ và trực tiếp Computer mà bạn sử dụng. Trong trường hợp đó các thông tin đã liên lạc cùng hộp thư (e-mail) và mật mã (pasword) của bạn sẽ bị lộ và bị theo dõi thường xuyên các trao đổi của bạn với những địa chỉ khác. Việc bảo đảm an toàn thông tin là một vấn đề rất quan trọng và phức tạp, để chi tiết và đầy đủ hơn chúng tôi sẽ trở lại nội dung này ở một bài viết sau: “Những chiến sĩ dân chủ thời đại”.

Không dùng nước bọt để dán tem, dán phong bì vì có thể phân chất. Không dùng găng tay len vì để lại nhiều dấu vết. Trong điều kiện khí hậu miền Nam không cho phép sử dụng găng tay, khi gửi thư cần phải dán tem hoặc dán bao thư nên    dùng cạnh bàn tay hoặc đầu móng tay. Giữ phong thư bằng cách kẹp giữa hai cạnh ngón tay. Tốt nhất là hoàn tất mọi thủ tục này ở một nơi nào đó trước khi đi gửi.

Không để lại các dấu tay, bút tích hoặc dấu vết đặc biệt ở những khu vực cần giữ  bí mật.

Trong khi thực hiện một công việc được giao, hoặc di chuyển đi lại giữa các địa phương tránh dùng thẻ rút tiền tự động. Cơ quan mật vụ có thể tìm ra tung tích chủ tài khoản và các dấu vết qua sự lưu chuyển của đồng tiền. Nên chuẩn bị trước những khoản tài chính đầy đủ trong suốt quá trình thực hiện một công việc.

Phải hết sức lưu ý khi sử dụng điện thoại di động. Trong điều kiện các kĩ thuật tin học phát triển, việc các virus lây truyền qua điện thoại di động ra đời sẽ gây thêm  các trở ngại cho người sử dụng. Việc sử dụng các máy điện thoại càng hiện đại đồng nghĩa với các mối hiểm nguy càng cao. Không nên sử dụng nhiều Sim điện thoại trong cùng một máy. Trong quá trình di chuyển, nếu có dấu hiệu bị theo dõi phải tắt điện thoại di động. Dù sao việc sử dụng điện thoại di động để liên lạc vẫn khó phát hiện ra vị trí hơn là điện thoại cố định. Tuy nhiên, khi bạn đang bị họ theo đuổi nếu bạn nhận hoặc gọi điện thoại thì sẽ có thiết bị để khoanh vùng ra vị trí của bạn.

 

Chúng tôi hiểu rằng, tài liệu này sẽ không hấp dẫn đa số những người đọc. Song chúng tôi hi vọng rằng nó sẽ là những thông tin cần thiết đối với những chiến sĩ đã, đang và sẽ dấn thân trên con đường đấu tranh dân chủ.

 

Dĩ nhiên, còn có rất nhiều điều hệ trọng khác cần ghi nhớ và học hỏi. Song, với một  tài liệu mang tính chất phổ biến rộng rãi chúng tôi chỉ được phép nêu lên những biện pháp tương đối phổ thông và không bị hoá giải khi công bố công khai. Những phương pháp sơ đẳng này có thể có những nội dung đã không cần sử dụng đến trong điều kiện xã hội hiện tại, song chúng tôi vẫn cố gắng trình bày chi tiết nhằm mục đích thông tin đầy đủ nhất. Ta biết, địch cũng biết, nhưng nếu địch biết mà ta không biết thì ta bị thiệt thòi. Nhiệt tình cách mạng cần có nhưng chưa đủ. Không thể đi vào con đường đấu tranh như chú cừu non trước nanh vuốt của bầy sói. Lực lượng đấu tranh còn rất mỏng, không thể cứ lấy sự mất mát hi sinh làm những bài học kinh nghiệm.

 

Phối hợp nhiệt tình và chuyên nghiệp là hành trang cần thiết để đạt được thành quả. Kinh nghiệm là bài học quí báu nhất và thực tế bao giờ cũng phong phú hơn lí thuyết.

 


BẢO VỆ AN NINH CÁ NHÂN – CÔNG VIỆC QUAN TRỌNG HÀNG ĐẦU

Trần Quốc Hoàn

Sau khi gửi hai bài viết tố cáo những tội lỗi của các cơ quan an ninh Quân đội và Công an cộng sản(1) đến các cơ quan đài báo, mặc dù những vụ việc đó còn nhỏ hơn hạt cát trong một đại dương đầy tội lỗi của cộng sản, song người viết hiểu rằng nội dung bài viết sẽ làm cho các bộ phận kĩ thuật, nghiệp vụ của họ lại phải một phen bận rộn, vất vả. Rồi lại nhận được rất nhiều thư độc giả trao đổi, khích lệ và cả lo lắng cho sự an toàn của người viết. Xin trích một câu trong số những thư của bạn đọc: “ Nhưng xin ông cũng phải cẩn trọng, bởi vì ông hiểu rõ hơn ai hết rằng bộ máy an ninh đồ sộ và tàn ác cũng đọc được những bài này, và chắc chắn sẽ muốn “thịt” được ông cho hả giận” (tam thuong – Ottawa – Canada) .

 

Vâng, người viết cũng đã tiên liệu được trước mọi sự nguy hiểm và những biện pháp nghiệp vụ mà cơ quan an ninh có thể tiến hành. Tuy nhiên,  cái sự cẩn thận thì không bao giờ thừa, và cái sự cẩn thận đó cũng rất cần thiết phải phổ biến rộng rãi, bởi vì trong giai đoạn này nó chính là phương tiện tự bảo vệ mình của các cá nhân và tổ chức đang phải dấn thân đối đầu với chính quyền cộng sản, cơ quan an ninh cộng sản. Chính từ suy nghĩ đó, người viết xin gửi đến quí thính giả và độc giả bài viết thứ ba của mình với một ý nghĩa, mục đích khác, đấy chính là việc bảo đảm an ninh cá nhân, cảnh giác đối phó với các thủ đoạn của cơ quan an ninh cộng sản.

           

Trước hết, muốn tìm ra biện pháp bảo đảm an toàn cho mình thì lại cần phải tìm hiểu sơ qua một số công tác nghiệp vụ của các cơ quan an ninh.

 

Công việc hàng ngày của các bộ phận an ninh nghiệp vụ (cả công an và quốc phòng) là phải thu thập và xem xét tất cả các thông tin có liên quan chống đối nhà nước cộng sản, xử lí các thông tin đó. Tất nhiên, tất cả các bài viết trên các trang báo ở hải ngoại, các đài phát thanh quốc tế mà họ cho là “đài địch” đều được họ nghiên cứu rất kĩ, không bỏ qua một chi tiết nhỏ nào. Đặc biệt là những tài liệu mật của nhà nước cộng sản bị tiết lộ, hoặc những bài viết có nội dung thông tin những chi tiết bí mật mà họ cần giấu kín, những thông tin chống đối nhà nước có tính chất nguy hiểm, lực lượng an ninh sẽ phải phân tích thật cẩn thận, từng chi tiết.

 

Với mục đích quan trọng nhất là phải tìm ra tác giả của những thông tin đó, nếu không thì cũng phải phán đoán ra nhóm đối tượng để tìm cách giăng bẫy, hoặc ngăn ngừa. Cần biết một thực tế là không phải các độc giả hay các tổ chức đối lập là những người đọc những bài viết đó nhiều nhất, mà chính là những bộ phận kĩ thuật nghiệp vụ của cơ quan an ninh mới là nơi quan tâm nhiều nhất. Họ lật đi, lật lại từng trang viết, từng đoạn văn, từng câu chữ, để thu thập các cứ liệu, tỉ như: phải tìm hiểu xem tác giả thật sự là ai, lai lịch ra sao? đàn ông hay đàn  bà? độ tuổi bao nhiêu? văn phong, thổ ngữ của người ở vùng nào? miền Nam, hay miền Bắc, hay miền Trung? Bắc di cư hay Nam tập kết? Trình độ của người viết? Họ xem kĩ từng chi tiết, cách đánh dấu chấm, phảy, chấm than, chấm hỏi, ngoặc đơn, ngoặc kép.  Thói quen trong cách ngắt câu, xuống dòng. Thói quen sử dụng Font chữ gì, cỡ chữ bao nhiêu, cách dàn trang như thế nào, cách đánh dấu chữ Việt kiểu nào, thói quen đánh chữ hoa, chữ nghiêng, chữ in đậm ...? Những lỗi ngữ pháp, chính tả hay gặp, thậm chí cả những bài viết quá tròn trịa, cẩn thận cũng là những đặc điểm để phán đoán ra đối tượng. Họ tìm hiểu nội dung bài viết, những thông tin của bài viết để tìm ra vị trí của người viết, sự chính xác của những thông tin ấy, mục đích tác giả muốn gì, nhắm tới ai? Mức độ nguy hiểm và tác hại của bài viết ra sao? ... Rồi tìm địa chỉ E-mail, tìm ra Password, tìm IP, tìm ra xuất xứ nơi gửi tin, bài, tìm ra thời gian gửi đi, lần tìm ra các mối liên hệ ....

 

Tất nhiên, tác giả càng có nhiều bài viết được đăng tải (dù là sử dụng  các bút danh khác nhau) thì sẽ lại càng có nhiều chi tiết, manh mối để cơ quan an ninh lần tìm ra. Cơ quan an ninh sắp xếp các chi tiết thu nhận được như những nhà khoa học sắp xếp các chuỗi ADN, từ từ họ sẽ sàng lọc, khoanh vùng đối tượng và càng nhiều chi tiết được tìm ra thì cái phạm vi được khoanh vùng sẽ càng bị thu hẹp lại cho đến khi tìm ra đối tượng. Đây là nhiệm vụ và công việc hàng ngày của các cơ quan kĩ thuật nghiệp vụ trong an ninh Công an và Quân đội.

 

Thật ra, người viết cũng không lạ lẫm gì các công việc này, tuy nhiên những điều đó là một mối nguy hiểm đối với những người đang hoạt động đấu tranh với chế độ cộng sản. Tất nhiên là đe dọa trực tiếp đến những người đang phải sống trong vòng kềm tỏa của họ, còn những người hoạt động ở hải ngoại thì điều này lại bị ảnh hưởng ở góc độ khác, đấy chính là: phá vỡ các mối liên hệ, làm phong trào đấu tranh không phát triển được, chặn bắt và ngăn ngừa các lực lượng đối lập.

 

Các bộ phận nghiệp vụ trinh sát thì có thể nói rằng: dày đặc và chồng chéo. Ở bên Công an và Quốc phòng, nghành nào cũng có cơ quan tình báo, phản gián, cả ở trong nước và hải ngoại. Rồi còn tình báo của Biên phòng và sắp tới đây cả Hải quan cũng sẽ có cơ quan tình báo. Lực lượng mật vụ này chồng chéo, dẫm chân lên nhau trong các tổ chức chính quyền, kinh tế, xã hội, không trừ một cơ quan nào. Đặc biệt là quân báo, kéo dài cả một quá trình mấy chục năm, nhân viên cơ quan tình báo quân đội đã được cài đặt vào sâu trong các cơ quan chính quyền, đoàn thể và cơ quan kinh tế quan trọng.

 

Tất cả các cơ quan Bộ và ngang Bộ ở Trung ương, tất cả các cơ quan Ủy ban hành chính ở các địa phương đều có đặc tình của Tổng cục II. Các cơ quan đoàn thể như Ủy ban Trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam, Tổng liên đoàn lao động Việt Nam  và đến cả Hội phụ nữ cũng đều có người của Tổng cục II. Các cơ quan kinh tế quan trọng như các Tổng công ty Dầu khí, Du lịch, Điện lực, Bưu chính viễn thông, Ngân hàng, nhân viên an ninh nhiều nhan nhản (phải dùng từ này mới chỉ đúng thực tế).

 

Cần phải nói rõ là, người ta vẫn biết quá ít những thông tin về cơ quan an ninh của cộng sản mà đặc biệt là Tổng cục II, kể cả các cán bộ cấp rất cao, từ đó có những đánh giá, phân tích và quan điểm thiếu chính xác, còn coi thường, nương nhẹ. Nên nhớ rằng, các nhân viên của Tổng cục II hiện tại đều đã nắm một vị trí Thứ trưởng hoặc tương đương thứ trưởng ở hầu hết các Bộ ngành. Trong các Tổng công ty lớn Nhà nước thì họ đều có một nhân vật ngồi ghế Phó tổng giám đốc hoặc tương đương, tùy vào từng thời điểm. Lợi dụng từ nhiệm vụ chính trị, Tổng cục II đưa người chui sâu vào các cơ quan chính quyền một cách cưỡng ép. Trong cơ chế độc quyền lãnh đạo, quyền lực lại đẻ ra kinh tế. Đặc biệt lại nắm tất cả các cơ quan kinh tế quan trọng nên họ đã thao túng, lũng đoạn những khoản tài chính khổng lồ từ ngân sách quốc gia (hoặc trước khi nộp ngân sách quốc gia)(2).

 

Nhờ vậy mà thế lực ngầm của an ninh quân đội hiện tại là rất mạnh. Đã vậy, không những ngân sách nhà nước đã phải xuất ra một khoản tài chính rất lớn để các cơ quan hành chính, sự nghiệp phải nuôi những “con ong trong tay áo” này một cách rất vô lí, ngược lại các cơ quan an ninh công an và quân đội lại còn được sử dụng một khoản tiền mật quỹ để chi phí cho tất cả hệ thống khổng lồ đó như lực lượng “đặc tình”. Không thể thống kê được chi phí tài chính hàng năm cho các lực lượng   này, bởi dựa vào lí do là bí mật quốc gia nên không có một cơ quan kiểm toán hoặc thống kê nào có thể nắm được dù là gần chính xác, chắc chắn con số sẽ vô cùng khổng lồ, mặc dù chi phí thực sự trong đó chỉ có khoảng 10%, còn lại 90% là tham nhũng và lãng phí.

Xin khẳng định lại rằng: hầu hết các số liệu về sức mạnh kinh tế của Tổng cục II đã được tố cáo công khai đều là những con số quá nhỏ nhoi so với thực tế. Từ nắm được kinh tế, dùng các thủ đoạn để khống chế lãnh đạo, cơ quan an ninh lại giữ được những vị trí chủ chốt trong tổ chức nhân sự, điều đó dẫn đến việc họ thao túng toàn bộ nền chính trị của đất nước. Đấy là câu trả lời cho những bê bối chính trị khủng khiếp nhất trong lịch sử Việt Nam lâu nay vẫn bị dư luận lên án mà không thể giải quyết được.

 

Lại nói lạc đề một chút về điều này: thông tin tiếp nhận quyết định ý thức và hành xử. Diễn biến tâm lí và những phản ứng tự nhiên của con người đã thể hiện một cách tự phát rất rõ trong những sự việc này. Ví dụ như một người “phó thường dân”, chỉ biết được toàn những điều tốt đẹp về chế độ, về chính quyền qua các cơ quan ngôn luận đã được Ban Tư tưởng – Văn hóa TƯ chỉ đạo thì nhận thấy rằng: ừ, cuộc sống như thế là cũng tạm ổn, ngày xưa còn ăn cơm độn bo bo, khoai mì ngày nay đã có đủ cơm ăn, áo mặc thế là cũng tốt rồi. Đất nước đang dần dần thay da đổi thịt, nhà cửa công trình xây dựng mới nhiều hơn, như thế là sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước là đúng đắn. Thế  còn những người “có thông tin” hơn một chút, biết được thế nào là nhân quyền, là tham nhũng, là lãng phí, là cửa quyền, là quan liêu thì có thái độ bức xúc và đã có những phản ứng với chính quyền. Và tiếp đến là một số ít những người có hiểu biết và nắm được một vài thông tin quan trọng về sự độc tài lãnh đạo, thiếu dân chủ và tham nhũng nghiêm trọng trong tập thể lãnh đạo đất nước thì phản ứng gay gắt hơn, bằng những đơn từ, đóng góp xây dựng Đảng, rồi tố cáo, khiếu nại, phản đối. Thế đến khi xuất hiện hàng loạt các tố cáo và bằng chứng cụ thể của một số vị lão thần như thư tố cáo của ông Nguyễn Nam Khánh về một số (xin lưu ý ở đây là chỉ có một vài sự việc có liên quan đến các vị lãnh đạo, cụ thể là yêu cầu làm rõ vụ Xiêm Riệp, Sáu Sứ và T4) sai phạm của Tổng cục II, rồi ông Đặng Quốc Bảo tố cáo Nguyễn Văn An, Trần Đức Lương là tham nhũng và có những khoản tiền rất lớn một cách vô lí. Thế là dư luận phản ứng ầm ầm lên, và người ta lập tức muốn đưa ngay những vụ việc đó ra xét xử.

 

Xin thưa với các quí độc giả là những vụ việc như vậy đã diễn ra và kéo dài đến mấy chục năm nay rồi, chẳng qua là vì không được tiết lộ ra mà thôi (mãi đến ngày 17/6/2004 ông Khánh mới có thư gửi lên TƯ). Cũng như việc của kĩ sư Đỗ Nam Hải, cơ quan công an đã tạm giữ  trái pháp luật từ ngày 6/8/2004, vậy mà đến ngày 10/12/2004 (có nghĩa là hơn 4 tháng sau) sau khi Nam Hải thông báo chính thức lên các báo chí ngoài nước thì mọi cá nhân, tổ chức mới biết đến và đồng loạt phản ứng từ khắp nơi.

 

Thế mới biết dân ta hiền  lành, thiếu thông tin và vẫn chỉ là những phản ứng bộc phát, tức thời. Vậy, lại càng phải thưa rõ hơn với quí độc giả rằng những tội lỗi mới chỉ được khều khều ra trong cái đống rác đó thì có thấm thía gì so với những sự thật của nó. Cần phải biết một cách rất đầy đủ và chính xác rằng: cái sự dối trá, tàn bạo và tham nhũng của cái chế độ cộng sản  này, cái hệ thống an ninh đang thao túng chế độ chính trị này, cái tập thể lãnh đạo này  nó khủng khiếp lắm lắm rồi, người viết có đưa ra những con số làm bằng chứng thì cũng không ai có thể tin được đấy là sự thật (3).

 

Người ta vẫn bảo nhau là đừng chống cộng một cách cực đoan, đừng thể hiện thái độ quá khích, rằng truyền thống nhân đạo của dân tộc Việt Nam là khoan dung, là độ lượng, là tha thứ, là cải tà qui chính, là xoá bỏ hận thù ... xin thưa rằng, đấy là vì các vị còn chưa biết hết sự thật đó thôi, nếu các vị đã có đầy đủ thông tin thì chắc rằng các vị còn đòi treo cổ tất cả cái đám lãnh đạo này lên cũng chưa hết được tội.

 

Những sự việc này nói lên hai vấn đề: thứ nhất là các lực lượng đối lập còn rất thiếu thông tin cho nên mọi hoạt động mới chỉ là bộc phát, thiếu tính dự đoán, tính chiến lược, tính ngăn chận, tính phản ứng từ xa, và quan trọng hơn cả là thiếu thông tin sẽ  không thể hành động hoàn toàn chính xác, thiếu thông tin cũng làm cho việc tập hợp và phát triển lực lượng chưa đạt được kết quả cao. Thứ hai là việc truyền bá rộng rãi thông tin là rất quan trọng, hiệu quả của công việc này trong suốt một khoảng thời gian rất dài vừa qua là còn rất kém .

 

Quay lại nội dung chính của bài viết, tất cả những thông tin về hệ thống an ninh cộng sản cho chúng ta hiểu rằng: ở trong một xã hội bị kiểm soát chặt chẽ bởi tầng tầng, lớp lớp những cơ quan an ninh của chính quyền cộng sản, những hoạt động đối lập, chống đối nhà nước cộng sản là một việc làm vô cùng nguy hiểm và khó khăn.

 

Tất cả những người chưa một lần học thuộc những kinh nghiệm này đều đã bị trả giá bằng chính cuộc đời mình. Tất cả những người còn chủ quan, coi thường bộ máy an ninh cộng sản thì nếu không phải trả giá bằng những hậu quả cụ thể thì chắc chắn cũng khó làm được việc gì đáng để cho họ lo sợ. Nên nhớ rằng, những cơ quan phản gián nổi tiếng Thế giới cũng đã từng phải trả giá đắt khi đối đầu với lực lượng an ninh cộng sản. Cơ quan an ninh cộng sản đã có những việc làm mà kẻ thù của họ cũng từng phải kính nể.

 

Đừng nghĩ rằng chúng ta đang đề cao họ mà cần phải nhận thấy đấy là một thực tế rất hiển nhiên. Cũng cần phải thấy rằng không phải biết như vậy để chúng ta sợ hãi, nhụt nhuệ khí, mất tinh thần, phàm là làm công việc gì cũng phải “biết người biết mình”  thì mới đảm bảo được thành công và giành phần thắng .

 

Phải có những thông tin chính xác và hiểu biết tương đối đầy đủ về mạng lưới an ninh cộng sản thì những người đang đấu tranh, đối mặt với họ - dù là dưới hình thức  nào, công khai hay bí mật - sẽ tìm ra những biện pháp để né tránh, đối phó và vô hiệu hoá nó.

 

Trong điều kiện hiện tại, đa số những cá nhân và tổ chức đấu tranh với chế độ cộng sản Việt Nam đều sử dụng phương tiện thông tin, máy tính, Internet làm phương tiện đấu tranh của mình. Sự lựa chọn đó là hoàn toàn chính xác và rất có hiệu quả. Song người sử dụng cũng cần phải biết đến thiết bị tin học, phương tiện Internet cũng là những con dao hai lưỡi. Chức năng và khả năng của các thiết bị tin học thì không một  người nào có thể biết hết, đặc biệt là những người hoạt động chính trị lại càng không phải là những chuyên gia tin học. Mà các mánh khoé, thủ đoạn, kĩ thuật tin học lại phát triển không ngừng. Điều này cần đến một sự phổ biến liên tục và cập nhật những kinh nghiệm của các chuyên gia tin học. Những người có chuyên môn, có tài liệu và có tấm lòng với đất nước cần phải quan tâm và phổ biến nhiều hơn nữa những tác dụng và tác hại, những kĩ xảo và thủ thuật, những biện pháp bảo đảm bí mật và an toàn cho người  làm việc với máy tính và mạng thông tin. Những người đang đấu tranh trong xã hội cộng sản phải hết sức lưu tâm và tìm hiểu, học hỏi thêm những kinh nghiệm này.

 

Trên thực tế, những người đã từng một lần thiếu may mắn, bị đối diện với cơ quan an ninh cộng sản, đa số đều không nắm được phương pháp xóa bỏ một cách triệt để những File tài liệu trong máy tính để các bộ phận kĩ thuật chuyên môn không thể phục hồi lại được. Hoặc là việc để lại dấu vết các liên lạc, các thao tác đã thực hiện trên máy tính. Đây là những bằng chứng để cơ quan an ninh qui kết và đấu tranh với họ.

 

Cần phải phân biệt sự khác nhau giữa hai mạng điện thoại công cộng và dịch vụ Internet cộng cộng. Tất cả các phương tiện thông tin liên lạc đều có thiết bị theo dõi, nghe trộm, do vậy điện thoại công cộng ở những vị trí bất kì là tương đối đảm bảo an toàn. Ngược lại, các dịch vụ Internet công cộng lại chính là nơi bẫy chết người. Hầu hết các dịch vụ Internet công cộng ở các đô thị lớn đều được đặt những “trap” để giăng bắt  các thông tin.

Đặc biệt, các địa chỉ những trang Web hoặc e-mail của các tòa soạn báo điện tử ở hải ngoại đều được kiểm soát chặt chẽ. Do vậy, việc gửi thông tin đến các báo cần tránh gửi trực tiếp. Tốt nhất là có sự giúp đỡ của những địa chỉ trung gian ở nước ngoài, họ sẽ là cầu nối gián tiếp chuyển những tài liệu đó đến thẳng các địa chỉ cần thiết mà không sợ bị kiểm duyệt hoặc hệ lụy. Khi gửi thông tin ra nước ngoài, nếu không quá lớn nên tránh gửi ở dạng File hoặc có password, điều này cũng dễ làm cho hệ thống cảnh báo quan tâm đến.

 

Qua bài viết này người viết cũng có đôi điều trao đổi với các tổ chức và cá nhân có cùng một mục đích đấu tranh với chế độ cộng sản Việt Nam, đang hoạt động tại hải ngoại. Điều rất quan trọng là sự cẩn trọng, chặt chẽ, luôn luôn cảnh giác với bộ máy an ninh cộng sản. Một sự việc cụ thể là: trong vài lần trao đổi với một nhân vật hoạt động đối lập rất nổi tiếng tại hải ngoại (xin được giấu tên), người viết yêu cầu phải có một địa chỉ e-mail hoặc một số điện thoại tuyệt đối an toàn để trao đổi các thông tin tiếp theo (bởi vì ông ta thường dùng một địa chỉ e-mail và một số điện thoại để trao đổi với nhiều người khác nhau, và cũng không ít người đã biết những địa chỉ ấy, cơ quan an ninh cộng sản cũng đã nắm trong tay những địa chỉ đó), đây là một việc làm quá đơn giản trong một xã hội phát triển và tự do. Nhưng sau đó người viết đều nhận được từ ông ta một thái độ bất cẩn, không cho rằng việc phải có những địa chỉ liên lạc an toàn là quan trọng.

 

Xin khẳng định, đây là một sự cẩu thả cực kì nguy hiểm, đây là một sự coi thường “chết người”, và đấy cũng là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến những công việc không đạt được hiệu quả. Đối với những cá nhân và tổ chức đang hoạt động tại nước ngoài, việc để lộ những địa chỉ liên lạc như e-mail, số điện thoại ..., có thể không gây hại gì cho chính họ (chắc chắn là có những thiệt hại mà họ không hề biết, không nhìn thấy), thế nhưng điều đó lại rất nguy hiểm cho những cá nhân và tổ chức ở trong nước nếu có liên hệ với họ. Cơ quan an ninh sẽ lần theo các mối liên hệ đó để tìm ra được những người hoạt động ở trong nước Việt Nam, và vậy là rất nhiều người sẽ vì thế mà chết oan.

 

Vì vậy, xin khẳng định lại: những bất cẩn và coi thường đó là những “nguy hiểm chết người”, sự bất cẩn đó cũng phải được coi như một tội ác. Trong những hoàn cảnh rất khó khăn như hiện nay, phong trào đấu tranh cần phải tổ chức, xây dựng  và tập hợp thành một lực lượng lớn mạnh, mọi hành động mang đến sự thiệt hại, tổn thất lực lượng cho phong trào đối lập đều phải coi là những tội lỗi, không thể chấp nhận.

 

Bản thân người viết, khi gửi và nhận các thông tin đều phải có sự giúp đỡ trung gian của nhiều cá nhân từ nhiều quốc gia khác nhau. Xin ví dụ một kinh nghiệm thực tế, người viết có một địa chỉ thư điện tử để “lộ” ra, được cơ quan an ninh biết và “quan tâm”. Có những lần, ở một địa chỉ này vừa mở hộp thư ra kiểm tra thấy có 2 e-mail trong Inbox, chưa kịp nhận và chuyển đi, một khoảng thời gian ngắn sau đó ở một địa điểm khác mở ra lại thì đã thấy hộp Inbox báo về số 0, có nghĩa là một số e-mail đ㠓không cánh mà bay”. Sự việc này cho thấy sự nguy hiểm của việc để lộ ra địa chỉ thư điện tử. Cho dù là bạn ở nước ngoài, cơ quan an ninh có thể không gây hại được cho tính mạng bạn, nhưng trước hết là họ sẽ biết được các mối liên hệ của bạn (và từ dây  cà lại ra dây muống, biết đâu lại chẳng tìm ra cả một tổ chức?)

 

Sau nữa là họ sẽ bí mật xâm phạm vào hộp thư của bạn mà bạn không hề biết, họ sẽ ngăn chặn các mối liên hệ,  làm gián đoạn các công việc, mục đích quan trọng là làm mất thông tin và ngăn cản việc phát triển các lực lượng đối lập. Cũng nên nhớ rằng các cơ quan an ninh không bao giờ xóa hết các thông tin gửi đến, một số thông tin không quan trọng hoặc chỉ mang tính chất phổ biến rộng rãi họ sẽ để nguyên cho bạn vẫn cảm giác là vẫn nhận được các thông tin trao đổi bình thường.

Như tựa đề của bài viết, tất cả chúng ta, ai cũng cần phải thấy rằng việc bảo đảm an toàn là quan trọng nhất. Phải bảo đảm an toàn cho cá nhân mình để bảo đảm an toàn cho tất cả những người có liên hệ với mình. Bảo đảm an toàn cho mình và mọi người  có nghĩa là bảo vệ cho sự an toàn và lớn mạnh của phong trào đấu tranh chống chế độ độc tài cộng sản. Thế nhưng cũng cần phải nói thêm, bảo đảm an toàn không đồng nghĩa với việc không có các mối quan hệ, liên lạc với nhau, phải né tránh tất cả những cơ hội, nhìn vào mọi sự việc đều là giả dối, đều đáng nguy hiểm.

 

Đây là một vấn đề đòi hỏi phải có sự tinh tế, có kinh nghiệm và có phương pháp đối phó hợp lí với từng trường hợp cụ thể. Nếu chúng ta cứ có một suy nghĩ cứng nhắc hoặc quá thận trọng, cẩn thận một cách ngớ ngẩn thì nhiều cơ hội sẽ qua mất, công việc chung sẽ không thể phát triển, quãng đường sẽ dài ra đến vô cùng. Vấn đề này rất cần được suy nghĩ, nhận thức và mỗi cá nhân tự rút ra như những bài học nghiêm túc để ứng xử và hành động hiệu quả hơn trong những giai đoạn đấu tranh trước mắt.

 

Chắc chắn bài viết có một số chi tiết sẽ không làm hài lòng một số đông độc giả, song người viết nhận thấy rằng trong giai đoạn hiện nay, cái điều cần thiết nhất là những sự thật, những lời nói thật có thể mất lòng, song nó sẽ mang đến những hiệu quả thực tế. Lực lượng đối lập Việt Nam cần tìm hiểu những sự thật, cần phải biết đầy đủ những thông tin để đưa ra những quyết sách, hành động đúng đắn, để vận động và xây dựng lực lượng lớn mạnh hơn, chứ không phải là những lời khen ngợi, ru ngủ, những lí luận dài dòng thiếu tính thực tiễn.

 

Xin hẹn lại độc giả ở một bài viết khác!

 

------------

 

(1) “Tổng cục II – Vai trò quyết định trong vụ án Trịnh Vĩnh Bình” và “Sự thật về “vụ án Phương Vicarrent”.

(2) Về nội dung này sẽ có những phân tích chi tiết hơn trong một bài viết khác để độc giả có thể biết được cặn kẽ.

(3) Sự tham nhũng của các lãnh đạo cộng sản cần phải có một bài phân tích đầy đủ với những số liệu cụ thể, dẫn chứng chính xác.

 


____________________________________________________

This Site has been designed for 800x600 resolution and Macromedia Flash Player 5. ________________________________________________________________________________ 

 
 Â© 2005 All Rights Reserved.
 

 

 

Create a free website at Webs.com