Những Tình Khúc Thơ Phổ Nhạc

Thơ Dư Thị Diễm Buồn

 Thông Đạt (Văn Giảng) Phổ Nhạc

Con đường xưa mưa bay
Thơ Dư Thị Diễm Buồn , Thông Đạt (Văn Giảng) phổ nhạc

Thanh Thảo hát


Một mình trong chiều vắng
Lá vàng lác đác bay
Hương gió mưa trong nắng
Hương đất mẹ dâng đầy

Những giọt mưa thanh khiết
Theo gió rời chân mây
Long lanh làn mắt biếc
Lấp lánh tợ sương mai

Mưa rơi trên phiến dá
Lộp độp trên mái nhà
Âm thanh êm ái quá
Rào rào tiếng mưa sa

Mưa xanh đồng lúa mạ
Mưa kết trái đơm hoa
Đêm thu mưa rỉ rả
Man mác vào hồn ta

Mưa rơi trên tóc mướt
Hôn nhẹ đôi má hồng
Tà áo em tha thướt
Lên mắt buồn mênh mông

Gió lâng lâng êm ả
Tiếng lòng tiếng mưa sa
Tâm tư thanh thản quá
Mưa ơi, mưa ngọc ngà

Làm sao mà chẳng nhớ
Đường rợp bóng me xưa
Ta dìu nhau qua phố
Qua những con đường mưa

Một mình trên đường vắng
Những chiều trắng mưa sa
Em ơi anh vẫn nhớ
Dù đã qua rất xa!

Dư Thị Diêm Buồn

 

 

  VÙNG ĐẤT QUÊ HƯƠNG

Thơ Dư Thị Diễm Buồn , Thông Đạt (Văn Giảng) phổ nhạc

Phương Oanh trình bày

 
Ta đến đây vùng quê hương rộng mở
Đám cỏ khô cằn chan chứa tình quê
Màu đất xám đen đưa dẫn lối về
Dòng phù sa nuôi ruộng đồng lúa mạ

Cơn mưa đầu mùa mượt mà hoa lá
Giọt nước trong xanh trái nụ tươi màu
Đêm quê hương trăng sáng, rộ trời sao
Gió Thành Nội lâng lâng hồn lữ thứ

Thần Kinh ơi, ấp yêu đời viễn xứ
Chiều mây bay thương nhớ núi Ngự Bình
Nón bài thơ tô đẹp thuở học sinh
Hơi sương nhẹ tình quê thêm thắm thiết

Nơi thâm nghiêm mở đầu trang sử Vìệt
Một lần thăm lần vĩnh biệt ra đi
Tình quê hương, se sắt nỗi phân kỳ
Ta nhớ mãi thương hoài về xứ Huế

Dư Thị Diễm Buồn

 



LỞ CHUYẾN ĐÒ NGANG

Thơ Dư Thị Diễm Buồn , Thông Đạt (Văn Giảng) phổ nhạc

Thanh Thảo hát

LỞ CHUYẾN ĐÒ NGANG

Anh đứng bên nầy bờ sông Mỹ Thuận
Nhìn ghe tàu xuôi ngược Cửu Long Giang
Nhớ bao lần lỗi hẹn, em hờn giận!
Chẳng nói rằng, mắt đẹp buồn mang mang

Vẫn còn nơi đó bến đò xưa ấy
Dòng sông dài ngăn hai tỉnh liền nhau
Nắng chiều buông lơi trên bờ lau sậy
Tiếng rì rào theo gió vút lên cao

Chúng mình thân thuở tuổi xanh mộng đẹp
Mỗi sáng sang sông chung một chuyến đò
Học cùng lớp chung trường Tống Phước Hiệp
Bên kia sông là phần đất Mỹ Tho

Chuyến đò ngang vẫn dập dìu hành khách
Em hôm nào cũng nhường chỗ anh ngồi
Cậu học trò xưa biếng lười đáng trách
Vẫn thường ngày hay lỡ chuyến đò xuôi

Xong phần hai, anh chọn nghề lính chiến
Ngày tiễn đưa mắt em rưng lệ sầu
Bỗng chợt nghe tâm hồn mình xao xuyến
Có vạn lời, không biết nói từ đâu?

Và cứ thế , thư ngọt lời lưu luyến
Để cho em quay quắt nỗi chờ mong
Anh lận đận trên bước đường chinh chiến
Hồn rụng rơi khi nhận cánh thiệp hồng

Rồi một hôm qua bến đò năm trước
Lòng bồi hồi thương tiếc chuyện hẹn hò
Chiếc đò ngang vẫn đông đầy xuôi ngược
Trên bến sông vẫn còn kẻ lỡ đò

Dư Thị Diễm Buồn

 

 


NHỚ
Thơ Dư Thị Diễm Buồn , Thông Đạt (Văn Giảng) phổ nhạc

Phương Oanh hát

Nhớ

Thơ ngây xỏa mái tóc thề
Thăm em tháng bảy tôi về mưa ngâu
Gió đêm phàn phất hương cau
Mắt em là ánh tinh cầu lung linh
Quê hương em, với chút tình
Bờ tre, ruộng lúa bình minh ngập đồng
Xứ người lạnh lắm mùa đông
Tuyết rơi trắng xóa cõi lòng xót xa
Buồn ơi trở giấc mơ hoa
Cuối đêm vắng bắt tiếng gà quê hương.

Dư Thị Diễm Buồn

 

HOA XUÂN

Thơ Dư Thị Diễm Buồn , Thông Đạt (Văn Giảng) phổ nhạc

Hữu Phước hát

Hoa xuân

Tháng mười một em lẩy lá mai
Đàn én lưng trời tíu tít bay
Lá rơi tua tủa như đàn bướm
Vườn động nên ngàn bươm bướm bay

Giữa tháng chạp
Cây trơ cành
Đầu mùa xuân
Hoa mai nở
Cả khu vườn thanh thoát màu vàng anh

Gió xuân man mác
Nắng xuân thanh thanh
Sương xuân mong manh
Hồn xuân phơi phới

Chợ hoa em bán ngày cuối đông
Dập dìu người đến thưởng hoa xuân
Em giữa ngàn hoa khoe sắc thắm
Không thắm bằng em thoáng thẹn thùng

Dư Thị Diễm Buồn