
Mục lục
MỘT NGÀY . . .
Một ngày. Rũ áo phong sương
Lều tranh, gối cỏ dặm trường lẻ loi
Chim trời xoải cánh chơi vơi
Gió theo mây lững lờ trôi phương nào
Một ngày. Tri kỷ nơi đâu?
Sóng trường giang có bạc đầu nhớ thương
Từ ngày từ giã quê hương
Làm thân lữ thứ gió sương quê người
Một ngày. Xa cách đôi nơi
Sông chia trăm ngả, tình thôi cũng già
Chơ vơ chiếc bóng hiên nhà
Ðêm nghe gió thở ngỡ là lời xưa
Một ngày. Gọi mãi không thưa
Hết rồi sớm nắng chiều mưa tối buồn
Ðưa nhau đến tận hoàng hôn
Hỏi người tri kỷ còn buồn hay không?
Một ngày. Sắc sắc không không
Nhìn quanh mới biết đời không có gì . . .
(Xin click vào link dưới đây để nghe Nguyên Nhung nói về Mẹ)
http://h1.ripway.com/tuthang/Music/MeToiHoaTimGiuaMuaXuan.mp3
MÙA ĐÔNG
Em có biết, thân anh gần hóa đá
Với mùa đông buốt giá ở nơi này
Cây đứng lặng, khắp trên cành trắng xóa
Dải đường xa, tuyết lạnh mịt mù bay
Con gấu ngủ chờ Xuân về thức dậy
Anh làm người nên thở khói mà đi
Nợ áo cơm, tin quê nhà ngóng đợi
Mặc tuyết sương anh phải bậm môi cười
Như con chim mải mê tìm vũng nước
Giữa mênh mông băng giá của vô cùng
Đốt giùm anh bếp lửa hồng cháy đỏ
Sưởi lòng anh ấm áp giữa trời đông
Ở nơi nào em có biết hay không
Oâi nghiệt ngã trời mùa Đông xứ tuyết
Thân lữ thứ đường xa em nào biết
Anh lặng lờ trong nỗi nhớ phương Đông
Giữa giá băng trơ trọi một cành thông
Tuyết trắng xóa che màu xanh của lá
Khi nắng lên ngọn thông gầy lấp lóa
Giữa trời xa lóng lánh đẹp vô cùng
Em ơi em! trời buốt giá lạnh lùng
Anh quanh quẩn thở hơi tìm nỗi nhớ
Cho anh mượn vòng tay em bé nhỏ
Để tựa đầu làm gối ngủ mùa Đông
Anh ngồi đây, nhìn tuyết rớt bên song
Trăng tỏa xuống một nỗi buồn lạnh lẽo
Nhớ gì đâu những mùa Xuân quê cũ
Mơ một ngày về lại bến sông xưa
Róc rách đôi bờ, một mái chèo đưa
Cây lả ngọn soi mình trên sóng nước
Dẫu anh hiểu chẳng bao giờ có thể
Tắm được hai lần trên một dòng sông
Sông còn kia nhưng nước chẳng quay về
Cứ khắc khoải mà trôi ra lòng biển
Nếu một mai anh về râu tóc trắng
Bóng thời gian đã nhuộm tuyết pha sương
Thì em ơi, xin em đừng thay đổi
Giữ giùm nhau một chút mến thương
Nguyên Nhung
THI SĨ
CHIỀU BÊN GIÁO ĐƯỜNG
Thơ Nguyên Nhung
Tôi trở lại miền giáo đường thuở đó
Phố nhà thờ lác đác lá sao khô
Lòng hôm nay bỗng dưng nghe bỡ ngỡ
Phút giây này trở lại chuỗi ngày thơ
Ôi núi đá chừ xanh xao rêu cỏ
Cổ thụ nghiêng sầu, cành lá vẫn xanh
Nóc nhà thờ chim bồ câu vỗ cánh
Tháp chuông buồn in bóng nắng vàng hanh
Rất nhẹ bước tôi quỳ bên cung Thánh
Lòng rạt rào nhớ lại phút giây xưa
Đêm Noel ngắm nhìn hang đá Chúa
Lời nguyện cầu bay vút tận trời mơ
Những ánh lửa trong đèn sao rực rỡ
Những lời kinh đêm ấy rất ngọt ngào
Tháng năm dài ôi tuổi mộng tiêu hao
Đời chồng chất biết bao là đau khổ
Nghe hàn gắn trong trái tim đã vỡ
Nghe đau thương lắng xuống tự bao giờ
Tiếng chuông ngân giữa hương chiều ngây ngất
Xoa dịu hồn bao năm tháng bơ vơ.
Nguyên Nhung
MÙA THU
QUÊN . . .
CHIỀU NHỚ
Có một nửa trời
pha sắc đỏ
Một nửa trời kia màu xanh lơ
Một con chim đứng buồn ngơ ngác
Hoàng hôn đã xuống tự bao giờ
Có những nụ hoa
xinh màu tím
Dẫu lúc chiều buông chẳng chịu tàn
Có những nỗi buồn trong câm nín
Rụng xuống bờ mi như lá khô
Có những con
chuồn chuồn cánh mỏng
Gợi nhớ trong hồn một dáng quê
Tuổi thơ hoa bướm đâu nhiều thế?
Giờ cũng tan theo lớp bụi mờ
Có những buổi
chiều như nhớ ai
Đường xa vời vợi núi sông dài
Một nửa trời hoen màu mực tím
Một nửa trời buồn như mắt nai
CỐ NHÂN
Đôi khi nhìn
mãi lên trời
Tìm trong mây ảo bóng người năm xưa
Nghe vườn rung lá thu mưa
Lao xao trong nắng lời xưa thầm thì
Kể từ gió cuốn mây đi
Đời xa, xa mãi mong gì thấy nhau
Người về đâu, Ta về đâu?
Trần gian rồi cũng bạc mầu tuổi tên
Thôi đành đợi gió trăng lên
Chút mây phiêu bạt cũng quên ít nhiều
Những chiều gió thổi hiu hiu
Màu hoa năm ấy còn nhiều nhớ thương
Người giờ như gió như sương
Đời là hai chữ " vô thường" thế thôi!
Nguyên Nhung
CŨNG THẾ THÔI!
Thế gian chẳng mấy người không khổ
Sao mãi băn khoăn chuyện cuộc đời
Dòng sông cuồn cuộn, con thuyền nhỏ
Khoảnh khắc thời gian nước cuốn trôi
Vừa mới bình minh, trời đã trưa
Sáng còn nắng đẹp, chiều lại mưa
Quanh đi quẩn lại ngày đã hết
Đời vẫn trôi nhanh bước hững hờ
Biển vẫn bạc đầu vì thương nhớ
Giai nhân bạc tóc để đợi chờ
Nhớ kẻ bạc lòng chân mây vắng
Bến cũ bạc màu lớp sóng xô
Nếu chẳng níu được thời gian lại
Thôi thà cho sóng cuốn thuyền trôi
Một bóng lẻ loi nơi bãi vắng
Hạt cát phù du cũng rã rời
Thôi vậy, đi về, nơi cõi khác
Vòng quay Sinh Tử vẫn vô tư
Mốt mai có gặp nhau lần nữa
Thì vẫn ân tình như thuở xưa
Hễ thấy núi là em nghĩ tới anh
Bởi từ anh là hiện thân của Núi
Núi kiên gan cùng hai vầng nhật nguyệt
Núi dãi dầu cùng gió táp mưa sa
Với trời xanh Núi cũng rất hiền hòa
Cây bám Núi chênh vênh mà không ngã
Núi bình yên cùng thời gian thách đố
Dù trời đông hay nắng cháy mùa hè
Dù con người có thể dời Núi đi
Nhưng không thể rung được lòng của Núi
Núi êm ả mặc cuộc đời thay đổi
Núi dịu dàng bầu bạn với cỏ cây
Đỉnh trời cao Núi lẫn giữa trời mây
Núi lặng lẽ bình yên mà tin cậy
Dù bão tuyết, mưa giông, trời sấm sét
Lúc hạn khô cây chết rũ quanh đời
Núi mỉm cười khinh mạn lũ đười ươi
Núi chịu đựng nhưng không hề khuất phục
Cám ơn Trời vẫn còn sinh ra Núi
Cây còn nơi trú ẩn suốt trăm năm.
Ta cứ ngồi yên dưới ánh trăng
Để nghe thăm thẳm tận mênh mông
Bao nhiêu hình bóng nhiều năm cũ
Kỷ niệm buồn vui chất ngất lòng
Có những ngày thơ mái ấm xưa
Mảnh vườn nho nhỏ đẫm màu trăng
Củ khoai vùi bếp tro còn ấm
Mẹ kể con nghe chuyện chị Hằng
Sao ước chi mình có cánh bay
Để được cùng trăng khắp đó đây
Tiếng mẹ êm đềm con yên giấc
Hồn trẻ còn nguyên giấc mộng đầy
Theo những mùa trăng để lớn khôn
Trăng chở ai kia . . . với nỗi buồn
Nhìn trăng sao thấy lòng nhung nhớ
Trăng hẹn đợi chờ, trăng vấn vương
Trăng rót bên thềm chút nhớ thương
Trăng lúc đầy vơi, mắt lệ hờn
Trăng xẻ làm hai, vầng trăng úa
Trăng buồn ngơ ngẩn mảnh hồn đơn
Đời biết bao lần trăng đến, đi
Bạc tóc nhìn trăng vẫn thấy buồn
Một mảnh trời khuya trăng vẫn sáng
Đêm tàn trăng lạnh chỉ buồn hơn
TRĂM NĂM
• Thơ Nguyên Nhung
Cây lả ngọn vào bờ nghe biển hát
Từ ngàn xưa biển đã biết yêu thuyền
Khởi đầu từ con sóng của cơ duyên
Theo gió cuốn đưa thuyền ra với biển
Thuyền say đắm trong
vòng ôm của biển
Lời thì thầm tình tự của đại dương
Sóng êm êm, biển thuở đó rất hiền
Biển lặng lẽ ru thuyền trong ảo mộng
Có những ngày biển
êm không gió lộng
Biển đưa thuyền trên sóng bập bềnh trôi
Màu thời gian bát ngát tận chân trời
Thuyền với biển chơi vơi tình ân ái
Có đôi khi biển buồn như giận dỗi
Lặng lẽ bỏ thuyền cưỡi sóng đi xa
Biển đắm chìm trong màu tím trùng khơi
Thuyền rạn vỡ trên bờ xa ủ rũ
Nói bao nhiêu cũng vẫn là không đủ
Giải làm sao hết được nghĩa trăm năm
Sóng thời gian đi rồi lại về gần
Thuyền với biển hẹn nhau bờ bến cũ
Khi biển già, thì
thuyền đây cũng nát
Cũng hóa thân thành hạt cát vô thường
Cũng tan vào vô lượng của trùng dương
Nơi nào đó, thuyền lại về với biển
Đa Nghi
Chưa già đã sợ nhăn da
Chưa xa đã sợ người ta quên mình
Chưa yêu đã sợ phụ tình
Chưa gần đã sợ bóng hình phôi pha
Sợ mai nhân ảnh nhạt nhoà
Sợ người như bóng trăng qua đêm dài
Sợ rằng thương ải thương ai
Sợ con tim ấy dấu hoài niềm riêng
Thôi thì đời cứ lặng yên
Thời gian rồi cũng qua miền phù du
HÒN SỎI
Như hòn sỏi
Ném xuống mặt hồ
Gợn sóng
Chút âm ba còn vọng mãi trong hồn
Đến một ngày
Khi tuổi đã hoàng hôn
Chợt mới hiểu
Có nhiều điều rất quý
Màu đỏ thắm
Của cành hoa phượng vĩ
Lung linh
Dịu dàng
Soi bóng xuống dòng sông
Chút nắng vàng
Lấp lánh trên ngọn thông
Đốm lửa sáng
Lắt lay trên ngọn nến
Anh đã đến
Rồi đi không từ giã
Trời mùa Đông buốt giá mảnh trăng tàn
Có nỗi buồn
Chợt tới
Nhẹ như sương
Như hòn sỏi
Ném xuống mặt hồ
Lặng sóng . . .
NGUYÊN NHUNG, 2006.
CỐ HƯƠNG
Mai về ngắm lại dòng sông cũ
Những chiếc thuyền xưa tách bến rồi
Xa xa sóng cuộn, trời mây biếc
Nghe rớt trong lòng chút tả tơi
Từ độ ra đi buồn viễn xứ
Mỗi mùa xuân đến mắt vời trông
Cuối chân trời ấy là đâu nhỉ
Chốn cũ, vườn xưa, nát cả lòng
Mẹ đã nằm yên dưới mộ sâu
Con còn trôi nổi tận đâu đâu
Xuân ở quê người xuân viễn xứ
Theo bóng thời gian, tóc ngả màu
Buổi sáng hôm nay trời nắng ấm
Tiếng gà eo óc vẳng qua sân
Nhớ lắm, mẹ ơi! Con nhớ lắm
Bao mùa Xuân cũ rất xa xăm
Thuở ấy, ngày xưa, muà Xuân đến
Bát ngát sông thơm mùi phù sa
Cây mai trước ngõ vừa ra nụ
Nhè nhẹ Xuân sang khắp mọi nhà
Năm nay Xuân đến không còn mẹ
Xa cả anh em, lẫn bạn bè
Bao giờ trở lại dòng sông cũ
Nghe vọng trong lòng, tiếng sóng xa
Nguyên Nhung
Xuân 2006
