
Thơ Nguyên Nhung

Mai về,
Ngắm lại dòng sông cũ
Vài chiếc thuyền con cũng rã rời
Gió khuya
Phả xuống bờ sông lạnh
Một vầng trăng úa
Vỡ làm đôi
Mỗi một ngày đi
Bóc một tờ lịch mới
Thời gian đi, đi mãi như dòng sông
Không thấy bao giờ
Thời gian quay trở lại
Chỉ thấy cuộc đời
Xanh như màu rêu
Có đôi khi
Đời tưởng rất dễ yêu
Sao vẫn thấy
Có nhiều điều dễ ghét
Nếu có lúc
Đắm hồn trong mộng ảo
Sẽ có khi
Bừng tỉnh một cơn mơ
Ta gặp nhau
Chẳng phải chuyện tình cờ
Ăt phải có
Chút duyên từ kiếp trước
Bao nhánh sông
Cùng tuôn ra cửa biển
Bao con thuyền
Phải vượt sóng lao đao
Đời trôi đi
Như một giấc mộng dài
Sông cứ chảy
Về biển xa khắc khoải
Hôm qua
Hôm nay
Và ngày mai, mãi mãi . . .
Nguyên Nhung, 2006
SAY
Thơ Nguyên Nhung, 2006
Trăng với gió, gió lay trăng mãi
Rượu thơm nồng ướp lẫn hương hoa
Ỡm ờ mời ả hằng nga
Cùng say với bóng, và ta đêm này
Trăng nghiêng xuống, bóng chừng nghiêng xuống
Ta quay cuồng hỏi bóng ta đâu
Rượu đây mình uống với nhau
Kẻo mai trăng lặn biết đâu mà tìm
Trăng lơi lả, còn ta nghiêng ngả
Bóng cùng Ta, múa hát như điên
Đêm Xuân trăng rớt bên thềm
Chúng mình, Ta, Bóng, Trăng mềm lả lơi
Rượu đã hết, trăng tàn bóng ngả
Ta nằm co nhìn ánh sao trời
Thoảng hương hoa cỏ bồi hồi
Đưa Ta vào mộng cuộc chơi đã tàn.
Nguyên Nhung, 2006
Nguyên Nhung, Mùa Hè ở Texas