Chong Cong & Chong Do^.c Ta`i & Viet Gian

Give me liberty or give me death (Patrick Henry)

Bi`nh Lua.n , Comments ...

Trích:  đề tài “khát giáo dục”

… Chính nhờ tinh thần tự do, khai phóng mà miền Nam có thể có được những thế hệ thanh niên thành tài, những chuyên viên và nhất là những người tử tế.

Phần tôi, chỉ muốn nói đôi điều do những suy nghĩ nhỏ của tôi để nói về một công việc rất lớn là giáo dục ở miền Nam, trong chừng mực mà tôi biết được.

Nhà nước cộng sản nghe được thì tốt cho con dân cả hai miền.

Tôi mong muốn họ học hỏi nền giáo dục miền Nam. Có nghĩa là hãy trở về với cái cũ, cái mà họ đã phủ nhận hoặc bôi bác gọi là “công cụ của Mỹ Ngụy.”  … hết trích.

Trả lời:

Nếu muốn một nhà nước dốt nát, thiển cận như nhà nước Cộng Hòa XHCN VN biết nghe lời Dân, thì người ta phải hiểu biết hơn nó, phải ý thức được, phải có tổ chức, phải tài giỏi hơn nhà nước đó. 

Nước VN, người VN kém phát triển về phương diện kinh tế còn có thể chấp nhận được nhưng tụt hậu, kém dân trí, kém văn minh là chuyện tệ hại hơn vấn đề kinh tế gấp trăm, gấp ngàn lần. 

Người VN rất tự hào là chúng ta đã có thể đánh thắng ngoại xâm, đánh thắng giặc Hán, giặc Tây (thực dân Pháp), giặc Mỹ (bị hiễu lầm) nhưng chúng ta không thắng được giặc Cộng (Bắc & Nam) là vì chúng ta không khôn hơn chúng trên phương diện tổ chức, thủ đoạn.  Chúng ta kém hơn chúng về mặt ý thức, nhận thức.  Chúng ta nuôi sống chúng bằng xương máu (trong chiến tranh), mồ hôi nước mắt, công sức lao động cần cù dẻo dai (sau chiến tranh) nhưng chúng ta không ý thức được việc làm cũa chúng ta. 

Trên phương diện kinh tế, kinh tài, có bao giờ chúng ta tự đặt câu hỏi, VC nó sống bằng cách nào nếu chúng ta không đóng thuế cho chúng.  Bất cứ một nhà nước nào, chính phủ hay chính quyền nào muốn tồn tại, phát triển đều phải dựa vào “sưu thuế”, tiền đóng Thuế cũa dân chúng.  Tuy nhiên, ở VN song song với việc nhà nước thu thuế công khai (mời ghé thăm website luật thuế cũa nhà nước), người ta còn có thêm một loại thuế bán công khai đó là “Tham Nhũng”.  Nó bán công khai vì nó không có trong luật pháp, văn bản, phương diện pháp lý.  Ở VN người ta làm giàu rất nhanh nhờ biết lợi dụng sự quen biết với chính quyền, nhà nước, công chức trong bộ máy nhà nước nhưng nhà nước thì luôn luôn đổ lỗi cho người dân kém ý thức.  Tại vì “dân ta” kém ý thức nên mới có hiện tượng tiêu cực, hiện tượng dân đưa tiền đút lót, hối lộ cho các bác, công chức, quan viên, đảng viên, cán bộ chứ nhà nước, hiến pháp, luật pháp VN không bao giờ có ghi là các quan, cán bộ nhận tiền đút lót, hối lộ.  Nói như vậy chẳng khác nào nó nói dân ta ngu.  Người mất tiền, mất của là chúng ta.  Trong khi cán bộ, quan chức nhà nước thì với đồng lương chết đói nhưng họ giàu nức đố đổ vách, tiền muôn bạc vạn ở đâu ra.  Tiền mất, tật mang, còn bị nó chửi là ngu.  Vì vậy mà chuyện nhà nước & nhân dân cùng nhau chống tham nhũng là chuyện hoang đường, tưỡng tượng.  Nhà nước bó tay, dân ta cũng bó tay. 

Có điều lạ là VN là một nước có nền kinh tế nghèo, kém phát triển.  Dân VN đa số là hộ nghèo, kinh tế khó khăn, lấy tiền đâu ra mà đút lót nhiều thế?  Dân ta nghèo, kém học trò (kém học) nên làm tính cộng cũng dỡ.  Hàng vạn, hành triệu người, mỗi người ki cóp một chút, cộng lại thì nó trở thành nhiều.  Các chính quyền, quốc hội, người làm luật thuế để kinh tài cho các chế độ trên quả địa cầu này (không riêng gì chế độ VC ta) cũng phải dựa trên những công thức toán học đơn giản như vậy mà ra.  Người VN ta chóng quên lời ông bà ta dạy: tiền là núm ruột dính liền theo thân.  Chúng ta chỉ biết làm giàu cho thiên hạ, làm giàu cho quan chức, cán bộ mà quên đi chuyện làm giàu cho bản thân, cá nhân & gia đình.  Như vậy để chiêm nghiệm rằng: nghèo không đáng ngại bằng kém học, kém ý thức trong hành động, việc làm.

Làm như thế nào thì có thể làm cho dân chúng khôn hơn, ý thức cao hơn, dân trí cao hơn?  Đây là câu hỏi to lớn.  Biết bao nhiêu các nước văn minh tân tiến hơn VN cũng chưa trả lời được.  Người VN chúng ta kính trọng ông thầy, bà thầy giáo có lẽ cũng vì lý do này.  Mặc dù nghèo nhưng chúng ta luôn luôn mong muốn cho con cháu nó khôn hơn, đỗ đạt hơn, có tương lai hơn.  Điều cản trở lớn nhất cho chúng ta trong công cuộc & mục đích “khai dân trí” xuất phát từ hai (2) nguyên nhân.  Đó là CS & kinh tế.  Chúng ta phải tự đặt câu hỏi là: đi học phải tốn kém biết bao nhiêu thứ tiền, lịch sử & truyền thống người VN chúng ta nghèo từ trước khi có CS, đại đa số là nông thôn, hộ nghèo, lấy tiền đâu ra cho con cháu ăn học đến nơi đến chốn?  Theo một số tài liệu tôi biết thì tỷ lệ sinh viên tốt nghiệp với bằng cử nhân chỉ vỏn vẹn ¼ so với tổng số sinh viên đăng ký vào các trương trình đại học.  Đây là con số thống kê có tính khả quan cho tất cả các quốc gia văn minh hơn ta & cho toàn  thế giới.  Có nhiều quốc gia khá hơn ta mà họ còn không đạt được con số khả quan ¼.  Như vậy cho chúng ta thấy, học lý thuyết rất dễ nhưng trong thực tiễn không bao giờ đơn giản.  

Giả thuyết thứ nhất: thực tế có nhiều sinh viên học rất giỏi, rất có chí, bền bỉ nhưng phải bỏ học.  Nguyên nhân chính vẫn là chuyện kinh tế.  Ở đây tôi loại bỏ những thành phần giàu có.  Cha mẹ, gia đình, có cũa ăn cũa để do ông bà hay bất cứ lý do nào để lại cho con cháu.  Ngoài ra, đại đa số giới bình dân, người lao động, người ta không có của ăn của để, không có tài sản của ông bà để lại.  Họ không có tiền, họ phải vay mượn tiền để theo đuổi các chương trình chuyên môn & tốn kém.  Song song là vấn đề riêng tư, vấn đề cơm áo gạo tiền phải lo cho cá nhân, cho bản than (nếu họ chưa có gia đình, con cái).  Nếu chỉ đi học thôi thì lấy tiền đâu ra chi phí cho nhiều khoãng chi tiêu như vậy?  Nếu vừa đi làm, vừa đi học để có tiền chi trả mọi chi tiêu bản than, gia đình thì sức người có hạn & việc học sẽ bị chi phối do thời gian phải ở nhiệm sở làm việc.  Muốn học tới nơi tới chốn trong một khoảng thời gian ngắn là điều vạn nan.  Từ giả thiết này đưa đến giả thuyết thứ 2.

Vay mượn tiền chính phủ hoặc vay mượn ngân hang tư nhân để theo đuổi việc học hành.  Ở VN mấy chục năm nay chỉ có ngân hang nhà nước.  Ngân hang tư nhân nếu có thì cũng rất hạn chế & dường như cách làm ăn cũa họ cũng theo khuôn rập như các ngân hàng nhà nước.  Mặc dù nền kinh tế nước ta là kinh tế thị trường định hướng XHCN nhưng cũng chớ quên câu ông bà ta dạy: nhập gia tùy tục, ở bầu thì tròn ở ống thì dài.  Điều căn bản nhất mà ít ai trong chúng ta suy nghĩ đến là ngân hang chính phủ hay ngân hang tư nhân gì cũng đều dựa vào nguồn tiền vốn cũa dân mà ra.  Ngân hang tư nhân, một số vốn họ tự huy động nhưng phần chính là do tiền cũa chúng ta bỏ vào trương mục, quỹ tiết kiệm v.v…  Vì mưu cầu lợi ích kinh tế cho tương lai, chúng ta tự nguyện bỏ tiền vào các  trương mục cũa ngân hang tư nhân.  Đây là nguồn vốn dồi dào mà chính chúng ta giúp họ để đầu tư, phát triển, mở mang kinh tế.  Chính phủ cũng vậy, chính phủ không có tiền, họ đào đâu ra tiền?  Tiền nhà nước, chính phủ có được cũng từ tiền nhân dân đóng thuế, là tiền cũa chính chúng ta gom góp lại giao cho họ.  Chỉ khác với các ngân hang tư nhân là chúng ta phải đóng thuế nhà nước một cách miễn cưỡng, dù muốn hay không muốn, chúng ta phải nộp thuế, chúng ta không có quyền lựa chọn.    

Chuyện nhà nước, các ông quan, cán bộ lợi dụng tiền thuế dân chúng là chuyện rất bình thường.  Không riêng gì ở VN, ở các quốc gia khác văn minh hơn ta nó cũng xãy ra hang ngày.  Ở đâu có hơi hám tiền là ở đó có lạm dụng, tội lỗi [1].  Từ đó đưa đến việc sinh viên VN hy vọng nhà nước cho vay mượn tiền theo đuổi việc học là chuyện hoang đường, không tưởng như chuyện chuyên chính vô sản & lý tưởng CS vậy.  Nếu có được học bổng nước ngoài giúp, học bổng từ nhà nước thì số tiền này cũng rất hạn chế & chỉ có một số nhỏ nhoi con ông cháu cha, có quan hệ mật thiết với hang ngũ cán bộ đảng viên nòng cốt, cốt cán trong đảng & bộ chính trị được hưỡng đặc ân nhờ quen biết, “hồng hơn chuyên”.  Ở đây tôi chưa nói đến việc nhà nước dốt nát, thiển cận thì làm sao họ mong muốn người dân được học hành khôn hơn họ.  Con em quý vị học hành giỏi hơn họ để lật đổ chính quyền hay làm khó chính quyền, nhà nước trong việc điều hành, cai trị quốc gia?  Nên nhớ, người khôn rất khó xài, lợi dụng, sai khiến.  Ngược lại, nếu “dân ngu” thì dể cho nhà nước lợi dụng, sai khiến.  Đây là nguyên lý căn bản mà người ta hay hiễu lầm khi các bác chính trị gia, mệnh danh lãnh đạo hô hào khẩu hiệu “này” khẩu hiệu “nọ”.  Nào là cắt giảm thuế, nào là khai triển dân trí, y tế…  Họ nói hoài mà làm có được đâu.  Dân khôn thì họ cũng không để yên cho các ông ngồi ở vị trí lãnh đạo, hứa hẹn ba lăng nhăng.  Chuyện còn dài nhưng xin hẹn dịp khác.

Văn Lang.  

[1] “money is the root of all evils”.  Theo Wikipedia, câu ngạn ngữ này người ta ám chỉ nguyên lý mâu thuẫn căn bản cũa giữa khoa học & thực tiễn.  Nguyên lý mâu thuẫn giữa khoa học & tôn giáo, niềm tin, tín ngưỡng.

 

* * * *

VNCH Thua VC?   Ai là người thắng, người thua sau chiến tranh VN năm 1975?

VNCH = Việt Nam Cộng Hòa,    VC = Việt cộng.

Đối với người đánh bạc (một hình thức làm kinh tế dựa theo vận may rủi) :  Thắng là được tiền, thua là mất tiền, mất tài sản.  Nếu thua, cái giá phải trả là tiền, tài sản.

Đối với người làm kinh tế (dựa theo cơ sở khoa học tân tiến, văn minh): Làm kinh tế thắng thì có lợi, được tiền, có thêm tiền.  Làm kinh tế thua thì lỗ vốn, thâm thủng tiền vốn.  Nếu thua, cái giá phải trả là mất tiền, mất tài sản.

Đối với người làm chiến tranh (theo một số tướng lãnh nổi tiếng thế giới):  Thắng là còn mạng sống sót trở về.  Đánh nhau thua là mất mạng, là chết.  "No bastard ever won a war by dying for his country.  He won it by making the other poor dumb bastard die for his country."  (General George Patton Jr.)

Tôi có 1 anh bạn thích cãi bướng cho rằng, trong chiến tranh, những người chết cho phe “kẻ thắng” cũng có thể được liệt kê vào hàng ngũ cũa những người thắng.  Xin thưa, người chết là tịt ngòi, có nói năng gì nữa được đâu mà thắng với thua.  Người có thể tự cho họ là kẻ thắng hoặc kẻ thua là người còn sống, là ông ta.  Hồ chí minh & đảng VC khởi xướng chiến tranh, kêu gọi người VN chúng ta chém giết lẫn nhau.  Nếu thua, chúng ta phải trả giá bằng mạng sống cũa chính mình.  Chết cho phe nào thì người thiệt thòi nhất vẫn chính là chúng ta.  Đảng VC còn sống.  Ba mươi (30) năm trước VC vẫn chửi những người VN ra đi năm 1975, những người tôn sùng nền Cộng Hòa (VNCH), vượt biên, vượt biển là thành phần cặn bã cũa xã hội VN, cặn bã cũa xã hội chủ nghĩa (XHCN).  Ngày nay thì đám người bỏ ra đi năm xưa lại được mời gọi là việt kiều, “khúc ruột ngàn dặm” mang đô la về.  Có nhiều việt kiều kém trí nhớ, chóng quên cũng mong muốn, hy vọng được về để đóng góp cho xã hội, làm công tác “xã hội”.  Một số đông người VN khác ngây thơ dốt dại cũng tự bôi nhọ, lăng mạ những người ra đi năm xưa, những người không hưỡng ứng theo lời kêu gọi quê hương phố phường, những người không hưỡng ứng theo “chủ nghĩa xã hội” (CNXH), những người không tin cộng sản (CS, Việt cộng).  Chiến tranh bằng “miệng” với anh ta chỉ làm cho tôi nhức đầu, thêm mệt mõi tinh thần.  Ai cũng có thể tự cho mình là đúng & cho kẻ khác là sai.  Nhưng một điều có thể khẳng định chắc chắn rằng người “Chết” là hết, là thua 100%.  Cha mẹ chúng ta mất đi một người con.  Vợ mất chồng, chồng mất vợ.  Con cái chúng ta mất đi người cha hoặc mẹ.  Anh em chúng ta vĩnh viễn xa lìa nhau.    

Trong chiến tranh VN từ 1954-1975, có hơn 3 triệu người chết trong đó có miền Bắc & miền Nam.  Nếu tính theo mức dân số thời bấy giờ là khoảng 8-10% tổng dân số (Bắc & Nam).  Có nhiều tài liệu cho là quân đội miền Bắc (theo cộng sản) chết khoảng 2 triệu và quân đội miền Nam (nêu cao các giá trị tự do, quốc gia, dân tộc v.v…) chết khoảng 1 triệu.  Tất cả những người đã chết là những người đã thua.  Họ đã chết ngậm miệng & không thể nào sống lại để nói chúng ta biết ai là người thắng & ai là người thua trong cuộc chiến tranh qua.  Họ không thể sống lại & cho chúng ta biết Ai là người yêu quốc gia dân tộc hơn Ai.  Ai là người yêu “chủ nghĩa xã hội” hơn ai?

Tại sao có nhiều người cứ bô bô cho là người VNCH thua trong chiến tranh VN 1954-1975?  Có một vài lý do như sau:

1/ Họ chưa hiểu chiến tranh là gì.  Chiến tranh VN là do tham vọng cũa một số người VN tin vào “chủ nghĩa xã hội”[1], “xã  hội CS”, & họ nhân danh dân tộc kêu gọi chúng ta đấu tranh, giải phóng để áp đặt, thống trị trên những người VN khác không tin hoặc chưa tin vào “CNXH”, CS.  Người ta chết vì bom đạn chiến tranh, tương tàn, giết hại lẫn nhau chứ người ta không chết vì tin hay không tin vào một lý tưởng, ý thức nào đó.  Đã có nhiều triệu người VN tin tưỡng VC, nghe theo lời xúi dại làm bậy chết trong chiến tranh.  Những người đã chết thắng hay thua? 

2/ Họ chưa hiễu hay chưa nhận định rõ được ý nghĩa cũa Thắng & Thua nhìn theo khía cạnh kinh tế, vật chất (thực tế).

3/ Vô tình hay cố ý, họ được hoặc đã đọc quá nhiều sách, báo & tài liệu do VC viết ra về cuộc chiến tranh VN 1954-1975.  VC đã & đang bôi nhọ nếu không nói một cách quá khích là tiêu diệt tất cả những ai đã & đang chống đối lại họ.  Chủ trương cũa nhà nước VC là nhồi sọ, “ngu dân” để muôn năm trường trị.  Chiến tranh VN có hơn 3 triệu người chết.  Hai (2) phần ba (3), trong số người chết đó là những người đã cống hiến & đã phục vụ cho cách mạng CS, VC.  Số người này đã không chống lại VC & họ đã tin tưởng lầm vào sự anh minh sáng suốt cũa lãnh đạo VC.  Tin tưỡng vào định hướng cộng sản, định hướng “chủ nghĩa xã hội”.  Đây là niềm tin, tín ngưỡng & nó chỉ có giá trị tinh thần.  Có thể họ đúng & có thể họ sai nhưng càng tin tưởng VC, tin tưởng vào “CNXH” thì con người ta trở nên dốt nát hơn, chết sớm hơn, chết nhiều hơn.  Người ta chết đi để lót đường cho VC thành công & ai là người nhận lãnh thưỡng những công lao sau chiến tranh VN (tính theo phương diện kinh tế)?  Đây là sự thật cay đắng mà ít ai trong chúng ta dám nhắc đến.

Sau ngày 30/4/1975, VC vô Nam.  Một số ít người miền Nam chạy toán loạn.  Họ hiểu quá rành về tâm lý người VN, người VC.  Khoãng 100 ngàn người đã di tản theo các tàu quân sự, tàu Mỹ & bằng nhiều cách di tản ra nước ngoài.  Trong cơn tuyệt vọng, họ đã tưỡng là họ mất tất cả, mất gia đình, chia lìa, ly tán, mất quê hương (nay là XHCN), mất tài sản, nhà cữa v.v…   Nhóm người này bị ám chỉ, bôi nhọ là đã thua năm 1975.  Ngày hôm nay họ vẫn còn sống & họ rất thành công ở các quốc gia tự do trên khắp thế giới.  Còn kẹt lại là  những người hưỡng ứng theo chế độ Cộng Hòa (VNCH), quân nhân cán chính VNCH bị VC bắt đi tù gọi là trại “học tập cải tạo”.  Một số chết trong ngục tù cộng sản là người đã thua.  Sau bao nhiêu năm bị kỳ thị, hành hạ, trù dập bỡi chính những người cùng chủng tộc, người chia chung tiếng nói màu da.  Số người tù sống sót còn lại này trở về & họ cũng được Hoa Kỳ vận động & cho phép họ & gia đình, con cái di dân sang Mỹ, qua các chương trình Nhân Đạo (Humanity Operations, gọi tắt là H.O).  Một mặt người Mỹ muốn đền bù lại một phần nào trách nhiệm cũa họ đối với những người đã từng ủng hộ Mỹ, yêu tự do, yêu các giá trị nhân bản hơn trong cuộc chiến tranh trước đó.  Mặt khác những người đi theo diện H.O. & gia đình H.O. có lợi cho kinh tế Mỹ & kinh tế VN.  Còn lại là những người thương phế binh VNCH & tất cả những người dân VN khác họ có thua hay không?  Mặc dầu họ không chết, chưa chết nhưng cũng đang ngất ngư trong suốt chiều dài lịch sữ cận đại VN, với chủ nghĩa xã hội.  Nếu phân tích thắng thua theo khoa học kinh tế, dựa trên cơ sỡ vật chất thì hình như là hầu hết đại đa số người dân VN thua VC.  Hiện nay, họ phải cong lưng làm việc, lao động đóng sưu thuế để chế độ VC có phương tiện tồn tại.  Họ đang tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc trên con đường “xã hội chủ nghĩa”[1] nhưng không biết “XHCN” sẽ đi về đâu, bao giờ đến đích?

Những người thương phế binh VNCH bị đồng đội bỏ rơi, bị nước mĩ bỏ rơi (nguyên nhân chính cũng vì lý do kinh tế).  Tôi có một ông bạn là kinh tế gia & ông ta cho rằng: người mĩ ra chính sách nhân đạo cứu quân nhân cán chính VNCH (qua các chương trình H.O), tại sao không cứu những người quân nhân VNCH bị tàn tật?  Người tàn tật thì làm kinh tế rất khó khăn & hoặc giả là làm kinh tế không đạt hiệu quả cao vì tay chân mắt mũi họ không còn nguyên vẹn.  Họ là gánh nặng “kinh tế “ cũa “xã hội” & chẵng ai dám cứu vớt.  Dù mĩ là một nước giàu có & nổi tiếng thế giới về việc làm nhân đạo cũng không dám làm chuyện phản khoa học kinh tế như vậy.  Sau khi CS thành công, họ bị chính đồng bào cũa mình chà đạp, kỳ thị vì họ chống VC, không tin chủ nghĩa cộng sản, không tin “chủ nghĩa xã hội”.  Họ vẫn còn sống & ngày hôm nay họ vẫn là những người đang thua.  Đây là cái giá mà họ phải trả khi thua. 

Thương phế binh VNCH là người thua nặng nhất.  Chống VC, chống lại lý tưởng CS, lý tưởng “xã hội” họ đã chẳng được gì ngược lại đã mất đi một phần thân thể, những bộ phận quý giá nhất cũa con người, suốt đời trở thành tàn phế.  Mất chân, tay, mắt, mũi, bộ phận thân thể là trở ngại lớn nhất đối với con người trong công ăn việc làm, mưu cầu kinh tế, kế sinh nhai.  Ngày 30/4/1975, CS vô tịch thu đất đai nhà thương phế binh VNCH đem phân phát cho bộ đội, cán bộ có công với cách mạng “xã hội”, cách mạng CS.  Ngôi nhà cuối cùng còn lại cũa người thương phế binh VNCH cũng bị người ta cướp đi  (sau mới đến các thành phần khác trong xã hội, thành phần dân chúng bị VC gạt, đuổi đi vùng “kinh tế mới”, đánh “tư sản mại bản”, 3 lần đổi tiền v.v...).  Đều là người VN với nhau nhưng chúng ta chỉ thấy cái lợi trước mắt, giỏi đàn áp, cướp bóc cũa nhau, cũa những người cô thế, cùng cực, bất hạnh nhất trong xã hội.  Có lẽ phải mất một thời gian dài để người VN chúng ta gột bỏ bớt đi những thói quen xấu xa, độc ác như vậy.  Ngày hôm nay thành phần thương phế binh VNCH cũng đã giảm nhiều theo thời gian, tuổi tác, đói rét, bệnh tật v.v...  Thành phần thua thứ hai có phần khá hơn thành phần trước là thành phần gia đình chính sách, những người đã cống hiến xương máu để ủng hộ & hy sinh cho chế độ VC, cho lý tưởng “xã hội”, lý tưởng CS.  Họ & VC đã thành công ngày 30/4/1975.  Ít nhất, họ cũng đã được nhà nước VC tạm thời cấp phát đất đai, yên ổn làm ăn trong một khoãng thời gian nào đó.  Hôm nay, do đổi đời, họ cũng bị cướp đất đuổi nhà như những nạn nhân thương phế binh VNCH năm xưa, nạn nhân “kinh tế mới”, nạn nhân bị đánh “tư sản mại bản”, 3 lần đổi tiền (1976, 1978, 1985) & như các nạn nhân khác trong mọi tầng lớp trong xã hội.  Họ gia nhập & trở thành dân oan, qua các phong trào “dân oan”.  Thành phần thứ 3 là toàn thể người dân VN trong đó bao gồm những người bị gạt gẫm đi “kinh tế mới” & người dân oan bị nhà nước cướp đất đuổi nhà vì họ không có giấy tờ chính thức, có nhiều lý do v.v...  Số người này hôm nay gia tăng theo cấp số đến chóng mặt.  Thành phần này không bao giờ được nhà nước cấp phát cho bất cứ điều gì, không chống cộng như những người thương phế binh VNCH, không có công lao với cách mạng “xã hội”, CS nhưng vẫn bị nhà nước, cán bộ tịch thu đất đai, tài sản.  Nhà cữa đất đai tài sản chúng ta đều có thể đong đếm tính toán  dựa theo phương thức & khoa học kinh tế. 

Người chiến thắng là đảng Việt cộng.  Đảng VC vẫn sống & tồn tại, người, đảng viên nòng cốt cũa đảng rất giầu có, xe hơi nhà lầu, con cháu trở thành đại gia sung sướng.  Họ biết lợi dụng xương máu đổ xuống cũa những người đã chết, những kẻ thua trong các cuộc chiến tranh do chính họ khỡi xướng trong quá khứ, hiện tại & trong tương lai.  Họ đã thắng lớn ngày 30/4/1975 & cho tới hôm nay họ vẫn là người thắng cuộc & nghiễm nhiên trở thành những ông chủ giàu có nhất cũa “XHCN”, thành phần ăn trên ngồi trốc trong xã hội.  Những người còn sống sót sau chiến tranh trong đó có đại đa số bộ đội, thương phế binh VNCH, gia đình thương phế binh, liệt sĩ Việt cộng, và toàn thể người dân VN.  Có nhiều người cho là họ chưa chết, chưa thua nhưng cứ lấy bài học kinh tế chúng ta có thể điều nghiên & nghiên cứu xem ai thắng ai thua.  Có một lúc nào rảnh rỗi, các bạn dành ra một chút thời gian đi đến các nghĩa trang liệt sĩ trường sơn, nghĩa trang liệt sĩ trên khắp nước VN mà điều nghiên, ngẫm nghĩ.  Lịch sử cận đại VN cay đắng & phũ phàng như thế nào đối với người có công với cách mạng CS, CNXH.  Hy sinh bản thân, tính mạng để dành chiến thắng cho đảng VC, cho sự nghiệp XHCN thì họ được cái gì & mất cái gì?  Gia đình họ còn sống sót, hôm nay được cái gì & mất cái gì, hoàn cảnh sống ra sao?

Sau năm 1975, trung ương đảng (không biết đây là ý kiến cũa Việt cộng ngoài Bắc hay trong Nam) giải tán lực lượng & lá cờ “mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam”, những người đã cống hiến & vẫn tin tưỡng vào sự lãnh đạo sang suốt cũa đảng VC (Bắc & Nam).  Ban đầu họ để cho những thành phần cán bộ này tha hồ cướp bóc, “hôi của” cũa những người miền Nam, những thành phần họ cho là kẻ thù, kẻ thua.  Người ta yêu nước, yêu dân tộc, “giải phóng” dân tộc trên phương diện tinh thần nhưng thực tế bẩm sanh con người tham lam ích kỷ, vẫn mong muốn quyền lợi vật chất, mục đích kinh tế.  Họ viện đủ mọi lý do, hình thức để công khai chiếm giữ đất đai, tài sản cũa người dân nhưng người ta có súng, là kẻ thắng (lúc đó họ còn say sưa trong chiến thắng).  Quyền lợi tinh thần & quyền lợi kinh tế, không ai có thể  phủ nhận việc làm, công lao, mục đích thiết thực & rất thực tế cũa anh/em “quân đội nhân dân anh hùng”, “mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam”.  Ngày hôm nay, cũng vì lý do vật chất, kinh tế, anh/em “quân đội nhân dân anh hùng hôm nay” bè phái với nhau đến tịch thu đất đai, đến cướp đất đuổi nhà cũa anh/em “quân đội nhân dân anh hùng ngày xưa”.  Bị mất đất, mất nhà, mất quyền lợi vật chất, kinh tế thì họ mới chợt hiễu ra “cái gì cũa nhà nước cho hoặc là do nhà nước tạm thời cấp phát cho thì phải trả lại nhà nước”.  Khi mất tất cả mới thực sự ngỡ ngàng & nhận rõ ra ai thắng & ai thua trong những cuộc chiến tranh VN qua (theo phương diện kinh tế). 

Người chết thua thì đã đành nhưng người còn sống, tại sao nói họ thua?  Đất đai nhà cửa, ruộng vườn thì chúng ta có thể lượng tính, định giá bằng tiền, dựa theo cơ sỡ vật chất & khoa học kinh tế.  Quy luật tự nhiên, người làm kinh tế khi thua phải trả giá, mất tiền, mất tài sản, mất đất đai, nhà cữa.  Khoa học kinh tế cũng có thể chứng minh được điều này.  Những người vì lý do tinh thần & lý do kinh tế nào đó mù quáng tin theo lý tưởng CS, “CNXH” thì không nói làm gì.  Nạn nhân đáng cho chúng ta suy ngẫm & khó hiễu nhất là hàng triệu người VN không bao giờ ủng hộ VC & họ cũng chẳng bao giờ chống CS (Việt cộng) nhưng họ cũng phải chịu chung số phận với những thành phần khác như những gia đình chính sách, gia đình liệt sỹ, “dân oan”.  Họ cũng bị trưng thu đất đai, nhà cửa, ruộng vườn qua các phong trào “dân oan”, dân “kinh tế mới”, nạn nhân bị đánh “tư sản mại bản”, 3 lần đổi tiền, v.v…  Họ vẫn phải chịu sưu thuế cũa nhà nước “xã hội chủ nghĩa” mặc dù muốn hay không muốn.  Sưu Thuế công khai (mời vô website Thuế nhà nước tham khảo), thuế “bán công khai” qua các hình thức tham nhũng tràn lan trong khắp mọi tầng lớp, ban nghành, xã hội VN.  Việt kiều về nước thăm thân nhân trước khi qua cửa hải quan đã phải “xì tiền” hối lộ.  Trẻ em trước khi xin vô học trường “chủ nghĩa xã hội”[1], học “giáo điều các mác, lê nin”, học “tư tưởng & đạo đức” hồ chí minh cũng đã phải hối lộ thầy cô, ban giám hiệu nhà trường v.v… Tất cả những thủ tục “đầu tiên, tiền đâu”, hối lộ này là một hình thức sưu thuế “bán công khai” thường thấy ở các quốc gia lạc hậu, kém văn minh.  Nó “bán công khai” vì nó là một loại sưu thuế nhưng người ta không “công khai” gọi nó là  “Thuế”.  Nó “công khai” hối lộ ở mọi nơi, mọi chỗ, nó hiện hữu ở mọi nơi, mọi ban nghành trọng yếu, “nơi có ăn” trong xã hội.  Ai là người trả những khoãn tiền này?  Những người ủng hộ cho nền Cộng Hòa (VNCH) trước 1975 hay là những người đã từng ủng hộ cho CS (VC), người ủng hộ “chủ nghĩa xã hội”?

Văn Lang

[1]. Xã hội chủ nghĩa (socialist society) là danh từ VC ám chỉ “xã hội lý tưởng “, xã hội VN, lý  tưở ng cũa người VN.  Chủ nghĩa xã hội (CNXH, socialism) là triết lý, hệ thống ý thức về “xã hội lý tưởng” kiểu Á đông (eastern, asia).  Ví dụ điển hình là xã hội VN.  Trước năm 1990, VC dùng ý thức xã hội, chủ nghĩa xã hội dựa theo phương châm, đường lối cũa cộng sản, các mác, lê nin để khơi dậy lòng yêu nước, ý thức dân tộc, khích động “nông dân”, “dân ngu khu đen”, “trí thức VN” đấu tranh để VN tiến đến thế giới đại đồng, “Xã Hội Lý Tưởng”.  Sau năm 1990, CS liên xô & đông âu xụp đổ, không còn ai hậu thuẫn, họ mới đổi danh xưng quốc gia thành “cộng hoà xã hội chủ nghĩa VN”.  Đứng đầu, mệnh danh lảnh đạo là Đảng CSVN.  Theo thời gian, họ thay đổi từ ý thức “xã hội lý tưởng” theo phương châm CS, các mác, lê nin, chuyển sang áp dụng đường lối & chính sách dựa theo ý thức & mô hình “xã hội lý tưởng” kiểu châu Á để tổ chức & cai trị  người dân VN, xã hội VN.  Lý tưỡng xã hội kiểu châu Á là loại “CNXH” kém văn minh & kém nhân bản hơn so với loại “CNXH” kiểu tây phương (western).  Ví dụ điển hình là China, VN, Bắc Hàn v.v…  Cụm danh từ “đảng cộng sản” chỉ để làm danh xưng cho một đảng độc tôn, một thói quen như cha truyền con nối .  Nó thể hiện sự khát máu, ngu dốt & bản tánh tham lam, độc tài, phong kiến, cố chấp cố hữu cũa một số người VN.  Triều đình phong kiến ngày xưa có lạc hậu & yếu kém trong vấn đề cai trị, tổ chức nhưng so ra VN vẫn không thua kém các nước láng giềng.  Chỉ từ khi có đảng cộng sản thì người VN mới có chiến tranh triền miên bất tận, chúng ta thua xa các nước trong vùng về mọi phương diện kinh tế & dân trí, ý thức cũa người dân.

* * * *

Hai chữ “chống cộng”: Cần phải giải thích cho rõ ràng hai chữ “chống cộng” (CC) mà người viết dùng ở đây, có nghĩa là chống cái tập đoàn Mafia đỏ đội lốt CS đang độc tài cai trị Việt nam bằng những phương cách trù dập đàn áp nhân dân, tham nhũng ăn cắp của công hiện tại … chứ không phải là chống những người cộng sản hay chủ nghĩa CS. Trong một xã hội nhân bản thì con người được quyền theo hay không theo chủ nghĩa CS nhưng không có ai được quyền dùng bạo lực đem chủ nghĩa CS áp đặt lên đa số như tập đoàn CSVN đang làm ở VN. Và hai chữ “chống cộng” ở đây có nghĩa là chống lại tập đoàn vô nhân mất dạy này. (trích: Pao Thoóc)

- oOo -

 

“Mọi người có quyền tự do ngôn luận; quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng khác theo sự lựa chọn của mình” (Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm 1982). (Everyone shall have the right to freedom of expression; this right shall include freedom to seek, receive and impart information and ideas of all kinds, regardless of frontiers, either orally, in writing or in print, in the form of art, or through any other media of his choice.)

  ~ oOo ~

Preamble: Statement of purpose
Preamble to the United States Constitution
The Preamble states:
“We the People of the United States, in Order to form a more perfect Union, establish Justice, ensure domestic Tranquility, provide for the common defence, promote the general Welfare, and secure the Blessings of Liberty to ourselves and our Posterity, do ordain and establish this Constitution for the United States of America. “
The Preamble does not grant any particular authority to the federal government and it does not prohibit any particular authority. It establishes the fact that the federal government has no authority outside of what follows the preamble, as amended. "We the people", is one of the most-quoted sections of the Constitution. It was thought by the Federalists during this time that there was no need for a bill of rights as they thought that the preamble spelled out the people's rights.

- - - - -

First Amendment – Establishment Clause, Free Exercise Clause; freedom of speech, of the press, and of assembly; right to petition.
Congress shall make no law respecting an establishment of religion, or prohibiting the free exercise thereof; or abridging the freedom of speech, or of the press; or the right of the people peaceably to assemble, and to petition the Government for a redress of grievances.

~ oOo ~

 Contact:  Viet8406@gmail.com